Sau Nua Dem Co Nguoi Den Cuu Em
Chương 40 - Chương 40: Bên Kia Cánh Cửa Kính
Chương 40: Bên Kia Cánh Cửa Kính
Bóng Chu Tịnh Dư dừng lại sau lớp kính mờ, chỉ còn đường viền của mái tóc và một bàn tay đặt ngang tay nắm cửa. Ánh đèn hành lang hắt qua khiến căn phòng kiểm soát chất lượng trông như một hộp kín, bên trong là An Nhiên, Quân, Cố Minh Du cùng những thứ vừa được nhìn thấy nhưng chưa kịp gọi đúng tên. Điện thoại bàn vẫn reo. Cố không nhấc máy.
“Tôi đang xem biên bản do tôi lập,” ông nói, đủ lớn để giọng truyền qua cửa. “Không mở bệnh án khách hàng.”
Chu im lặng một nhịp. Tay nắm hạ xuống. Cánh cửa kính mở vào trong, mang theo mùi nước hoa nhạt lẫn mùi sát trùng từ hành lang. Chị ta đứng ở ngưỡng cửa, không bước hẳn vào. Ánh mắt đầu tiên lướt qua màn hình đã trở về trang đăng nhập, sau đó dừng ở cuốn sổ bìa đen trước mặt Cố.
“Bác sĩ Cố,” Chu nói, “tài khoản của anh vừa truy cập một mã bị hạn chế. Theo quy định, tôi cần biết phạm vi dữ liệu đã xem.”
Quân đặt điện thoại xuống bàn, màn hình vẫn hiển thị thời gian ghi chú. “Ông Cố đã xem danh mục biên bản chuyên môn do chính ông lập, số trang đính kèm và lịch sử thay tệp. Không mở nội dung bệnh án. Tôi có mặt để giới hạn phạm vi.”
“Anh có quyền gì để giới hạn hệ thống nội bộ của Minh Uyển?”
“Không có quyền điều khiển hệ thống.” Quân đáp. “Tôi chỉ là người đại diện pháp lý cho An Nhiên trong yêu cầu tiếp cận hồ sơ nhân sự của cô ấy. Nếu chị cho rằng phạm vi vừa xem vượt quá quyền của bác sĩ Cố, xin chị ghi rõ bằng văn bản. Chúng tôi sẽ dừng tại đây và bảo toàn những gì đã được xác nhận trước khi cảnh báo xuất hiện.”
Chu nhìn anh rất lâu. Chị ta không phản đối câu “bảo toàn”, cũng không xác nhận. An Nhiên nhận ra đó vẫn là cách Chu từng dùng trong các cuộc họp: không nói một câu có thể bị trích nguyên văn, chỉ để người đối diện tự mệt vì phải chứng minh điều họ vừa thấy.
Cố Minh Du kéo tờ giấy trắng về gần mình. “Tôi sẽ viết xác nhận về ghi chú trong sổ cá nhân. Không có tên chủ nuôi, không có dữ liệu bệnh án.”
“Cuốn sổ đó thuộc tài sản của phòng khám hay của anh?” Chu hỏi.
“Của tôi. Tôi mua, tôi ghi và giữ từ trước khi Minh Uyển đổi pháp nhân.”
“Nhưng nội dung được hình thành trong thời gian làm việc.”
“Vì vậy tôi chỉ xác nhận điều tôi trực tiếp ghi nhận, không sao chép hồ sơ.” Cố nhấc bút. Giọng ông không lớn, nhưng bàn tay đã thôi do dự. “Nếu phòng khám cho rằng lời xác nhận của tôi vi phạm nghĩa vụ, phòng khám có thể gửi ý kiến bằng văn bản.”
Nét mặt Chu gần như không đổi. Chỉ có ngón tay đang giữ tay nắm siết lại. An Nhiên nhìn thấy rất rõ, cũng như cô đã nhìn thấy đường kẻ bị ngắt quanh chữ ký của mình. Những chi tiết nhỏ không đủ kết luận một con người, nhưng đôi khi chúng cho biết nên tiếp tục nhìn ở đâu.
“An Nhiên,” Chu chuyển ánh mắt sang cô, “cô hiểu mình đang làm gì chứ?”
Câu hỏi ấy giống hệt tám năm trước, khi An Nhiên đứng trong phòng họp với một bản tường trình đặt trước mặt. Khi đó Chu cũng không quát. Chị ta chỉ nói rằng một bác sĩ trẻ cần hiểu hậu quả của việc chống lại kết luận chuyên môn đã được thống nhất. An Nhiên từng nghe “hậu quả” thành “cánh cửa cuối cùng của nghề nghiệp”, rồi tự tay đóng nó lại.
Lần này cô không nhìn xuống. “Tôi đang yêu cầu biết tài liệu nào mang chữ ký của tôi và nó đã được dùng vào việc gì.”
“Cô đã ký.” Chu nói ngay, từng tiếng rõ ràng. “Đó là điều không ai ép cô thừa nhận hôm nay. Chính cô đã nói từ đầu rằng cô không đọc kỹ.”
“Đúng. Tôi đã ký.” An Nhiên nghe tim mình đập mạnh nhưng giọng vẫn giữ được. “Tôi chịu trách nhiệm vì đã ký khi chưa đọc hết và vì đã im lặng sau đó. Nhưng nếu trang tôi ký là xác nhận tư vấn nguy cơ, còn hồ sơ cuối cùng dùng chữ ký ấy cho quyết định bàn giao, thì đó là một việc khác. Tôi không thể nhận thay phần đó chỉ vì tôi từng sai.”
Chu bước hẳn vào phòng. Cánh cửa kính khép lại sau lưng chị ta bằng một tiếng “cạch” rất nhỏ. “Cô đang dựa vào một dòng ghi chép cá nhân, một ảnh thu nhỏ chất lượng thấp và trí nhớ sau tám năm để ám chỉ Minh Uyển làm giả hồ sơ. Cô có biết chỉ cần lời này ra khỏi căn phòng, không chỉ danh tiếng phòng khám bị ảnh hưởng không? Tư cách nghề nghiệp của cô, đội cứu hộ cô đang đứng cùng, những ca cô đã xử lý gần đây — tất cả đều sẽ bị xem lại.”
Đó không phải một lời đe dọa vụng về. Chu chỉ nói những hậu quả hoàn toàn có thể xảy ra. Chính vì thế, nỗi sợ trong An Nhiên không có chỗ để gọi là tưởng tượng. Cô nghĩ đến xe cứu hộ đang bị giữ, đến cáo buộc bắt trộm chưa khép lại, đến những người đã giao thú cưng cho cô trong các đêm mưa. Một nghi vấn sai cách có thể kéo cả đội xuống cùng cô.
Quân không đứng chắn trước An Nhiên. Anh chỉ dịch ghế sang một chút, để khoảng cách giữa cô và Chu không còn là một đường thẳng. “Chị Chu,” anh nói, “cô ấy chưa nói Minh Uyển làm giả hồ sơ. Cô ấy nêu sự khác biệt giữa nội dung được ghi nhận và bản đang tồn tại. Nếu chị muốn phản hồi, xin phản hồi vào từng điểm: bộ hồ sơ ban đầu có tám trang hay không; trang bảy hiện ở đâu; tệp có được thay sau mười một ngày hay không; tài khoản nào thực hiện; và vì sao yêu cầu đối chiếu của bác sĩ Cố bị đóng.”
“Tôi không có nghĩa vụ trả lời một cuộc thẩm vấn tự phát.”
“Đúng. Vì vậy chúng tôi đã gửi yêu cầu bằng văn bản ở quầy. Cuộc trao đổi này chỉ cần xác nhận một việc: chị có yêu cầu bác sĩ Cố dừng viết lời xác nhận cá nhân hay không?”
Chu nhìn tờ giấy dưới đầu bút của Cố. Một giây, hai giây. An Nhiên có cảm giác cả căn phòng đang chờ một động tác rất nhỏ. Nếu Chu giật lấy tờ giấy, mọi thứ sẽ đơn giản hơn. Nhưng chị ta không làm vậy.
“Tôi yêu cầu bác sĩ Cố tuân thủ nghĩa vụ bảo mật,” Chu nói. “Còn ông ấy viết gì về trí nhớ của mình là lựa chọn của ông ấy.”
Cố Minh Du cúi xuống. Ông viết ngày tháng, mã biên bản, số tài liệu đính kèm từng được ghi là tám trang, nội dung trang bảy theo cuốn sổ cùng thời điểm và việc ông đã thấy tệp được thay mười một ngày sau sự cố. Ở cuối, ông thêm một câu: “Tôi không khẳng định người thực hiện thay tệp và không kết luận động cơ.” Sau đó ông ký tên.
Quân đọc lại trước mặt cả ba người. Anh chụp bản xác nhận, đặt bản giấy vào túi hồ sơ riêng, niêm mép và ghi giờ. Cố giữ cuốn sổ. Chu không ngăn cản, nhưng ánh mắt chị ta đi theo từng động tác như thể đang tính xem thứ nào có thể bị bác bỏ trước, thứ nào phải chờ một cách khác.
“Tôi sẽ trả lời yêu cầu tiếp cận theo quy trình,” chị ta nói. “Từ lúc này, mọi liên hệ về hồ sơ phải qua pháp chế. An Nhiên không được tiếp cận khu vực nội bộ nếu không có lịch hẹn.”
“Tôi đồng ý,” An Nhiên đáp.
Sự đồng ý khiến Chu hơi khựng lại. Có lẽ chị ta chờ cô phản ứng, chờ cô biến nỗi sợ thành một hành động đủ nóng để bị gọi là gây rối. Nhưng An Nhiên đã sống quá lâu với hậu quả của một phút không nhìn kỹ. Cô không muốn lặp lại nó dưới một hình thức khác.
Khi họ ra hành lang, cô gái ở quầy tiếp tân đang cúi sắp xếp giấy tờ. Tiếng máy bấm ghim vang lên hai lần rồi dừng khi An Nhiên đi ngang. Cô gái không ngẩng đầu, chỉ vô thức kéo ngăn bàn khép lại. Trong khe hở trước khi đóng, An Nhiên nhìn thấy một tập phiếu giao nhận cũ có góc in logo tổ chim màu xám. Cô không dừng bước. Một cái nhìn không phải chứng cứ, và hôm nay họ đã lấy đủ những gì có thể lấy hợp pháp.
Cửa kính chính của Minh Uyển mở ra. Nắng muộn phản vào mặt tiền sáng đến chói mắt. Sau lưng họ, qua lớp kính trong, Chu vẫn đứng ở cuối hành lang. Khoảng cách chỉ vài chục mét, nhưng trông như hai phía của một nơi mà mỗi người đang giữ một phiên bản khác nhau về cùng một chữ ký.
Quân đợi đến khi xuống hết ba bậc tam cấp mới nói: “Cô làm đúng.”
“Tôi chỉ không cãi nhau.”
“Không. Cô đã nhận phần mình mà không nhận thay phần người khác.”
An Nhiên siết quai túi. Câu ấy không làm ngực cô nhẹ đi, nhưng nó đặt một đường biên nơi trước đây chỉ có một khối tội lỗi không hình dạng. “Nếu trang bảy không còn thì sao?”
“Chúng ta tìm các bản sao gián tiếp: nhật ký quét, bản lưu hệ thống, dữ liệu sao lưu, biên bản của Cố, người từng giao nhận hồ sơ. Không có đường nào nhanh.” Quân nhìn túi niêm trong tay. “Và từ giờ phải giả định họ biết chúng ta đang tìm gì.”
Điện thoại An Nhiên rung trước khi cô kịp trả lời. Không phải cuộc gọi. Nhóm của Đội Cứu Hộ Nửa Đêm có hơn hai mươi tin nhắn mới, tất cả xuất hiện trong chưa đầy ba phút. Phó Nhiên gửi một đường dẫn kèm đúng một câu: “Chị An, đừng bình luận gì hết.”
Bài đăng nằm trong một nhóm cộng đồng thú cưng của Đông Lâm, tài khoản dùng tên giả, vừa tạo chưa đầy một giờ. Tiêu đề chỉ có một dòng: “Người từng ký trả chó về nơi nguy hiểm đang ép phòng khám cũ sửa hồ sơ?” Bên dưới là bức ảnh chụp qua cửa kính Minh Uyển. Trong ảnh, An Nhiên đứng nghiêng bên cạnh Quân, còn Chu Tịnh Dư là một bóng tối ở cuối hành lang.
Bài viết chưa đưa tên đầy đủ của cô, chưa nhắc đội cứu hộ, cũng không có tài liệu hoàn chỉnh. Nhưng phần cuối đính kèm một mảnh ảnh quét cắt sát chữ ký màu xanh. Ngay trên đó là bốn chữ được khoanh đỏ: “đồng ý bàn giao”.
Số lượt chia sẻ tăng thêm một con số ngay trước mắt cô.
Quân nhìn màn hình, rồi nhìn ngược qua cánh cửa kính. Ở phía bên kia, Chu đã không còn đứng đó nữa.
