Sau Nua Dem Co Nguoi Den Cuu Em
Chương 41 - Chương 41: Cô Gái Ở Quầy Tiếp Tân
Chương 41: Cô Gái Ở Quầy Tiếp Tân
Con số bên cạnh biểu tượng chia sẻ nhảy thêm một lần nữa trước khi An Nhiên kịp tắt màn hình. Bài đăng chỉ mới xuất hiện vài phút, nhưng những bình luận đầu tiên đã bắt đầu gọi cô bằng những cái tên không cần biết đầy đủ sự việc: bác sĩ vô trách nhiệm, người cứu hộ giả tạo, kẻ quay lại ép nơi cũ xóa dấu vết. Có người hỏi tên đội của cô. Có người đã nhận ra chiếc áo khoác của Quân trong ảnh cũ trên trang cứu hộ.
“Đừng đọc tiếp.” Quân nói.
An Nhiên không đáp. Mảnh chữ ký bị cắt sát đến mức không còn số trang hay tiêu đề. Bốn chữ “đồng ý bàn giao” được khoanh đỏ, đủ biến mọi lời giải thích thành chống chế. Tám năm trước, người ta cũng từng đặt trước mặt cô một phần kết luận viết sẵn, rồi để nỗi sợ làm nốt phần còn lại.
Quân lấy điện thoại của mình ra, không chạm vào máy cô. “Gửi đường dẫn cho tôi và Phó Nhiên. Chụp toàn bộ màn hình, có giờ, tên nhóm, tài khoản đăng, số lượt chia sẻ. Quay lại quá trình cuộn bài để giữ phần bình luận và mảnh ảnh gốc. Không bình luận, không nhắn riêng, không báo cáo xóa lúc này.”
“Để nó tiếp tục lan sao?”
“Để không mất dấu trước khi lưu đủ.” Anh nhìn cô. “Chúng ta không mặc kệ. Chúng ta chỉ không phản ứng theo nhịp họ đặt ra.”
An Nhiên hít vào chậm. Cô chuyển đường dẫn, bật quay màn hình và làm theo từng bước. Phó Nhiên gọi đến gần như ngay lập tức. Giọng cậu gấp, phía sau lẫn tiếng bàn phím và tiếng Tưởng Nghiên hỏi ai đang trực trang.
“Em đã lưu bản đầu tiên rồi. Tài khoản vừa đổi ảnh đại diện, nhưng tên người dùng chưa đổi. Có mấy tài khoản seeding cũ từ vụ livestream đang vào đẩy bình luận. Chị An, chị tuyệt đối đừng lên tiếng. Em sẽ khóa bình luận ở trang đội trước khi họ kéo sang.”
“Đừng xóa câu hỏi bình thường.” An Nhiên nói. “Chỉ ẩn thông tin cá nhân, lời đe dọa và ảnh cắt ghép. Chụp lại trước khi ẩn.”
Đầu dây bên kia im một nhịp. “Vâng.”
Quân nhìn cô, nhưng không nói câu “cô làm đúng” lần nữa. Anh chỉ mở túi hồ sơ, kiểm tra mép niêm còn nguyên rồi bảo Phó Nhiên lập một bảng thời gian riêng cho bài đăng. Bức ảnh được chụp từ phía trong cửa kính; mảnh chữ ký lại là ảnh quét từ tài liệu họ chưa được cấp. Hai nguồn có thể thuộc cùng một người hoặc đã qua nhiều tay. Chưa đủ để gọi tên bất kỳ ai.
Họ đứng dưới nắng muộn, ngay trước mặt tiền Minh Uyển, quá lộ để tiếp tục trao đổi. Quân chỉ vào quán cà phê ở cuối dãy phố. “Đi khỏi đây trước.”
An Nhiên vừa bước xuống vỉa hè thì một số lạ gọi đến rồi ngắt. Ngay sau đó, tin nhắn hiện lên.
“Tôi ở quầy tiếp tân. Xin đừng quay lại. Cửa hàng tiện lợi đối diện, bàn sát tủ lạnh. Mười phút.”
An Nhiên dừng lại. Qua lớp kính Minh Uyển, cô gái ở quầy vẫn cúi đầu trước màn hình máy tính. Từ khoảng cách này, không thể biết cô ấy có đang nhìn ra hay không.
Quân đọc tin nhắn khi An Nhiên đưa máy cho anh. “Số của cô có trên phiếu yêu cầu tiếp cận hồ sơ.”
“Cô ấy đã lấy từ đó.”
“Có thể.” Anh không vội kết luận. “Cũng có thể người khác dùng số để kéo chúng ta vào một cuộc gặp không được ghi nhận.”
“Không quay lại Minh Uyển. Cửa hàng có camera công cộng.” An Nhiên nói. “Chúng ta ngồi chỗ nhìn được cửa ra vào. Không nhận giấy tờ gốc. Không hỏi dữ liệu khách hàng.”
Quân gật đầu. “Và cô ấy có quyền rời đi bất cứ lúc nào.”
Cửa hàng tiện lợi lạnh buốt vì máy điều hòa. An Nhiên chọn bàn cuối, nhìn được cửa ra vào lẫn lối sang Minh Uyển. Quân đặt điện thoại úp xuống bàn, không mở ghi âm.
Bảy phút sau, cô gái tiếp tân bước vào. Cô đã cởi áo đồng phục, khoác bên ngoài một chiếc áo chống nắng màu xám, nhưng thẻ nhân viên vẫn còn hằn một đường vuông trên ngực áo. Cô mua một chai nước, đi vòng qua hai dãy kệ rồi mới tới bàn. Khi ngồi xuống, việc đầu tiên cô làm là nhìn camera trên trần.
“Em tên Vy.” Cô nói nhỏ. “Em chỉ có mười phút. Nếu chị Chu hỏi, em đang đi mua thuốc đau đầu.”
An Nhiên không hỏi vì sao Vy tìm họ. Cô đặt hai tay lên bàn để cô gái thấy mình không cầm điện thoại. “Em muốn nói gì thì nói. Điều gì không chắc, em cứ nói là không chắc.”
Vy nhìn cô, có vẻ bất ngờ vì câu ấy. “Bài đăng kia không phải em chụp.”
“Chúng tôi chưa nghĩ là em.”
“Nhưng ảnh chụp từ quầy hoặc hành lang lễ tân.” Vy nuốt khan. “Camera an ninh không cho nhân viên thường tải ảnh. Điện thoại cá nhân cũng bị nhắc không được chụp trong giờ. Lúc mọi người ở phòng trong, chị Chu bảo em chuyển cuộc gọi ở máy bàn sang phòng kiểm soát chất lượng. Sau đó chị ấy gọi ai đó bằng điện thoại riêng. Em không nghe được nội dung.”
Quân lên tiếng lần đầu. “Chi tiết đó em chỉ trực tiếp thấy, không nghe được nội dung, đúng không?”
Vy gật đầu. “Đúng. Em không muốn nói chị ấy đăng. Em không biết.”
Sự cẩn thận ấy đáng tin hơn một lời tố cáo quá tròn trịa. Vy không tới để trao đáp án, chỉ muốn đặt xuống điều đã giữ quá lâu.
“Còn tập phiếu trong ngăn bàn?” An Nhiên hỏi.
Mặt Vy trắng đi. “Chị thấy à?”
“Chỉ thấy góc logo khi ngăn bàn khép lại. Tôi không đọc nội dung.”
Vy cúi nhìn chai nước chưa mở. “Đó là phiếu giao nhận cũ. Tháng trước kho giấy phía sau bị ẩm, quản lý bảo phân loại để hủy. Hồ sơ khách hàng phải đưa vào thùng niêm, còn phiếu xe và phiếu nhận vật tư thì để riêng. Em giữ lại một tập vì số lượng trên phiếu không khớp sổ cổng.”
“Không khớp thế nào?”
“Trên sổ cổng ghi xe PawCare đến giao vật tư hoặc nhận mẫu xét nghiệm. Nhưng có những lần họ mang theo lồng vận chuyển. Lồng có phủ vải. Em không biết bên trong là gì.” Vy nói nhanh hơn, như sợ mình sẽ đổi ý. “Có lần em hỏi thì tài xế bảo là thú cưng chuyển cơ sở. Minh Uyển không có dịch vụ vận chuyển đêm, nên em thấy lạ.”
“Em đã trực tiếp thấy xe bao nhiêu lần?” Quân hỏi.
“Ba lần em nhớ rõ. Có thể nhiều hơn. Hai lần sau giờ đóng cửa, một lần gần sáng. Cùng một xe tải nhỏ màu bạc, logo tổ chim đã bóc một nửa. Biển số em không nhớ hết, nhưng trên phiếu cổng có biển NL-17-402. Em nhớ vì lần đó xe quệt vào cột chắn, bảo vệ bắt ghi biển xe vào biên bản.”
An Nhiên cảm thấy nhịp tim mình đổi khác. Biển NL-17-402 không phải một con số mới. Nó đã nằm trong bản tổng hợp phương tiện liên quan PawCare mà cả đội chưa xác định được người quản lý thực tế.
“Phiếu đó còn ở quầy?” cô hỏi.
Vy siết chai nước. “Còn sáng nay. Sau khi mọi người vào phòng trong, chị Chu bảo em gom toàn bộ giấy cũ đưa xuống kho hủy. Em chưa đưa. Em đóng ngăn lại vì thấy chị đi ra.”
“Đừng lấy nó cho chúng tôi.” Quân nói ngay. “Đừng chụp, đừng giấu sang chỗ khác, đừng tự ý mang khỏi phòng khám.”
Vy ngẩng lên, rõ ràng không chờ câu trả lời ấy. “Vậy em gọi hai người để làm gì?”
“Để chúng tôi biết phải yêu cầu bảo toàn loại tài liệu nào.” Anh rút một tờ giấy trắng từ sổ tay nhưng chưa viết. “Nếu em đồng ý, tôi chỉ ghi rằng một nhân viên Minh Uyển thông báo có phiếu cổng và phiếu giao nhận liên quan biển NL-17-402 đang chờ hủy. Không ghi tên em vào yêu cầu gửi phòng khám. Nhưng tôi không thể hứa danh tính của em sẽ luôn được giữ kín nếu sau này có thủ tục chính thức.”
Vy quay sang An Nhiên. “Nếu họ biết, em sẽ mất việc.”
An Nhiên thấy chính mình tám năm trước trong nỗi sợ ấy. Cô không thể hứa mọi chuyện sẽ ổn, cũng không muốn dùng chữ “bảo vệ” để quyết định thay Vy.
“Có thể em sẽ bị gây khó.” Cô nói. “Chúng tôi không có quyền bảo đảm công việc cho em. Em cũng không nợ chúng tôi việc phải làm chứng ngay hôm nay. Nhưng nếu em muốn giữ lại điều mình đã thấy, hãy để nó đi qua một đường có biên nhận và thời gian. Đừng tự lấy tài liệu. Đừng đối đầu một mình.”
Điện thoại trong túi Vy rung. Cô giật mình đến mức chai nước đổ nghiêng. Trên màn hình sáng lên hai chữ “Quầy chính”. Vy không nghe. Chuông tắt rồi lại gọi lần nữa.
“Em phải về.” Cô đứng bật dậy, sau đó khựng lại. “Biên bản quệt cột không nằm cùng tập phiếu. Bảo vệ giữ một bản ở sổ sự cố. Ngày mười bảy tháng trước, khoảng bốn giờ bốn mươi sáng. Người ký nhận xe tên Sâm.”
Cô kéo mũ áo chống nắng lên, đi thẳng ra cửa mà không nhìn lại. An Nhiên không giữ. Qua lớp kính cửa hàng, họ thấy Vy chờ hết một lượt xe rồi mới băng qua đường. Khi cô bước vào Minh Uyển, một người đàn ông mặc đồng phục bảo vệ đang đứng cạnh quầy. Ngăn bàn đã bị kéo mở.
Quân lập tức ghi lại thời gian cuộc gặp, những câu Vy xác định là trực tiếp thấy và những điểm cô nói không chắc. Anh gửi cho chính mình qua thư điện tử, tạo dấu thời gian, rồi soạn yêu cầu bổ sung về việc bảo toàn phiếu cổng, phiếu giao nhận và sổ sự cố ngày mười bảy. Không có tên Vy trong văn bản.
Số chia sẻ vẫn tăng. Chỉ cần đưa câu chuyện về chiếc xe lên, họ có thể kéo sự chú ý khỏi chữ ký của cô. Ý nghĩ ấy hợp lý đến nguy hiểm; nếu tung thông tin chưa kiểm chứng, Vy sẽ là người đầu tiên bị tìm.
“Không dùng nó để phản hồi bài đăng.” cô nói.
“Không.” Quân đóng túi hồ sơ. “Trước hết đối chiếu biển xe.”
Anh mở thư mục tài liệu đội đã lưu từ hợp đồng bảo vệ chung giữa một số khu căn hộ và PawCare. Trong phụ lục phương tiện, NL-17-402 từng được khai là xe hỗ trợ kỹ thuật của đơn vị bảo vệ liên kết. Một bản biên nhận cũ từ vụ tầng hầm lại có chữ ký người phụ trách bàn giao. Quân phóng lớn phần cuối trang, đặt cạnh ghi chú vừa tạo.
Hai chữ ký không hoàn toàn giống nhau, nhưng cái tên thì không thể đọc thành người khác.
Hoàng Sâm.
