Chương 23 - Chương 23: Đội Cứu Hộ Đến Muộn
Chương 23: Đội Cứu Hộ Đến Muộn
Con số mười một phút trên màn hình giảm xuống mười, rồi đứng im.
Phó Nhiên chạm vào dòng trạng thái của xe địa bàn số 17. Biểu tượng phương tiện vẫn di chuyển trên bản đồ, nhưng thời gian dự kiến không đổi. Bên cạnh nó, xe y tế số 06 đã xác nhận mang ôxy và thuốc cấp cứu đường thở. Cả hai tổ đều nhận chỉ dẫn tiếp cận cổng phụ phía bắc, không bật còi và không đi vào đơn lẻ.
“Địa bàn 17, xác nhận vị trí,” Trạch Hành gọi qua kênh điều phối.
Tiếng động cơ chen vào trước câu trả lời. “Đang ở đường chân đê, còn khoảng ba phẩy tám kilômét. Hệ thống trên xe vừa mất tuyến dẫn.”
Phó Nhiên nhìn sang anh. Trên màn hình của phòng điều phối, tuyến màu đỏ vẫn còn. Trên thiết bị đầu cuối của xe, sự cố MNX-04 đã bị chuyển sang trạng thái chờ xác nhận tiếp nhận.
“Không chờ hệ thống,” Trạch Hành nói. “Giữ hướng bắc theo tọa độ đã đọc. Tôi nhắc lại, cổng phụ phía bắc, lối sau trạm bơm số hai. Ghi nhận lệnh bằng vô tuyến.”
Anh không nâng giọng, nhưng tay đã đặt lên biểu mẫu bàn giao đang mở dở. Lệnh kiểm tra được tạo lúc 03:39:31. Địa bàn 17 xác nhận bằng giọng lúc 03:39:52. Thế nhưng trong lịch điều phối, thời điểm triển khai hiệu lực vừa bị đẩy xuống 03:43:08, kèm một nhãn tự động: CƠ SỞ ĐÃ ĐÓNG – CHỜ XÁC MINH NGƯỜI CƯ TRÚ.
“Em không đặt nhãn này,” Phó Nhiên nói.
“Lưu ảnh trước.” Trạch Hành đáp. “Đừng sửa.”
Tưởng Nghiên xuất bản chụp của hàng đợi, mã kiểm tra và đồng hồ độc lập sang vùng lưu ngoại tuyến. Cô không truy ngược tài khoản ngay. Bất kỳ thao tác tìm kiếm nào trên hệ thống đang bị giám sát cũng có thể làm người bên kia biết họ đã nhìn thấy độ lệch.
Ở khu vực khóa, An Chi nghe từng câu qua loa nhỏ đặt cạnh bàn. Cô không thể làm chiếc xe ngoài đê chạy nhanh hơn. Việc duy nhất cô có thể làm là giữ cho một sinh vật trước mặt không tụt lại.
Bơ đã mở mắt lâu hơn, nhưng mỗi lần cố nâng đầu, cổ nó lại mềm xuống khăn. An Chi giữ mặt nạ ôxy đúng vị trí, kiểm tra nhịp thở rồi ghi thêm một mốc. Hai mươi tám lần một phút. Không còn co kéo rõ ở bụng, niêm mạc hồng, nhiệt độ vẫn thấp. Cải thiện, chưa phải ổn định.
“Y tế 06 còn bao xa?” cô hỏi.
“Bảy phút theo vô tuyến,” Phó Nhiên trả lời. “Màn hình vẫn báo mười.”
An Chi nhìn dòng chữ DUNG TIN MAI NHA XANH đang được giữ trên bản chụp, rồi nhìn Bơ. Cả hai tín hiệu đều không cho phép cô hứa điều gì.
Địa bàn 17 tới đoạn đường đất lúc 03:49. Camera gắn ngực rung theo từng bước chân khi hai cán bộ rời xe vì một thanh chắn thép đã hạ ngang lối. Ổ khóa trên thanh chắn không gỉ như phần khung, mặt khóa còn vết cào sáng. Họ không cắt khóa. Một người giữ vị trí, người còn lại đi men bờ cỏ để kiểm tra xem có lối tiếp cận hợp pháp khác hay không.
Xe y tế số 06 vòng từ phía bến vật liệu. Khi họ còn cách cổng phụ chưa đầy một kilômét, camera hành trình ghi được một chiếc van trắng chạy ngược chiều. Xe không bật đèn khoang sau. Biển số bị một lớp bùn dày che gần hết, chỉ còn thấy hai ký tự cuối không liên tục. Người lái xe y tế không có căn cứ chặn phương tiện; tại thời điểm đó, họ chưa biết bên trong cơ sở có dấu vết chuyển người hay không.
Tưởng Nghiên đánh dấu đoạn hình ngay khi nó truyền về.
“Giữ bản gốc trên xe,” cô nói. “Không gửi qua ứng dụng nén. Đọc thời điểm camera.”
“03:49:27.”
Phó Nhiên đặt mốc cạnh thời gian trạm báo cháy bị ngắt: mười phút mười giây.
Đội địa bàn vượt qua cổng phụ lúc 03:52:41, sau khi xác nhận khóa cổng chỉ được móc hờ từ bên trong và có nguy cơ phúc lợi đang hoạt động. Họ xưng danh ba lần. Không ai trả lời. Điện toàn khu đã bị cắt ở cầu dao chính, nhưng một máy phát nhỏ sau nhà còn ấm. Quạt tản nhiệt đã ngừng quay; mùi dầu chưa tan.
“Không tách đội,” Anh Hòa nhắc qua kênh. “Ghi hình liên tục từ cửa vào. Không chạm vật dụng y tế trước khi tổ y tế tới.”
Hành lang đầu tiên trống. Sơn tường xanh nhạt đã ố thành từng mảng, nhưng nền gạch vừa được lau. Nước còn đọng trong khe chân tường, phản chiếu ánh đèn pin. Một phòng sinh hoạt có sáu ghế nhựa xếp sát nhau, không bụi. Phòng bên cạnh chỉ còn khung giường và tủ kim loại mở rỗng.
Tới cuối hành lang, cán bộ đi trước dừng lại.
Trên sàn có hai vệt bánh nhỏ kéo thẳng về cửa sau. Một vệt đi qua vùng nước lau nên mép cao su còn in sắc. Bên cạnh là một dây ôxy trong suốt bị giẫm dẹt. Đầu nối không bám bụi.
Tổ y tế vào sau đó chưa đầy một phút. Nhân viên cấp cứu đeo găng, chụp ảnh rồi nâng dây bằng kẹp sạch. Trong căn phòng cuối, họ tìm thấy một cốc khí dung dùng một lần còn ẩm, vỏ ống thuốc giãn phế quản đã mở và một miếng băng cố định da bị bóc vội. Một bình ôxy lớn vẫn còn trong góc. Giá đỡ dành cho bình xách tay trống.
“Có người vừa được hỗ trợ đường thở,” nhân viên y tế báo. “Chưa thể xác định tuổi, giới tính hay tình trạng. Đồ dùng chưa khô hoàn toàn.”
An Chi siết nhẹ ngón tay quanh cạnh bàn. Tiếng ho lúc 03:07. Tin nhắn lúc 03:12. Trạm báo cháy bị ngắt lúc 03:39. Chiếc van trắng lúc 03:49. Những mốc thời gian nằm gần nhau, nhưng chúng chưa tự ghép thành Diệp Vân.
“Niêm phong riêng cốc khí dung và vỏ thuốc,” cô nói. “Đừng dùng tình trạng còn ẩm để ước lượng chính xác quá mức. Nhiệt độ trong phòng, luồng gió và lúc cắt điện đều ảnh hưởng.”
“Đã rõ,” Anh Hòa đáp.
Cửa sau mở ra một sân hẹp, nối thẳng với đường dịch vụ dọc chân đê. Vết lốp mới đè lên lớp bùn cũ. Hai rãnh bánh có khoảng cách phù hợp với xe van cỡ nhỏ; ở mép cửa có một mảng sơn trắng mới cọ vào gạch. Đội địa bàn mở rộng vòng kiểm tra nhưng không thấy người. Một kho phụ bị khóa từ ngoài, bên trong chỉ có chăn, nước đóng chai và thùng khẩu trang đã bóc. Không có giấy tờ tùy thân. Không có danh sách cư trú. Không có Diệp Vân.
Tưởng Nghiên tách một khung hình từ camera hành trình của xe y tế. Góc quay chỉ giữ được phần sau chiếc van trong hai giây, nhưng đủ thấy cửa trái có một vết lõm hình lưỡi liềm và kính sau bên phải được dán băng đen theo đường chéo. Cô mở bản ghi camera đã thu trước đó từ khu PawCare, đặt hai hình cạnh nhau rồi hiệu chỉnh tỷ lệ.
“Cùng kiểu thân xe, cùng vị trí vết lõm, cùng dải băng trên kính,” cô nói. “Chưa đủ định danh tuyệt đối. Nhưng không còn là một chiếc van trắng bất kỳ.”
Trạch Hành không yêu cầu phát cảnh báo công khai ngay. Biển số chưa đủ, màu xe phổ biến và tuyến đê có nhiều kho dùng loại phương tiện tương tự. Anh ra lệnh lưu đặc điểm nhận dạng, chuyển kín cho các chốt có camera nguyên bản và yêu cầu rà theo hướng rời khỏi bến vật liệu. Không đơn vị nào được tự chặn một xe chỉ vì màu sơn.
Bơ cựa mình dưới tay An Chi. Lần này nó nâng được đầu lên vài giây, phát ra tiếng khàn nhỏ rồi quay mặt về phía loa. Cô chỉnh lại khăn, không để niềm hy vọng vừa lóe lên kéo mình khỏi việc đang làm.
“Có dấu hiệu ai bị ép đi không?” cô hỏi.
Anh Hòa trả lời sau một khoảng ngắn. “Chưa kết luận được. Có vết bánh vận chuyển, có thiết bị hô hấp vừa dùng, có bình xách tay bị lấy khỏi giá. Không có máu, không có dấu giằng co rõ. Người đó có thể được đưa đi, tự đi hoặc bị chuyển theo một quy trình giả.”
Một quy trình giả. Cụm từ ấy khiến Trạch Hành quay lại lịch điều phối.
Phó Nhiên đã dựng được chuỗi thời gian từ ba nguồn: giọng vô tuyến, nhật ký phương tiện và hàng đợi trung tâm. Địa bàn 17 nhận lệnh bằng giọng lúc 03:39:52, nhưng thiết bị trên xe chỉ nhận gói tọa độ lúc 03:43:11. Trong ba phút mười chín giây ở giữa, yêu cầu bị giữ bởi nhãn “chờ xác minh người cư trú”. Nhãn này không nằm trong lệnh của Trạch Hành và cũng không được tạo từ máy Phó Nhiên.
“Điểm phát sinh?” Trạch Hành hỏi.
“Bàn tiếp nhận ca.” Phó Nhiên phóng lớn trường nguồn. “Tài khoản dùng chung. Không có tên cá nhân.”
“Thời điểm tạo nhãn?”
“03:39:44.”
Tám giây trước khi đội địa bàn xác nhận bằng vô tuyến. Mười ba giây sau khi lệnh kiểm tra được nhập. Và chưa đầy nửa phút sau khi MNX-04 trở thành mã sự cố đang hoạt động.
Tưởng Nghiên đặt mốc chiếc van trắng lên cùng biểu đồ. Nếu gói tọa độ được đẩy ngay, đội địa bàn có thể đã tới sớm hơn ba phút. Không ai trong phòng nói ba phút ấy chắc chắn đủ để giữ chiếc xe lại. Họ không có quyền biến một khả năng thành kết luận chỉ vì nó đau.
Trạch Hành yêu cầu khóa bản sao lịch điều phối, bản ghi vô tuyến và nhật ký thiết bị trên xe bằng ba mã kiểm tra riêng. Sau đó anh nhìn biểu mẫu bàn giao một phần, nơi bàn tiếp nhận ca vẫn hiện trạng thái đã nhận quyền giám sát.
“Không ghi ‘đội cứu hộ chậm do lỗi hệ thống’,” anh nói. “Ghi đúng: lệnh bằng giọng và gói dữ liệu lệch nhau ba phút mười chín giây. Nguyên nhân chưa xác định.”
Phó Nhiên gật đầu.
Trạch Hành nhìn lại thời điểm nhãn chờ xuất hiện, rồi nhìn khung hình chiếc van trắng đi ngang xe y tế.
“Nhưng từ giờ,” anh nói, “mọi lệnh liên quan MNX-04 phải đi đồng thời qua vô tuyến và kênh độc lập.”
An Chi biết anh chưa nói hết. Không cần ai hỏi, câu còn lại vẫn nằm trên tất cả các màn hình: một người đã bị chuyển khỏi Mái Nhà Xanh trước khi đội kiểm tra bước qua cửa.
Và có người trong hệ thống biết đội cứu hộ sẽ đến muộn.
