Chương 30 - Chương 30: Không Phải Tự Hủy
Chương 30: Không Phải Tự Hủy
Ba mốc thời gian vẫn nằm trên màn hình khi căn phòng đã tối hẳn: 20 giờ 41, 22 giờ 42, 23 giờ 28. Tô Mạn dùng bút kéo một đường thẳng nối chúng, rồi viết phía trên một câu hỏi thay vì một kết luận: Ai đã biết Lâm Chi sẽ “mất kiểm soát” trước khi công chúng nhìn thấy bất cứ thứ gì? Lục Trì đứng sau lưng cô, đọc xong mới nói: “Giữ nguyên chữ ‘ai’. Đừng đổi thành một cái tên khi chúng ta chưa có người tạo lệnh, thiết bị đăng nhập và bản gốc lịch LC-R3.” Tô Mạn đặt bút xuống. Cô đã sống quá lâu bằng những câu trả lời được viết sẵn. Lần này, ngay cả điều cô muốn tin nhất cũng phải đi qua chứng cứ.
A Kỳ chia bảng thành bốn cột: yêu cầu thu hồi, số liên hệ bị sửa, bàn an ninh tầng hầm và lịch phát hành. Hạ Nhiên ngồi ở đầu bàn, trước mặt là chiếc máy tính cá nhân vẫn còn tem niêm phong. Email của An Thịnh nằm mở trên màn hình, yêu cầu cô giao thiết bị trước bốn giờ chiều để “bảo đảm an toàn dữ liệu và ổn định tâm lý nghệ sĩ”. Cụm từ cuối khiến Tô Mạn dừng mắt lâu hơn một nhịp. Sáu năm trước, họ gọi Lâm Chi mất kiểm soát. Hôm nay, khi Hạ Nhiên từ chối giao máy, họ bắt đầu gọi sự từ chối đó là dấu hiệu tâm lý.
“Việc đầu tiên không phải tìm câu giống nhau,” Lục Trì nói. “Việc đầu tiên là chứng minh hai tài liệu tồn tại đúng ở những thời điểm chúng ta đang thấy.” Anh gửi yêu cầu bổ sung cho Minh Tân, giới hạn ở lịch sử chỉnh sửa phần thông tin người gửi và số liên hệ của chính đơn hàng. Với An Thịnh, anh soạn một thông báo bảo toàn riêng, yêu cầu giữ log cổng doanh nghiệp, nhật ký bàn an ninh, hồ sơ ca trực và mọi bản ghi liên quan đến mã TM-042. Thông báo không buộc tội ai, nhưng đủ rõ để bất kỳ lần xóa dữ liệu nào sau đó cũng trở thành một hành động cần giải thích.
Tô Mạn dùng địa chỉ cá nhân đã đăng ký trong hồ sơ lao động, yêu cầu mọi phản hồi phải gửi đồng thời cho luật sư. Khi con trỏ nằm trên nút gửi, cô nhớ những lần mình chọn gọi điện vì một cuộc gọi dễ mềm hơn và cũng dễ biến mất hơn. Cô tự nhấn gửi, chấp nhận rằng từ giây phút đó An Thịnh sẽ biết cô không còn chỉ đào một hồ sơ cũ vì day dứt.
Trong lúc chờ Minh Tân phản hồi, cô mở kho email cá nhân đã đồng bộ từ chiếc điện thoại cũ. Từ khóa TM-042 không cho kết quả, nhưng số vận đơn đưa cô tới một thư xác nhận tự động gửi sáng 18 tháng 7. Sáu năm trước, cô chưa từng mở nó. Thư chỉ tóm tắt rằng đơn hàng đã được hoàn về địa điểm doanh nghiệp theo yêu cầu phát sinh từ cổng đối tác. Phần người liên hệ bị che gần hết, chỉ còn bốn số cuối: 7712. Tô Mạn nhìn dãy số ấy, cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng. Đó không phải số của cô. Đó là số bàn phản ứng truyền thông khẩn cấp từng đặt cạnh phòng Chu Khải.
A Kỳ chỉ tìm trong những email Tô Mạn đã tự lưu và lôi ra một lịch họp cũ có chữ ký của nhóm truyền thông. Số 7712 nằm ở dòng “liên hệ ngoài giờ”. Lục Trì lưu toàn bộ tiêu đề kỹ thuật, tạo bản băm rồi mới đưa nó vào bảng. “Điều này chứng minh số của cô đã bị thay bằng số của bộ phận,” anh nói. “Chưa chứng minh ai thay hoặc ai dùng mã TM-042.” “Nhưng nó loại được câu chuyện người gửi tự gọi thu hồi,” Tô Mạn đáp.
Mười một giờ bốn mươi, ông Vũ gửi phần nhật ký chỉnh sửa đã được pháp lý Minh Tân che dữ liệu không liên quan. Lịch sử ghi số liên hệ được đổi lúc 20 giờ 35, sáu phút trước yêu cầu thu hồi. Thao tác đi qua cổng doanh nghiệp, cùng phiên xác thực dùng mã TM-042. Không có tên người thao tác, chỉ có mã thiết bị đầu cuối của đối tác. Tô Mạn đọc đi đọc lại sáu phút ấy. Người dùng mã của cô không chỉ lấy lại phong bì. Họ đã đổi đường xác minh trước, bảo đảm khi Minh Tân gọi, cuộc gọi sẽ quay về một chiếc bàn trong An Thịnh.
“Đây là chuẩn bị quy trình,” A Kỳ nói, giọng thấp hẳn. “Không phải phản ứng sau khi chị Lâm Chi gây chuyện.” Hạ Nhiên kéo bản in email của An Thịnh lại gần. Cô dùng ngón tay chỉ vào cụm “bảo đảm an toàn dữ liệu và ổn định tâm lý nghệ sĩ”, rồi đặt cạnh lý do thu hồi sáu năm trước. Hai câu không hoàn toàn giống nhau, nhưng cùng một trật tự: trước tiên gắn nghệ sĩ với trạng thái bất ổn, sau đó biến việc công ty giữ thiết bị thành biện pháp bảo vệ, cuối cùng mô tả sự hợp tác như tự nguyện. “Họ đang viết cho em một con đường giống hệt,” cô nói. “Nếu em giao máy, họ sẽ ghi em chủ động phối hợp. Nếu em không giao, họ sẽ ghi em không ổn định.”
Tô Mạn nghe thấy trong câu đó một điều nguy hiểm hơn sự sợ hãi: Hạ Nhiên đã nhìn ra cái bẫy và đang tự gọi đúng tên nó. Bản năng cũ khiến cô muốn lập tức quyết định thay, muốn bảo Hạ Nhiên tắt máy, đổi chỗ ở và để mọi câu trả lời cho mình. Cô nuốt mệnh lệnh xuống. “Em muốn dùng phát hiện này thế nào?” Hạ Nhiên im một lúc rồi đáp: “Chưa công khai. Đây là chuyện của Lâm Chi, chị ấy chưa đồng ý. Nhưng em muốn câu trả lời pháp lý của em ghi rõ rằng từ chối giao thiết bị không đồng nghĩa với bất ổn tâm lý.” Lục Trì gật đầu. “Tôi sẽ viết theo ý đó, không nhắc tên Lâm Chi.”
Tô Mạn ghi vào bảng: không dùng nạn nhân cũ làm lá chắn cho nạn nhân mới. Sáu năm trước, cô từng tin một tuyên bố an toàn có thể cứu Lâm Chi, nhưng nó chỉ giúp công ty nói thay cô. Hôm nay, Hạ Nhiên tự chọn phần được nói và phần phải giữ. Trưởng thành không xóa lỗi cũ; nó chỉ cấm cô lặp lại lỗi ấy.
Đầu mối bàn an ninh khó hơn. Danh sách ca trực không nằm trong dữ liệu Tô Mạn giữ, nhưng trong email quyết toán buổi tập có một biên bản chi phí bảo vệ ngoài giờ, gửi từ nhà thầu an ninh cũ. Lục Trì gọi vào số doanh nghiệp công khai, giới thiệu tư cách và chỉ hỏi quy trình lưu trữ. Công ty bảo vệ xác nhận hồ sơ camera đã hết hạn, nhưng sổ bàn giao sự cố có thể còn dưới dạng lưu trữ kế toán nếu từng phát sinh khoản phụ trội. Họ không cung cấp tên người trực qua điện thoại. Muốn lấy bản sao, nhóm phải có sự đồng ý của An Thịnh hoặc yêu cầu từ cơ quan có thẩm quyền.
“Vậy là ngõ cụt?” A Kỳ hỏi. “Không,” Lục Trì đáp. “Là một cánh cửa cần đúng chìa khóa.” Anh chỉ yêu cầu xác nhận bằng email rằng loại sổ ấy từng tồn tại, thời hạn lưu và thủ tục tiếp cận. Sự thật không thuộc về người sốt ruột nhất.
Buổi chiều, Tô Mạn hỏi Đinh Lộ câu “nghệ sĩ chủ động tạm dừng để ổn định tâm lý” xuất hiện lần đầu ở đâu trong LC-R3. Nhà báo xác nhận nó đã nằm trong ghi chú phân phối của bài nền lúc 22 giờ 42, trước video bốn mươi sáu phút. Nguồn chưa cho giao bản số, nhưng chấp nhận để một đơn vị độc lập giám định máy chứa dữ liệu sau khi ký bảo mật. “Tôi chỉ cho chị con đường để tài liệu không còn là một tờ giấy vô chủ,” Đinh Lộ nói.
Lục Trì ghi điều kiện đó vào danh sách. Bốn mảnh dữ liệu lúc này đứng cạnh nhau: số liên hệ bị đổi sang bàn truyền thông lúc 20 giờ 35; lệnh thu hồi dùng mã của Tô Mạn lúc 20 giờ 41; bài nền đã có câu chuyện “chủ động tạm dừng” lúc 22 giờ 42; video được tung lúc 23 giờ 28 để công chúng nhìn thấy đúng hình ảnh đã được mô tả trước. Chúng chưa chỉ ra người ra lệnh. Chúng chưa chứng minh thiết bị trong phong bì chứa gì. Nhưng chúng phá vỡ trình tự mà An Thịnh đã kể suốt sáu năm: không phải Lâm Chi mất kiểm soát rồi công ty mới can thiệp; công ty đã chuẩn bị việc giữ thiết bị và ngôn ngữ giải thích trước khi scandal tồn tại trước mắt công chúng.
Tô Mạn xóa dòng “Lâm Chi tự hủy” khỏi bảng và viết lại: “Dấu hiệu một kịch bản được dựng trước.” Bên dưới là điều kiện: không công bố khi chưa có bản gốc, xác minh độc lập và sự đồng ý của người bị hại. “Vậy chị tin chị ấy rồi?” Hạ Nhiên hỏi. Tô Mạn đáp: “Chị tin chuyện xảy ra với cô ấy không thể bị gọi là tự hủy chỉ vì công ty đã lặp câu đó đủ nhiều. Còn cô ấy muốn nói thế nào, chị phải chờ.”
Điện thoại Hạ Nhiên rung lên ngay sau đó. Không phải An Thịnh, mà là một số cô đã tắt âm từ đầu scandal. Trên màn hình hiện hai chữ “Mẹ gọi”, rồi cuộc gọi tắt trước khi cô kịp chạm vào. Một email mới từ pháp chế đồng thời đến hộp thư của Lục Trì: công ty đã liên hệ người thân trong danh sách khẩn cấp vì “quan ngại trạng thái tâm lý và khả năng tự gây tổn hại nghề nghiệp” của Hạ Nhiên. Cùng một cách viết. Cùng một bước biến phản kháng thành bất ổn. Chỉ khác lần này, Hạ Nhiên đang ngồi trước mặt họ và nhìn thấy nó xảy ra.
Chuông cửa vang lên. A Kỳ mở camera hành lang trên máy tính bảng. Phương Nghi đứng ngoài, tay siết chặt quai túi. Hạ Nhiên hít một hơi, đặt điện thoại xuống rồi nhìn Tô Mạn. “Mẹ em đến rồi.” Tô Mạn không đứng dậy thay cô, cũng không hỏi A Kỳ khóa cửa. Cô chỉ nói: “Em muốn mở cửa hay muốn chị ở cạnh em trước?” Chuông cửa vang lần thứ hai. Hạ Nhiên chậm rãi nắm tay lại. “Em sẽ mở,” cô nói. “Nhưng lần này, em tự nói.”
