Bỏ qua nội dung

Sau Nua Dem Co Nguoi Den Cuu Em

Chương 43 - Chương 43: Thang Máy Không Dừng Tầng

Chương 43: Thang Máy Không Dừng Tầng

Tiếng chuông thang máy vang lên ba lần trong đoạn ghi âm Mai vừa gửi, lần nào cũng ngắn và khô như nhau. An Nhiên ngồi trong xe đỗ bên kia đường Khu Căn Hộ Ánh Nguyệt, áp điện thoại sát tai. Qua kính chắn gió, sảnh vẫn sáng trắng, người ra vào vẫn quẹt thẻ dưới tấm bảng cấm thú cưng dùng thang chính. Không ai nhìn thấy một điều bất thường. Chỉ có ở giây thứ mười bảy của đoạn ghi âm, sau tiếng chuông thứ hai, giọng Mai thì thầm: “Nó đã lên rồi, nhưng bảng tầng không đổi.”

Đoạn ghi âm được lưu từ đêm Mực mất tích. Mai nói khi ấy cô đứng trước thang hàng cùng một nhân viên kỹ thuật, chờ gần bốn phút. Màn hình trên cửa vẫn hiện B2, nhưng từ trong giếng thang có tiếng cáp chạy và tiếng bánh dẫn hướng đổi nhịp. Sau đó cửa mở ngay trước mặt cô, khoang thang trống, sàn còn một vệt nước dài. Nhân viên kỹ thuật giải thích hệ thống đang chạy thử nên bảng tầng không cập nhật. Mai đã tin vì cô chỉ muốn tìm Mực càng nhanh càng tốt.

Quân không nghe lại lần thứ ba. Anh hỏi Mai có còn thư trao đổi với ban quản lý sau đêm đó không. Câu hỏi được gửi bằng tin nhắn, không gọi trực tiếp. Mười phút sau, Mai chuyển tiếp một chuỗi email cũ và ghi rõ cô đồng ý để Quân dùng chúng trong phạm vi xác minh khiếu nại của chính cô. Anh lưu cả phần tiêu đề thư, thời gian gửi và tập tin đính kèm, rồi nhắc cô không xóa bản gốc.

Tập tin mang tên “Kiem_tra_van_hanh_Muc.pdf”. Trang đầu có logo Ánh Nguyệt, ngày lập sau khi Mực biến mất chưa đầy mười hai giờ và một kết luận đóng khung: thang hàng không dừng tại tầng căn hộ của cư dân trong khoảng từ một giờ đến hai giờ sáng. Bên dưới là mười bảy dòng sự kiện kỹ thuật, toàn những cụm từ khô cứng như cửa đóng, chế độ bảo trì, cabin sẵn sàng, trở về tầng hầm.

An Nhiên đọc từ đầu đến cuối rồi quay lại cột đầu tiên. “Số thứ tự nhảy.”

Quân kéo màn hình gần hơn. Dòng thứ sáu mang số 44102. Dòng kế tiếp là 44107. Sau đó, từ 44111 nhảy sang 44115. Không có ghi chú lỗi hệ thống, không có đánh dấu dữ liệu hỏng. Bốn sự kiện biến mất ở một đoạn, ba sự kiện biến mất ở đoạn khác, đúng quanh thời điểm Mai nghe thang chạy nhưng bảng tầng không đổi.

“Có thể họ chỉ xuất những mục liên quan.” An Nhiên nói. Cô không muốn biến một khoảng trống thành bằng chứng bị xóa, dù bản năng đã siết chặt từ lúc nhìn thấy mã SEC-04. “Nếu bộ lọc bỏ qua tín hiệu cảm biến hoặc cuộc gọi tầng, số thứ tự vẫn có thể đứt.”

“Đúng.” Quân đáp. “Và như vậy kết luận ‘không dừng tầng’ không được tạo từ toàn bộ log. Nó chỉ được tạo từ phần người xuất file chọn cho người đọc thấy.”

Phó Nhiên nhận tập tin qua kho lưu trữ nội bộ của đội, kèm chỉ dẫn không đăng, không chia sẻ cho Bạch Giai và không dùng nó để phản bác bài cắt ghép đang lan trên mạng. Cậu trả lời bằng một biểu tượng đã hiểu, rồi gửi ảnh chụp hướng dẫn vận hành của đúng dòng thang hàng tại Ánh Nguyệt. Tài liệu không nói mọi hệ thống đều giống nhau, nhưng với cấu hình này, mỗi sự kiện được đánh số liên tục trước khi người dùng chọn nhóm dữ liệu để xuất. Khoảng nhảy không chứng minh nội dung bị sửa; nó chứng minh báo cáo là bản lọc thủ công, không phải bản ghi nguồn.

Ngay lúc đó, điện thoại Mai rung liên tiếp. Khánh nhắn ban quản lý cần kiểm tra lại việc nuôi thú cưng trong căn hộ, giấy đăng ký chip và khoản đặt cọc vệ sinh. Dòng cuối lịch sự hơn những dòng trước: mong cư dân không chuyển tài liệu nội bộ cho bên thứ ba gây hiểu lầm.

An Nhiên nhìn tin nhắn trên màn hình Mai chụp lại. Cô nhớ ánh mắt những cư dân ở sảnh, nhớ bài đăng gọi cô là người bắt trộm thú cưng vẫn tăng lượt chia sẻ. Chỉ cần đưa bức ảnh số thứ tự nhảy lên mạng, họ có thể giành lại vài giờ chủ động. Nhưng người phải về căn hộ ấy mỗi tối không phải cô.

“Chị đừng trả lời ngay.” An Nhiên nhắn. “Chụp lại, giữ nguyên. Nếu họ kiểm tra theo quy định, chị hợp tác trong phạm vi cần thiết. Nếu họ yêu cầu ký thêm giấy kết thúc khiếu nại, chị nói cần thời gian đọc.”

Mai trả lời rất lâu sau đó: “Tôi sợ họ kiếm cớ chấm dứt hợp đồng thuê.”

Quân soạn cho cô một tin nhắn ngắn, không đe dọa và không viện dẫn quá mức: cô xác nhận đã nhận yêu cầu, đề nghị mọi trao đổi thực hiện bằng văn bản và xin bản quy định đang được áp dụng. Anh cũng gửi lại văn bản bảo toàn dữ liệu cho địa chỉ pháp lý của ban quản lý, lần này ghi rõ các khoảng thời gian, mã thẻ SEC-04 và yêu cầu giữ nguyên bản ghi nguồn thay vì chỉ giữ báo cáo đã xuất.

Chưa đầy nửa giờ, Khánh gọi cho Quân. Giọng ông ta vẫn điềm tĩnh như trong sảnh, nhưng không còn nụ cười để che những khoảng ngắt. Ông nói báo cáo gửi cho cư dân đã đủ trả lời khiếu nại; các mục bị lược là tín hiệu kỹ thuật không liên quan; dữ liệu nguồn thuộc nhà cung cấp thang máy và không nằm trong quyền kiểm soát trực tiếp của ban vận hành.

“Vậy xin ông xác nhận điều đó bằng email.” Quân nói. “Tên nhà cung cấp, đơn vị yêu cầu xuất báo cáo, người phê duyệt phạm vi lọc và chính sách lưu bản ghi nguồn.”

“Anh đang biến một vụ mèo chạy mất thành điều tra hình sự.”

“Không. Tôi đang tách điều ban quản lý biết khỏi điều ban quản lý kết luận. Chính ông vừa xác nhận bản gửi cho cư dân không phải log đầy đủ.”

Đầu dây im lặng. Khánh chuyển sang nhắc bài đăng về An Nhiên, nói sự xuất hiện của cô tại Ánh Nguyệt đã khiến cư dân bất an. An Nhiên nghe rõ từng chữ vì Quân bật loa ngoài, nhưng cô không chen vào. Cái bẫy quá rõ: nếu cô phản ứng, câu chuyện sẽ lại quay về tính cách, quá khứ và những đoạn video đã bị cắt, thay vì những hàng dữ liệu bị thiếu.

Quân chỉ nói: “Chúng tôi sẽ không công bố tài liệu cư dân cung cấp khi chưa kiểm chứng. Đề nghị của tôi vẫn là bảo toàn.” Rồi anh kết thúc cuộc gọi trước khi Khánh kịp kéo dài cuộc tranh luận.

Tưởng Nghiên nhắn đội chưa nhận được phản hồi từ Vy. Ngăn bàn ở Minh Uyển vẫn là một nguy cơ đang mở, nhưng họ không thể chạy về đó chỉ vì sợ tài liệu biến mất. Quân chia việc: Tưởng Nghiên giữ liên lạc an toàn với Vy qua kênh đã thống nhất; Phó Nhiên đối chiếu mã tài khoản xuất báo cáo với phụ lục nhân sự cũ; An Nhiên lập lại bảng thời gian từ lời Mai, đoạn ghi âm và các dòng log đã được cung cấp. Không ai được gọi cho người bảo vệ trẻ hay tự tìm cách quẹt SEC-04 lần nữa.

Họ chuyển sang bàn nhỏ trong phòng làm việc của đội. An Nhiên viết ba cột lên giấy: điều nhìn thấy, điều nghe trực tiếp, điều mới chỉ suy đoán. Ở cột đầu là bảng tầng đứng ở B2, tiếng cabin di chuyển, cửa mở với khoang trống, số thứ tự sự kiện bị nhảy. Ở cột thứ hai là lời giải thích “chạy thử”. Ở cột cuối là khả năng thang đã được đặt vào chế độ ưu tiên hoặc bỏ qua hiển thị tầng để vận chuyển kín. Cô gạch chân dòng cuối, rồi viết thêm: chưa chứng minh.

“Em đang tự ngăn mình kết luận.” Quân nói, mắt vẫn ở màn hình.

“Nếu tôi không tự ngăn, họ sẽ làm việc đó thay tôi.” An Nhiên đặt bút xuống. “Và lần này họ sẽ có lý.”

Quân không đáp ngay. Anh xoay máy tính để cô nhìn thấy trang cuối của tập tin PDF. Phần lớn trang trắng, chỉ có một dòng chữ xám rất nhỏ nằm sát mép dưới, dễ bị cắt mất khi in: báo cáo được tạo từ chế độ xuất sự kiện tùy chọn. Bên cạnh là mã người vận hành và thời điểm hoàn tất.

Mã đó là HSAM-NL.

Phó Nhiên gửi kết quả đối chiếu gần như cùng lúc. Trong phụ lục tài khoản kỹ thuật của công ty bảo vệ cũ, tiền tố NL dùng cho nhóm hỗ trợ xe NL-17-402. Tài khoản giám sát mang mã HSAM-NL được cấp cho Hoàng Sâm, có quyền yêu cầu kỹ thuật viên xuất báo cáo sự kiện phục vụ “bảo trì an ninh”. Tài khoản lẽ ra phải bị thu hồi khi hợp đồng nhân sự thay đổi, nhưng không có biên bản thu hồi trong hồ sơ đội đang giữ.

An Nhiên nhìn lại mười bảy dòng đã được chọn cẩn thận để chứng minh chiếc thang không dừng ở bất kỳ tầng căn hộ nào. Báo cáo ấy không cho biết những sự kiện bị ẩn là gì. Nó cũng chưa chứng minh Hoàng Sâm đã có mặt trong tòa nhà đêm Mực biến mất. Nhưng lần đầu tiên, dấu tay của hắn không còn chỉ nằm trên hợp đồng, biển số xe hay lời kể của người khác.

Chính tài khoản của Hoàng Sâm đã yêu cầu xuất bản log được dùng để khép lại khiếu nại của Mai.