Bỏ qua nội dung

Phia Sau Vang Sang

Chương 31 - Chương 31: Mẹ Của Hạ Nhiên

Chương 31: Mẹ Của Hạ Nhiên

Hạ Nhiên mở cửa sau tiếng chuông thứ ba. Phương Nghi gần như bước vào cùng lúc khe cửa vừa đủ rộng, một tay giữ quai túi, tay kia chạm lên vai con gái như để xác nhận người trước mặt vẫn nguyên vẹn. Bà nhìn từ gương mặt nhợt vì thiếu ngủ của Hạ Nhiên sang căn phòng đầy giấy in, máy tính và những cốc cà phê đã nguội. Ánh mắt ấy dừng ở Tô Mạn lâu nhất. Không có lời chào. Chỉ có câu hỏi bật ra quá nhanh: “Con có bị làm sao không?” Hạ Nhiên không lùi lại, nhưng vai cô cứng lên dưới bàn tay mẹ. “Con vẫn ổn. Mẹ vào đi, rồi để con nói.”

Phương Nghi không nghe hết. Bà kéo con gái quay một vòng, kiểm tra cổ tay, nhìn đồng tử, rồi đưa tay định lấy chiếc điện thoại trên bàn. Hạ Nhiên giữ lại trước khi bà chạm tới. Cử chỉ nhỏ khiến Phương Nghi sững người. “Họ gọi cho mẹ, nói con khóa máy, không chịu giao thiết bị, tinh thần không ổn định. Họ bảo nếu chậm thêm thì hợp đồng, nhãn hàng, cả việc điều trị của con sau này đều khó xử lý.” Bà nói liền một mạch, mỗi từ như được đẩy bằng quãng đường vội vã từ nhà tới đây. Tô Mạn nhận ra cấu trúc quen thuộc trong lời ấy: nguy cơ trước, giải pháp của công ty sau, rồi một cánh cửa chỉ mở nếu gia đình chịu ký.

Lục Trì đứng dậy, tự giới thiệu ngắn gọn và đặt danh thiếp lên mép bàn, không tiến gần hơn. “Bà Phương, Hạ Nhiên không ở một mình. Cô ấy đã nhận tư vấn pháp lý và chưa có căn cứ nào cho thấy cô ấy mất khả năng tự quyết định.” Phương Nghi liếc tấm danh thiếp như nhìn thêm một người đang kéo con gái xa khỏi tay mình. “Luật sư thì nói được gì? Khi cả mạng chửi nó, ai ngủ thay nó? Khi nhãn hàng kiện, ai trả tiền? Các người bảo nó chiến đấu, đến lúc nó không còn đường sống thì các người có ở lại không?” Câu cuối hướng về Tô Mạn. Nó không sắc như một lời buộc tội; nó run như một nỗi sợ đã được giữ quá lâu.

Tô Mạn có thể trả lời bằng kế hoạch bảo toàn dữ liệu, bằng văn bản phản hồi và những điều khoản công ty chưa được phép kích hoạt. Nhưng Phương Nghi không đến để nghe một bản trình bày. Bà đến vì một cuộc gọi đã khiến bà tưởng con gái mình có thể biến mất trước khi bà kịp nhìn thấy. Tô Mạn khép màn hình chứa chuỗi thời gian vụ Lâm Chi. “Tôi không thể hứa mọi thứ sẽ an toàn,” cô nói. “Tôi chỉ có thể nói hiện giờ Hạ Nhiên tỉnh táo, hiểu điều mình đang làm và đã tự chọn không giao thiết bị cá nhân. Công ty gọi việc đó là bất ổn vì họ muốn người khác quyết định thay cô ấy.”

“Còn cô thì sao?” Phương Nghi hỏi. “Cô không quyết định thay nó à?” Căn phòng im xuống. Câu hỏi chạm đúng phần Tô Mạn chưa bao giờ có thể phủ nhận. Sáu năm trước, cô từng gọi sự im lặng là bảo vệ. Những ngày đầu của scandal này, cô cũng khóa điện thoại Hạ Nhiên, viết sẵn câu trả lời và xem mọi phản kháng là nguy cơ cần kiểm soát. “Có,” Tô Mạn đáp. “Tôi đã từng làm vậy. Và tôi đang sửa bằng cách để cô ấy tự nói hôm nay.” Cô quay sang Hạ Nhiên, không thêm một lời nào thay cho cô.

Hạ Nhiên mời mẹ ngồi. Phương Nghi vẫn đứng, lấy từ túi ra một tập giấy gấp đôi. Trên cùng là bản đề nghị tạm dừng hoạt động nghệ thuật vì lý do sức khỏe, phần chữ ký của nghệ sĩ để trống. Tờ thứ hai là giấy ủy quyền cho người thân làm đầu mối trao đổi thiết bị và hồ sơ với An Thịnh. Không có con dấu chính thức, chỉ có tên một chuyên viên chăm sóc nghệ sĩ và số điện thoại được ghi bằng bút. “Họ nói đây là cách ít thiệt hại nhất,” bà nói. “Con ký, về nhà với mẹ. Một hai năm nữa, không ai nhớ chuyện này nữa. Mẹ không cần con nổi tiếng. Mẹ chỉ cần con sống bình thường.”

Hạ Nhiên cầm xấp giấy nhưng không đọc ngay. Ngón tay cô dừng ở cụm “tự nguyện tạm dừng”. Tô Mạn thấy ánh mắt cô lướt qua email vẫn mở trên máy của Lục Trì, nơi An Thịnh đã dùng một câu gần như vậy để giải thích sự từ chối giao thiết bị. Cái bẫy vừa thay người mang tới. Không còn là pháp chế hay quản lý cấp cao; nó được đặt trong tay một người mẹ đang sợ hãi. “Mẹ có biết nếu con ký giấy này, họ sẽ nói con tự thừa nhận mình không ổn định không?” Hạ Nhiên hỏi. “Mẹ có biết họ sẽ dùng nó để giải thích mọi điều con từng nói là do con có vấn đề không?”

Phương Nghi mím môi. “Mẹ không quan tâm họ nói gì, miễn con rời khỏi chỗ này.” “Nhưng con quan tâm.” Hạ Nhiên đặt giấy xuống. Giọng cô không lớn, cũng không vỡ. “Con đã sống bằng cái tên này, bằng những bài hát con viết và những sân khấu con tự bước lên. Nếu con bỏ nghề vì con muốn, đó là lựa chọn của con. Còn nếu con ký vì họ dọa mẹ rằng con sắp tự hủy, thì đó vẫn là họ chọn.” Phương Nghi nhìn con gái như thể lần đầu tiên nhận ra cô gái trước mặt không còn là đứa trẻ chỉ cần kéo tay là có thể đưa về nhà.

“Con nghĩ mẹ muốn ép con sao?” bà hỏi, giọng thấp xuống. “Ngày con bị người ta ném chai ở cổng trường, mẹ đã bảo đừng thi nữa. Ngày con ngất sau buổi tập, mẹ cũng bảo về nhà. Mỗi lần con nói chỉ cần cố thêm một chút, rồi hết hợp đồng này đến hợp đồng khác. Bây giờ người ta gọi mẹ, nói con có thể làm điều dại dột. Mẹ phải tin ai?” Hạ Nhiên im vài giây. Sự giận dữ trên mặt cô không biến mất, nhưng mềm đi ở khóe mắt. “Tin con trước,” cô nói. “Ít nhất hãy gọi cho con và nghe con trả lời trước khi cầm giấy của họ tới.”

Phương Nghi quay mặt đi. Bà không khóc, chỉ siết quai túi đến các đốt ngón tay trắng bệch. Tô Mạn nhận ra điều Hạ Nhiên vừa đòi không phải sự ủng hộ vô điều kiện. Cô chỉ đòi quyền được là nguồn tin đầu tiên về chính mình. Một yêu cầu nhỏ đến đau lòng. Lục Trì kéo tập giấy về phía mình sau khi Hạ Nhiên gật đầu cho phép. Anh chụp lại từng trang, ghi số liên hệ và thời điểm Phương Nghi nhận được, rồi trả nguyên trạng. “Bà không cần ký gì tối nay,” anh nói. “Và đừng chuyển thiết bị hay giấy tờ cá nhân cho người lạ. Nếu An Thịnh liên hệ lại, bà có thể yêu cầu họ gửi bằng email và sao chép cho tôi.”

“Tôi không muốn dính vào kiện tụng.” “Bà đã bị đưa vào rồi,” Hạ Nhiên nói, lần này không né. “Họ dùng tên mẹ trong hồ sơ khẩn cấp để tạo áp lực lên con. Con không trách mẹ vì sợ. Nhưng nếu mẹ ký, họ sẽ biến nỗi sợ của mẹ thành bằng chứng chống lại con.” Câu nói khiến Phương Nghi ngẩng lên. Một thoáng rất ngắn, vẻ hoảng hốt trên mặt bà chuyển thành cảnh giác. Bà nhìn lại số điện thoại viết tay trên giấy, như lần đầu tự hỏi vì sao một công ty lớn lại cần bà ký ngay trong đêm thay vì gửi thông báo chính thức.

Tô Mạn không tận dụng khoảnh khắc đó để kéo Phương Nghi sang phía mình. Cô chỉ hỏi: “Người gọi có yêu cầu bà giữ kín cuộc trao đổi không?” Phương Nghi chậm rãi gật đầu. “Cô ta nói đừng làm Hạ Nhiên kích động thêm. Cũng bảo tôi không nên nói với báo chí hay luật sư trước khi công ty sắp xếp.” Lục Trì ghi nguyên văn, rồi hỏi bà có đồng ý lưu lại lịch sử cuộc gọi và tin nhắn không. Phương Nghi do dự, nhìn con gái, cuối cùng đặt điện thoại xuống bàn. “Chỉ lưu. Không đăng.” “Không ai đăng khi chưa có sự đồng ý của bà,” Hạ Nhiên đáp trước cả Tô Mạn.

Sự đồng thuận ấy không làm cuộc gặp dễ chịu hơn. Phương Nghi vẫn muốn con gái về nhà. Hạ Nhiên vẫn từ chối rời khỏi nhóm trong lúc thiết bị và hồ sơ chưa được bảo toàn. Hai người nói đi nói lại về một căn phòng cũ đã dọn sẵn, về những bữa cơm nguội, về lần Hạ Nhiên sốt mà không báo, về những cuộc gọi cô bỏ lỡ vì lịch tập. Không câu nào giải quyết được scandal, nhưng mỗi câu bóc khỏi cuộc tranh cãi một lớp ngôn ngữ do An Thịnh đặt vào. Bên dưới chuyện “ổn định tâm lý” chỉ còn một người mẹ sợ mất con và một người con sợ bị mất quyền sống cuộc đời mình.

Cuối cùng, Phương Nghi ngồi xuống. Bà không ký giấy, cũng không xé nó. “Mẹ không hứa sẽ ủng hộ con tiếp tục,” bà nói. “Mẹ vẫn nghĩ cái nghề này đang giết con từng chút một.” Hạ Nhiên gật đầu. “Con cũng không bắt mẹ phải thích nó. Con chỉ cần mẹ đừng giúp họ nói rằng con không biết mình đang làm gì.” Bà nhìn con rất lâu rồi hỏi: “Vậy con biết mình đang làm gì thật sao?” Câu hỏi không còn là lời của An Thịnh. Nó là câu hỏi của riêng bà.

Hạ Nhiên không trả lời ngay. Cô đi vào phòng ngủ, để lại phía sau một khoảng im lặng đủ dài khiến bản năng của Tô Mạn muốn đứng dậy theo. Cô giữ mình lại. Một lát sau, Hạ Nhiên trở ra với cuốn sổ bìa xanh đã sờn và chiếc máy ghi âm nhỏ không mang tem tài sản của công ty. Cô đặt chúng trước mặt mẹ. “Con chưa biết cuối cùng con còn được đứng trên sân khấu hay không,” cô nói. “Nhưng có một thứ con biết. Bài này là của con. Con viết trước khi mọi người bắt đầu nói con không có gì thuộc về mình.” Phương Nghi nhìn cuốn sổ, rồi nhìn con gái. Hạ Nhiên nhấn nút nguồn, ánh đèn đỏ nhỏ bật lên. “Mẹ nghe con hát hết một lần. Sau đó mẹ muốn bảo con bỏ nghề, con sẽ ngồi nghe.”