Sau Nua Dem Co Nguoi Den Cuu Em
Chương 44 - Chương 44: Con Mèo Trở Về Sai Nhà
Chương 44: Con Mèo Trở Về Sai Nhà
Điện thoại của Mai gọi đến khi dòng mã HSAM-NL vẫn còn nằm giữa màn hình. Quân vừa mở miệng định dặn Phó Nhiên sao lưu phần đối chiếu thì ở đầu dây bên kia vang lên tiếng nhựa cứng va xuống nền, tiếp theo là một tiếng mèo kêu thấp và khàn. Mai không chào. Cô chỉ nói, hơi thở đứt quãng: “Họ vừa mang Mực về.”
An Nhiên ngẩng lên. Trong vài giây, căn phòng làm việc im đến mức cô nghe rõ tiếng quạt của chiếc máy tính cũ. Mực đã mất đủ lâu để Mai phải học cách ngủ mà không chừa một khoảng trống bên gối. Bây giờ con mèo được trả lại đúng lúc ban quản lý vừa gây áp lực, đúng lúc dấu tài khoản của Hoàng Sâm hiện trên bản báo cáo đã lọc. Sự trùng hợp khiến cô cảnh giác, nhưng giọng Mai khiến cô không thể chỉ nhìn đây như một mảnh chứng cứ.
Quân hỏi ngay: “Ai mang tới? Chị đã ký gì chưa?”
“Một người mặc áo kỹ thuật. Anh ta nói tìm thấy nó gần cửa thang hàng B1. Tôi chưa ký. Anh ta đặt lồng trước cửa rồi đi xuống cầu thang bộ.” Mai nuốt mạnh. “Nó giống Mực. Chip cũng… tôi chưa biết. Nhưng nó không nhìn tôi.”
Quân yêu cầu Mai khóa cửa, giữ nguyên lồng ở vị trí hiện tại và quay một đoạn video liên tục từ hành lang vào trong nhà, bao gồm nhãn dán, khóa lồng và đồng hồ điện thoại. Anh không bảo cô gọi ban quản lý trước. Sau cuộc trao đổi vừa rồi, mọi câu nói miệng đều có thể bị biến thành một phiên bản khác. Tưởng Nghiên nhận thông tin, xác nhận đội có thể đến với tư cách hỗ trợ kiểm tra thú cưng theo đề nghị của chủ nuôi. Tin nhắn cuối của chị vẫn là Vy chưa phản hồi; nguy cơ ở Minh Uyển chưa biến mất, chỉ tạm lùi sau một cánh cửa khác.
Mười lăm phút sau, An Nhiên và Quân trở lại Ánh Nguyệt. Họ không dùng thang hàng. Mai đứng chờ bên trong căn hộ, gương mặt nhợt đi vì thiếu ngủ. Chiếc lồng nhựa màu xám đặt sát tường, không có logo ban quản lý, chỉ có một mảnh tem trắng đã bị bóc mất nửa góc. Trên tem còn đọc được hai chữ “hoàn trả” và một dãy số viết tay. Quân chụp toàn cảnh trước khi chạm vào bất cứ thứ gì, rồi đề nghị Mai xác nhận bằng tin nhắn rằng cô đồng ý để An Nhiên kiểm tra sơ bộ con mèo tại nhà.
Khi cửa lồng mở, con mèo đen không lao ra. Nó ép bụng xuống tấm khăn lót, mắt mở lớn, hai đồng tử giãn tròn dưới ánh đèn phòng khách. Bộ lông đen tuyền, một nhúm trắng rất nhỏ dưới cằm, đuôi dài và hơi cong ở chóp. Nhìn từ khoảng cách một mét, nó giống Mực đến mức An Nhiên hiểu vì sao Mai đã đứng bất động trước lồng gần nửa giờ.
Mai ngồi xuống, đặt bàn tay lên sàn nhưng không đưa lại gần. “Mực.”
Con mèo chớp mắt. Nó không rúc sâu hơn, cũng không tiến tới. Mai gọi lần nữa bằng giọng thấp hơn, rồi dùng một cái tên chỉ người trong nhà mới biết: “Than Nhỏ.” Mực trong những đoạn video cũ luôn đáp lại tên đó bằng một tiếng gừ nhẹ, có khi chỉ bằng cách quẫy đuôi. Con mèo trước mặt không phản ứng. Nó nhìn qua vai Mai, chăm chú vào khe cửa như đang chờ một lối thoát.
“Nó có thể đang hoảng.” An Nhiên nói. Cô không muốn trao cho Mai một kết luận chỉ dựa vào nỗi sợ của cả hai. “Sau khi bị giữ ở nơi lạ, mèo có thể tránh chủ, bỏ thói quen cũ, thậm chí phản ứng như chưa từng quen nhà. Chúng ta kiểm tra từng thứ một.”
Cô đeo găng, để con mèo tự ngửi mu bàn tay rồi mới chạm vào vùng vai. Nhịp tim nhanh nhưng đều, niêm mạc hồng, không có dấu hiệu cấp cứu. Trọng lượng thấp hơn con số Mai ghi trong lần khám gần nhất gần ba trăm gam, mức chênh có thể đến từ nhiều ngày ăn kém. Răng, móng và vành tai đều nằm trong khoảng tuổi của Mực. Không có dấu hiệu nào đủ để cô nói đây là một con mèo khác.
Máy đọc chip phát tiếng bíp ở lần quét thứ hai. Một dãy mười lăm số hiện lên. Mai mở hồ sơ đăng ký trên điện thoại, đối chiếu từng chữ số bằng ngón tay run nhẹ. Chúng trùng hoàn toàn.
Mai bật cười, nhưng âm thanh vỡ giữa chừng. “Vậy là nó.”
An Nhiên không đáp ngay. Chip chứng minh con chip ấy mang mã của Mực; nó chưa tự mình chứng minh mọi thứ còn lại. Sau những mã chip trùng và hồ sơ từng bị can thiệp mà đội đã gặp, cô không có quyền lấy một tiếng bíp làm lời bảo đảm. Cô quét lại ở nhiều góc, ghi nhận vị trí chip nằm hơi thấp về phía bả vai phải. Chip có thể dịch chuyển tự nhiên. Chi tiết đó được ghi vào biên bản, không được biến thành cáo buộc.
Mai mang bát nước bằng sứ từ bếp ra, đặt đúng cạnh chân bàn nơi Mực vẫn uống. Con mèo ngửi mép bát rồi lùi lại. Cô mở ngăn kéo thức ăn, búng nhẹ vào nắp hộp ba lần. Trước đây, chỉ cần tiếng thứ hai Mực đã chạy đến, đôi chân sau trượt trên nền gạch. Lần này, con mèo dựng tai, quay đầu về phía cửa chính.
“Có thể nó không ăn được.” An Nhiên nói, dù chính cô cũng thấy khoảng trống trong lời giải thích. Cô đề nghị thử một việc không gây ép buộc: mở cửa căn hộ, chặn lối thang máy và cầu thang, để con mèo tự chọn chỗ trú trong đoạn hành lang ngắn. Quân kiểm tra trước xem hành lang không có người lạ, rồi đứng ở đầu còn lại, điện thoại ghi hình nhưng không tiến gần.
Vừa nhìn thấy khe cửa, con mèo bước ra. Nó không do dự ở tấm thảm trước nhà Mai, không ngửi chậu cây nơi Mực thường cọ má. Nó đi sát tường, qua hai căn hộ, dừng trước cửa 1806. Móng trước cào đúng ba nhịp vào phần gỗ thấp, sau đó nó ngồi xuống, đuôi quấn quanh chân như thể đã làm việc ấy rất nhiều lần.
Mai đứng phía sau An Nhiên. “Nhà đó không nuôi mèo.”
Cánh cửa 1806 không mở. Chuông cửa không sáng, bên trong không có tiếng động. Một tờ quảng cáo giao đồ ăn kẹp ở tay nắm đã ngả màu, cho thấy căn hộ có thể đang vắng người. Con mèo tiếp tục nhìn lên khóa cửa, không quay lại khi Mai gọi. Đến lần thứ ba, giọng cô khàn hẳn.
An Nhiên tiến tới chậm, dùng khăn phủ nhẹ rồi bế con mèo trở về. Nó không chống cự, nhưng khi đi ngang căn hộ 1806, bốn chân bỗng căng ra, móng bám vào mép khăn. Phản ứng ấy vẫn chưa phải chứng cứ về nơi nó từng sống. Mùi thức ăn, dấu của động vật khác hoặc một lần trú tạm cũng có thể khiến nó ghi nhớ cánh cửa. Dù vậy, Mai đã nhìn thấy điều cô không thể tự xóa khỏi đầu.
“Mực sợ hành lang.” Cô nói. “Nó chưa bao giờ tự bước ra ngoài. Hôm chuyển nhà, tôi phải bọc cả lồng bằng chăn.”
Quân không hỏi cô có chắc không. Anh yêu cầu ban quản lý bằng email xác nhận người đã giao lồng, vị trí tìm thấy, thời gian phát hiện, camera liên quan và căn cứ họ nhận định con mèo thuộc về Mai. Anh cũng ghi rõ đội chưa đưa ra kết luận về danh tính con vật, chỉ đề nghị bảo toàn hình ảnh và không tự ý thu hồi con mèo khi chủ nuôi đang phối hợp xác minh. Mười phút trôi qua không có phản hồi. Ở nhóm cư dân, một tài khoản ban quản trị lại đăng thông báo chung rằng “thú cưng thất lạc đã được hỗ trợ đoàn tụ”, không ghi tên Mai nhưng đủ để mọi người đoán.
Mai nhìn thông báo, ngón tay dừng trên nút bình luận. An Nhiên đặt điện thoại của mình xuống trước, như một lời nhắc không cần nói. Công khai ngay việc con mèo hành xử khác có thể buộc ban quản lý giải thích, nhưng cũng có thể khiến người ta kéo đến quay phim, gọi tên, thử vuốt ve và biến một con vật đang hoảng thành màn biểu diễn. Mai tắt màn hình.
“Tối nay chị giữ nó ở một phòng yên, tách khỏi cửa ra vào, dùng khay cát và bát mới.” An Nhiên nói. “Không thử ép nó nhớ. Tôi sẽ lập phiếu khám đầy đủ, chụp răng, tai, đệm chân và những dấu nhận dạng không xâm lấn. Ngày mai chúng ta đối chiếu ảnh cũ và hồ sơ y tế.”
Mai gật đầu, rồi bất chợt hỏi: “Nếu chip đúng mà nó không phải Mực thì sao?”
Câu hỏi nằm giữa căn phòng như một vật sắc. An Nhiên nhớ chú chó đầu tiên có chip không khớp, nhớ hai mã từng được đăng ký trùng, nhớ những hàng sự kiện bị lọc khỏi log thang máy. Cô có thể nói về khả năng chip bị thay, hồ sơ bị nhập sai hoặc con vật thay đổi vì sang chấn. Nhưng tất cả vẫn chỉ là khả năng.
“Thì chúng ta phải chứng minh bằng nhiều thứ hơn cảm giác.” Cô đáp. “Và trước khi chứng minh được, con mèo này vẫn cần được chăm sóc như một con vật vừa trải qua điều gì đó.”
Mai quay mặt đi, lấy khăn sạch trải trong phòng ngủ phụ. Khi cúi xuống nhấc mảnh tem rơi khỏi lồng, Quân nhìn thấy mặt sau còn một lớp mực nhạt. Anh đặt nó dưới ánh đèn, chụp ảnh rồi phóng lớn. Bên cạnh dãy số hoàn trả là một mã dịch vụ bắt đầu bằng chữ PH, cùng dòng chữ bị cắt mất: “ổn định hành vi sau lưu trú”.
Anh hỏi Mai trước đây Mực đã từng được đưa đi đâu để điều chỉnh hành vi hay chưa. Mai im lặng lâu hơn mọi câu hỏi từ đầu tối. Cuối cùng, cô mở hộp thư, tìm một email cách đây gần ba tháng. Khi ấy hàng xóm phàn nàn Mực cào cửa và kêu lúc rạng sáng; Khánh đã giới thiệu một dịch vụ liên kết, nói chỉ cần vài ngày để con mèo “thích nghi lại với môi trường căn hộ”. Mai đã ký vì sợ bị buộc chuyển nhà.
Tập tin đính kèm mang logo tổ chim của PawCare Nest. Tiêu đề hợp đồng là “Gói Phục Hồi Hành Vi Tại Nhà”. Ở trang cuối có chữ ký điện tử của Mai, mã chip của Mực và quyền đưa thú cưng đến cơ sở liên kết để đánh giá ngắn hạn.
Mai nhìn con mèo đen đang cuộn mình sau cánh cửa phòng ngủ phụ. Giọng cô nhỏ đến mức gần như tan trong tiếng điều hòa: “Lần duy nhất Mực rời khỏi tôi trước khi mất tích… là lần tôi ký gói phục hồi này.”
