Sau Nua Dem Co Nguoi Den Cuu Em
Chương 42 - Chương 42: Khu Căn Hộ Ánh Nguyệt
Chương 42: Khu Căn Hộ Ánh Nguyệt
Tên Hoàng Sâm nằm trên màn hình giữa hai bản chữ ký, nhỏ và đen, nhưng khiến không khí trong cửa hàng tiện lợi như hẹp lại. Qua lớp kính đối diện, ngăn bàn ở quầy Minh Uyển vẫn mở. Vy đã biến mất sau vai người bảo vệ, còn số lượt chia sẻ bài đăng về An Nhiên tiếp tục tăng trên thanh thông báo mà cô không cần mở cũng nhìn thấy.
Quân không phóng lớn chữ ký thêm. Anh chụp lại kết quả đối chiếu vào hồ sơ làm việc, ghi rõ nguồn của từng tài liệu rồi đóng máy. “Không gọi cho Sâm. Không hỏi Minh Uyển về chiếc xe lúc này.”
“Tôi biết.” An Nhiên kéo khóa áo khoác lên, như thể mùi lạnh từ máy điều hòa có thể bám vào da. “Nếu tập phiếu còn ở đó, câu hỏi của chúng ta chỉ giúp họ biết phải bỏ thứ gì trước.”
Họ rời cửa hàng bằng lối bên hông. Trên xe, Quân gửi biển NL-17-402 cho Phó Nhiên và Tưởng Nghiên, yêu cầu đối chiếu với các hợp đồng bảo vệ, lịch cứu hộ và những bài đăng công khai về thú cưng mất tích. Anh nhắc lại hai lần: chỉ dùng dữ liệu đội đã có hoặc nguồn cư dân tự công khai, không vào nhóm kín bằng tài khoản giả, không gọi hỏi dồn bất kỳ nhân chứng nào.
Phó Nhiên trả lời sau gần hai mươi phút. Cậu gửi một bảng tạm gồm sáu vụ mất chó mèo trong năm tháng, tất cả cùng xuất hiện quanh Khu Căn Hộ Ánh Nguyệt. Ba chủ nuôi đã xóa bài. Hai người khóa tài khoản. Người còn lại vẫn giữ bài tìm mèo, kèm một câu mà trước đó không ai trong đội chú ý: camera hành lang không ghi thấy con vật rời khỏi tầng, nhưng ban quản lý kết luận nó chạy xuống thang bộ khi cửa giao hàng mở.
Bên dưới bảng, Phó Nhiên đính kèm một trang phụ lục hợp đồng. Công ty bảo vệ từng do Hoàng Sâm phụ trách cung cấp nhân sự cho Ánh Nguyệt. Xe NL-17-402 được đăng ký là xe hỗ trợ kỹ thuật, có quyền vào khu giao nhận tầng hầm trong khung giờ bảo trì.
An Nhiên nhìn ngày tháng của sáu vụ mất. Bốn vụ rơi vào những đêm có ghi chú bảo trì thang hàng. Sự trùng hợp chưa đủ thành chứng cứ, nhưng đã đủ để họ không thể coi Ánh Nguyệt chỉ là một địa chỉ khác trên bản đồ.
Người đăng bài tìm mèo tên Mai đồng ý gặp sau khi Quân giới thiệu đầy đủ danh tính và nói rõ họ không đại diện cơ quan điều tra. Cô chỉ yêu cầu họ đừng mặc áo có logo đội cứu hộ. “Trong nhóm cư dân đang có người nói chị An là người bắt trộm thú cưng,” Mai nhắn. “Tôi không biết tin ai, nhưng mèo của tôi vẫn chưa về.”
Khu Căn Hộ Ánh Nguyệt sáng đến mức không có góc nào thật sự tối. Sảnh lát đá trắng, đèn trần phản xuống mặt sàn như một lớp nước lạnh. Trên quầy lễ tân đặt bình hoa giả và một tấm bảng nhắc cư dân không đưa thú cưng vào thang máy chính trong giờ cao điểm. Ngay cạnh đó là màn hình phát quảng cáo gói chăm sóc hành vi của PawCare, đã tắt tiếng nhưng logo tổ chim vẫn xoay chậm.
Mai đợi họ ở khu ghế sát cửa kính. Cô khoảng ngoài ba mươi, ôm một túi vải có in hình con mèo xám. Thấy An Nhiên, cô không đứng dậy ngay. Ánh mắt cô dừng ở mặt An Nhiên lâu hơn mức lịch sự, như đang so người thật với bức ảnh cắt ghép trên mạng.
“Tôi chỉ có thể nói chuyện ở đây.” Mai đặt điện thoại lên bàn nhưng không mở khóa. “Tôi không cho hai người lên nhà. Chồng tôi không muốn dây vào nữa.”
An Nhiên gật đầu. “Chị không cần đưa chúng tôi bất cứ thứ gì hôm nay. Chị chỉ kể điều chị trực tiếp biết. Phần chị nghe người khác nói, cứ tách riêng.”
Cách nói ấy khiến vai Mai hạ xuống một chút. Con mèo của cô tên Mực, bốn tuổi, đã triệt sản và gắn chip. Đêm nó biến mất, cửa căn hộ không mở, lưới ban công còn nguyên. Mai làm ca tối ở nhà, đến gần hai giờ sáng mới nhận ra Mực không nằm trên ghế như thường lệ. Camera chuông cửa không ghi ai ra vào. Ban quản lý kiểm tra rồi kết luận có thể nó chui theo đường kỹ thuật cạnh khu giặt chung.
“Mực sợ tiếng máy.” Mai nói. “Nó không tự đi vào đó.”
“Chị có trực tiếp kiểm tra đường kỹ thuật không?” Quân hỏi.
“Có người của ban quản lý mở cho tôi nhìn từ ngoài. Bên trong có cửa chống cháy dẫn sang hành lang giao hàng. Họ không cho tôi đi tiếp vì là khu hạn chế.” Mai ngập ngừng rồi mới mở điện thoại. “Sáng hôm sau tôi xin camera. Camera thang chính không có gì. Camera hành lang giao hàng bị báo đang nâng cấp.”
Cô lướt qua ảnh Mực, qua tờ khai mất thú cưng, đến một ảnh chụp màn hình nhóm cư dân. Bốn cái tên khác nhau từng hỏi về chó mèo biến mất. Dưới mỗi bài đều có một tài khoản quản trị trả lời gần giống nhau: đề nghị chủ nuôi kiểm tra lại trách nhiệm giữ vật nuôi trong căn hộ, tránh lan truyền thông tin gây ảnh hưởng hình ảnh khu dân cư.
“Những người kia có đồng ý nói chuyện không?” An Nhiên hỏi.
Mai cười khô. “Một người nuôi chó trái quy định cân nặng. Một người thuê nhà không khai báo thú cưng. Một bà cụ nhận lại tiền đặt cọc sau khi ký giấy nói con mèo tự chạy mất. Ai cũng có thứ để ban quản lý giữ.”
Một người đàn ông mặc vest quản lý tiến đến trước khi Mai kịp nói thêm. Ông ta giới thiệu mình là Khánh, phụ trách vận hành ca chiều, rồi hỏi cuộc gặp có liên quan đến bài đăng đang lan trên mạng hay không. Giọng ông vẫn lịch sự, nhưng hai nhân viên bảo vệ đã đứng gần cửa hơn lúc họ mới vào.
Quân đưa danh thiếp và nói họ đang xác minh thông tin do cư dân tự nguyện cung cấp. Anh không nhắc Hoàng Sâm, chiếc xe hay Minh Uyển. Khi đề nghị ban quản lý bảo toàn log thang hàng và camera khu giao nhận vào các ngày có báo mất thú cưng, Khánh mỉm cười như đã chuẩn bị sẵn câu trả lời.
“Dữ liệu an ninh thuộc quyền quản lý nội bộ. Chúng tôi chỉ cung cấp khi có yêu cầu hợp lệ từ cơ quan chức năng. Còn chuyện thú cưng thất lạc, khu căn hộ đã hỗ trợ trong phạm vi quy định.”
“Chúng tôi chưa yêu cầu ông giao dữ liệu cho chúng tôi.” Quân nói. “Tôi đề nghị ông không xóa hoặc ghi đè dữ liệu có liên quan trong khi cư dân đang khiếu nại.”
Nụ cười của Khánh mỏng đi. Ông ta quay sang Mai. “Chị đã ký biên bản kết thúc hỗ trợ rồi.”
Mai siết quai túi vải. “Tôi ký vì anh nói camera không còn. Không phải vì tôi tin Mực tự biến mất.”
Không khí ở sảnh lập tức đổi khác. Hai cư dân đi ngang chậm bước, rồi lại cúi xuống điện thoại. An Nhiên nhận ra nếu tiếp tục ép tại đây, Mai sẽ là người phải sống với hậu quả sau khi họ rời đi. Cô đứng lên trước Quân.
“Chúng tôi sẽ gửi yêu cầu bảo toàn bằng văn bản.” Cô nói. “Hôm nay dừng ở đây.”
Mai nhìn cô như vừa nhẹ nhõm vừa thất vọng. An Nhiên không giải thích. Cô đã từng nhầm quyết liệt với dũng cảm; đôi khi rút khỏi một căn phòng đúng lúc mới là cách giữ cho người ở lại còn đường thở.
Khi họ đi về phía cửa, một tiếng chuông ngắn vang từ cuối sảnh. Cánh cửa kim loại cạnh khu giao hàng mở ra, để lộ hành lang hẹp dẫn tới thang hàng. Một bảo vệ trẻ đẩy xe chở thùng giấy ra ngoài. Phía sau cậu ta, màn hình thang máy hiện ký hiệu B2 rồi tắt.
An Nhiên chỉ kịp nhìn qua khe cửa, nhưng những vệt bánh xe đen trên nền và mép tường bị trầy ở độ cao ngang đáy lồng vận chuyển khiến cô dừng lại. Không có tiếng kêu, không có thứ gì đủ để họ gọi là bằng chứng. Chỉ có một lối đi kín, tách khỏi camera và ánh mắt cư dân, nối thẳng từ các tầng dịch vụ xuống khu giao nhận dưới hầm.
Bảo vệ trẻ kéo cửa lại. Trước khi chốt khóa, cậu rút từ túi áo một tấm thẻ trắng, quẹt lên đầu đọc. Tấm thẻ không có ảnh, chỉ dán một nhãn số đã bong góc. Đèn xanh bật lên.
Quân không nhìn chằm chằm. Anh tiếp tục đi, nhưng khi ra đến mái che trước sảnh, anh nói rất nhỏ: “Số trên thẻ là SEC-04.”
Mai vẫn đứng sau cửa kính. Cô thấy họ dừng lại nên nhắn một dòng: “SEC-04 là thẻ của chú Lâm. Chú ấy nghỉ sau tai nạn từ nửa năm trước.”
Quân chuyển tin nhắn cho Phó Nhiên đối chiếu với phụ lục nhân sự bảo vệ mà đội đã lưu. Chưa đầy một phút, ảnh chụp danh sách cũ hiện lên. Mã SEC-04 mang tên Lâm Văn Thành, trạng thái báo mất và đã đề nghị vô hiệu hóa từ sáu tháng trước.
An Nhiên nhìn qua cửa kính lần nữa. Người bảo vệ trẻ đã biến mất sau hành lang giao hàng. Trên đầu đọc thẻ, đèn xanh vẫn còn sáng một chấm nhỏ.
Một tấm thẻ đã bị báo mất vẫn mở được thang hàng riêng của Khu Căn Hộ Ánh Nguyệt. Hoặc hệ thống chưa từng khóa nó. Hoặc có người đã làm ra một bản khác với cùng mã truy cập.
