Bỏ qua nội dung

Phia Sau Vang Sang

Chương 39 - Chương 39: Một Lời Đề Nghị

Chương 39: Một Lời Đề Nghị

Chiếc ghế Tần Viễn kéo ra không phát tiếng động. Tô Mạn ngồi xuống nhưng không chạm vào chiếc bìa màu đen. Trong căn phòng vừa đủ lạnh để người ta tỉnh táo, một lời đề nghị được đặt giữa họ giống như vật chứng chưa niêm phong.

“Mở ra đi,” Tần Viễn nói. “Cô luôn thích đọc điều kiện trước khi nghe giải thích.”

Tô Mạn lật bìa. Trang đầu là quyết định bổ nhiệm dự thảo: Giám đốc Trung tâm Quản trị rủi ro nghệ sĩ, báo cáo trực tiếp cho tổng giám đốc. Bên dưới là mức tăng lương, thưởng giữ chân mười tám tháng, quyền tuyển một nhóm riêng và quyền tham gia phê duyệt mọi phương án khủng hoảng cấp A. Đó là chiếc ghế cô từng xin thêm quyền hạn suốt nhiều năm, mỗi lần đều bị trả lời rằng cơ cấu chưa phù hợp.

Hiệu lực của quyết định được để trống ngày. Dòng ghi chú ở cuối trang thì không trống: hoàn tất sau khi phương án tái cấu trúc vụ Hạ Nhiên được triển khai.

“Tái cấu trúc nghĩa là gì?” cô hỏi.

“Cô rời khỏi vai trò quản lý trực tiếp của Hạ Nhiên. Hồ sơ được bàn giao cho khối quản lý nghệ sĩ, truyền thông do Chu Khải phụ trách, pháp vụ giám sát mọi phản hồi. Cô chuyển sang xây một cơ chế để những khủng hoảng sau không còn phụ thuộc vào vài cá nhân.”

“Còn khủng hoảng này?”

“Khủng hoảng này đã đi quá xa để sửa bằng một quản lý.” Tần Viễn đặt hai tay lên bàn. “Cổ đông cần nhìn thấy An Thịnh có khả năng cắt rủi ro. Hạ Nhiên cần một khoảng lùi. Cô cần một vị trí không bị kéo chìm cùng cô ấy.”

Lời nói được chia thành ba lợi ích, như thể không có ai bị lấy khỏi bàn cờ. Tô Mạn lật sang trang thứ hai. Một bản mô tả công việc cho cô quyền yêu cầu lưu trữ dữ liệu, kiểm tra quy trình phê duyệt truyền thông và phủ quyết nội dung dùng đời tư nghệ sĩ khi chưa có căn cứ. Những quyền đó chính là những gì cô đã thiếu trong vụ Lâm Chi. Sáu năm trước, chỉ cần có một nửa số quyền này, có lẽ cô đã không phải đứng ngoài phòng họp nghe người khác quyết định một con người nên biến mất thế nào.

Tần Viễn biết phải đặt thứ gì trước mặt cô. Không phải tiền. Là ảo giác rằng cô có thể sửa hệ thống nếu chấp nhận để hệ thống nghiền nát thêm một người cuối cùng.

“Ông muốn tôi tin rằng hy sinh Hạ Nhiên sẽ giúp tôi cứu những người sau?”

“Tôi muốn cô hiểu quyền lực không nằm trong những email phản đối bị giữ chờ phê duyệt.” Ông nhìn thẳng vào cô. “Muốn thay đổi cách một công ty vận hành, cô cần một chiếc ghế. Không ai thay đổi hệ thống từ hành lang.”

“Và giá của chiếc ghế là chữ ký của tôi?”

Tần Viễn không trả lời ngay. Ông kéo một tờ giấy từ dưới tập hồ sơ, đặt lên trên quyết định bổ nhiệm. Tiêu đề chỉ có sáu chữ: Ý kiến chuyên môn của quản lý trực tiếp.

Nội dung không thừa nhận Hạ Nhiên đạo nhạc, không nhắc chất cấm, cũng không nói cô vi phạm hợp đồng. Nó chỉ xác nhận rằng trong tình trạng khủng hoảng hiện tại, việc tạm dừng hoạt động ba mươi ngày là cần thiết để bảo vệ nghệ sĩ, ổn định tâm lý đội ngũ và hạn chế thiệt hại kinh doanh. Đoạn cuối ghi Tô Mạn đồng thuận bàn giao quyền quản lý để tránh xung đột lợi ích khi cô chuyển sang vị trí mới.

Mọi câu đều sạch. Ghép lại, chúng biến quyết định đóng băng thành khuyến nghị của người đã bảo vệ Hạ Nhiên quyết liệt nhất.

“Chu Khải có thể viết một câu chuyện,” Tần Viễn nói. “Nhưng cô mới là người khiến người khác tin nó.”

Tô Mạn ngẩng lên. “Vậy ông không cần năng lực của tôi. Ông cần uy tín của tôi.”

“Ở cấp này, hai thứ đó không tách rời.”

“Nếu tôi ký, Hạ Nhiên có được bảo lưu album không?”

“Ngân sách sẽ được xem xét lại sau ba mươi ngày.”

“Có thời hạn phát hành mới không?”

“Tùy mức độ hợp tác.”

“Cơ hội thương mại đã chuyển cho Bạch Dao có được trả lại không?”

“Những hợp đồng chưa ký không thuộc về bất kỳ nghệ sĩ nào.”

“Nếu Hạ Nhiên không ký bản thông cáo?”

“Pháp vụ làm việc theo hợp đồng. Nhưng một quản lý mới có thể giúp cô ấy hiểu rằng đối đầu công khai không mang lại lợi ích.”

Không có một cam kết nào dành cho Hạ Nhiên. Chỉ có quyền tùy nghi của công ty được viết bằng những động từ mềm: xem xét, hỗ trợ, đánh giá, tạo điều kiện. Còn nghĩa vụ của Tô Mạn thì cụ thể đến từng giờ.

Cô lật tiếp. Phụ lục bàn giao yêu cầu trả toàn bộ hồ sơ vật lý và điện tử liên quan đến Hạ Nhiên, kê khai mọi bản sao lưu ngoài hệ thống, chấm dứt trao đổi với cố vấn pháp lý bên ngoài khi chưa có phê duyệt và xác nhận không giữ tài liệu nội bộ trên thiết bị cá nhân. Điều khoản cuối quy định mọi phát hiện trong thời gian cô quản lý Hạ Nhiên thuộc tài sản bảo mật của An Thịnh.

Tần Viễn không chỉ muốn cô rời khỏi Hạ Nhiên. Ông muốn đóng luôn con đường mà hồ sơ có thể đi ra ngoài.

“Điều khoản kê khai bản sao áp dụng cho vị trí mới hay chỉ áp dụng với vụ Hạ Nhiên?” cô hỏi.

“Một giám đốc không thể giữ kho hồ sơ riêng ngoài tầm kiểm soát của công ty.”

“Tôi chưa nói tôi có kho hồ sơ riêng.”

“Tôi cũng chưa nói cô có.” Tần Viễn hơi ngả lưng. “Nhưng cô đủ thông minh để hiểu vì sao một hệ thống cần biết dữ liệu của nó đang ở đâu.”

Câu trả lời không phải cáo buộc. Nó là một ngón tay đặt lên đúng chỗ đau, đủ nhẹ để chưa để lại dấu.

Tô Mạn khép phụ lục. “Tại sao là tôi? An Thịnh có nhiều người sẵn sàng ký hơn.”

“Vì cô không dễ ký.”

“Nghe không giống tiêu chí tuyển dụng.”

“Người dễ ký không có giá trị khi đứng trước cổ đông.” Tần Viễn nói chậm rãi. “Cô đã phản đối trong phòng, yêu cầu ghi biên bản, từ chối dùng sức khỏe của nghệ sĩ. Nếu cuối cùng chính cô kết luận việc tạm dừng là cần thiết, không ai có thể gọi đó là một cuộc thanh trừng.”

Đó là phần thật nhất của lời đề nghị. Tô Mạn không được thăng chức bất chấp việc cô phản đối. Cô được thăng chức vì việc cô phản đối khiến sự đồng thuận của cô trở nên đắt giá.

“Nếu tôi không đồng ý?”

“Cô tiếp tục là quản lý trực tiếp của một nghệ sĩ đang bị rà soát nghĩa vụ hợp tác. Những quyết định cô đã thực hiện sẽ được kiểm tra, gồm việc trao đổi tài liệu với bên ngoài, sử dụng thiết bị không thuộc hệ thống và các chỉ đạo truyền thông không qua phê duyệt.”

“Ông đang đe dọa kỷ luật tôi.”

“Tôi đang nói hết rủi ro trước khi cô lựa chọn. Tôi tưởng đó là nguyên tắc cô vừa dạy Hạ Nhiên.”

Lần đầu tiên trong cuộc nói chuyện, Tô Mạn cảm thấy cơn giận chạm tới cổ họng. Không phải vì ông nhắc Hạ Nhiên, mà vì ông dùng chính bước tiến của cô — việc trả quyền lựa chọn cho nghệ sĩ — làm lưỡi dao quay ngược lại.

Cô giữ giọng phẳng. “Tôi cần bản điện tử đầy đủ và thời gian để luật sư độc lập xem xét.”

“Đây là đề nghị nhân sự nội bộ, không phải thương lượng hợp đồng.”

“Nó buộc tôi từ bỏ quyền quản lý, kê khai dữ liệu và ký nhận định chuyên môn có thể được dùng trước cổ đông. Ông gọi tên gì không thay đổi bản chất.”

“Cô có đến mười hai giờ trưa mai.” Tần Viễn thu lại tờ ý kiến chuyên môn, nhưng để quyết định bổ nhiệm trước mặt cô. “Chiếc bìa không rời khỏi phòng. Cô có thể đọc lại bao lâu tùy ý.”

“Một lời đề nghị không cho mang điều kiện đi xem xét thường có tên khác.”

“Chỉ người không còn lựa chọn mới gọi nó là tối hậu thư.”

Tô Mạn nhìn ô chữ ký để trống. Trong vài giây, cô thấy rất rõ con đường An Thịnh muốn cô bước vào: ký tên, bước lên tầng cao hơn, tự thuyết phục mình rằng quyền lực ngày mai bù được sự phản bội hôm nay. Đó không phải con đường xa lạ. Cô đã đi gần hết nó sáu năm trước, chỉ khác lần này người đứng ở cuối hành lang còn đang chờ cô gọi lại.

Cô đứng lên. “Tôi sẽ trả lời trước thời hạn.”

Tần Viễn không giữ cô. Khi tay cô chạm vào tay nắm cửa, ông nói phía sau: “Hạ Nhiên có thể được thay thế, Tô Mạn. Cô thì chưa chắc.”

Cô quay lại. “Ông vừa nói đúng lý do tôi không thể xem cô ấy là một khoản phải xóa.”

Đó chưa phải câu trả lời. Nhưng căn phòng đã im theo cách cả hai đều hiểu nó đang đến gần.

Điện thoại của Tô Mạn rung ngay khi cửa phòng họp khép lại. Hạ Nhiên gửi ảnh bản thông cáo vừa nhận được từ pháp vụ. Phần nội dung vẫn dùng lý do sức khỏe như Chu Khải đã trình bày. Bên dưới ô chữ ký của Hạ Nhiên có thêm một dòng mới: Phương án đã được quản lý trực tiếp đánh giá và thống nhất.

Tin nhắn tiếp theo đến sau đó vài giây: “Chị đã đồng ý với họ sao?”

Tô Mạn đứng giữa hành lang tầng ba mươi hai, phía sau là lời đề nghị chưa ký, trước mặt là câu hỏi của người đang bị dùng chính tên cô để ép cúi đầu. Đồng hồ trên màn hình chỉ mười giờ ba mươi bảy. Cô còn hơn hai mươi lăm giờ để đưa ra câu trả lời, nhưng An Thịnh đã bắt đầu sử dụng nó trước cô.