Chương 35 - Chương 35: Người Đã Ký
Chương 35: Người Đã Ký
Thời điểm bắt đầu bản tường trình là hai mươi mốt giờ mười chín. Hứa Nghi đứng cạnh bàn, nhìn dòng chữ nằm dưới đầu ngón tay Thừa Vũ: “Trung tâm hỗ trợ nhận thông báo tai nạn từ người đi đường.” Phía sau là giờ xe cứu hộ đến, giờ cảnh sát lập biên bản, giờ bệnh viện tiếp nhận. Mọi mốc đều cách nhau hợp lý, chỉ có phần trước hai mươi mốt giờ mười chín bị cắt sạch như thể đêm đó bắt đầu đúng lúc một người lạ gọi cấp cứu.
“Mười một phút,” Thừa Vũ nói. Giọng anh khô đi. “Từ hai mươi mốt giờ lẻ tám đến đây.”
Hứa Nghi không đáp bằng một kết luận. Cô lật xuống cuối bảng. Tài liệu được lập bốn ngày sau tai nạn bởi văn phòng chủ tịch, dựa trên biên bản cứu hộ, báo cáo bệnh viện và thông tin gia đình cung cấp. Ở ô xác nhận có chữ ký của Lâm Thừa Vũ. Nét ký ngắn và dứt, giống hệt chữ ký trên giấy ủy quyền quỹ mà cô đã nhìn quá nhiều lần trong những ngày qua.
“Anh đã ký bảng thời gian này.”
Thừa Vũ không phủ nhận. Anh kéo ghế ngồi xuống, nhưng không chạm vào tập hồ sơ nữa. “Ở bệnh viện, người ta đưa cho anh rất nhiều giấy. Xác nhận người nhà, bàn giao đồ cá nhân, hồ sơ bảo hiểm, thông tin cho công ty. Anh nhớ có một bản tổng hợp để làm việc với bên cứu hộ.”
“Anh có đọc không?”
Câu hỏi không lớn tiếng, nhưng căn phòng trở nên chật hơn. Thừa Vũ nhìn dòng đầu tiên. “Anh đọc phần từ lúc xe cứu hộ nhận tin.”
“Còn trước đó?”
“Anh không biết có trước đó.”
Hứa Nghi đặt điện thoại lên bàn, chụp từng trang theo thứ tự rồi gửi cho Tô Dĩnh. Cô không để Thừa Vũ gọi cho văn phòng chủ tịch hay hỏi bất kỳ người nào trong nhà. Nếu bảng thời gian đã thiếu một đoạn, những cuộc gọi vội vã lúc này chỉ đủ để báo cho người từng lập nó biết họ đang tìm gì.
Tô Dĩnh gọi lại chưa đầy năm phút sau. Cô yêu cầu họ giữ nguyên ghim, không viết thêm lên tài liệu và đặt toàn bộ tập hồ sơ vào túi bảo quản riêng. “Mốc hai mươi mốt giờ lẻ tám chưa chứng minh đó là cuộc gọi cấp cứu,” cô nói qua loa ngoài. “Có thể là cuộc gọi nội bộ, cuộc gọi cho người nhà hoặc một cuộc gọi không liên quan. Nhưng bảng tổng hợp bắt đầu muộn hơn đúng mười một phút thì phải truy nguồn. Tôi sẽ yêu cầu dữ liệu từ trung tâm cứu hộ, nhà mạng và bản gốc tài liệu dùng để lập bảng. Hai người đừng tự điền phần trống bằng suy đoán.”
“Còn chữ ký xác nhận?” Hứa Nghi hỏi.
“Chữ ký cho thấy Thừa Vũ đã chấp nhận bản tổng hợp được đưa cho anh ấy. Nó chưa chứng minh anh ấy biết có dữ liệu bị bỏ. Nhưng nếu anh ấy tiếp tục nói không nhớ, chúng ta cần làm rõ anh ấy đã ký thế nào, ai trình và lúc đó còn tài liệu gì đi cùng.”
Thừa Vũ ngồi yên cho đến khi cuộc gọi kết thúc. Hứa Nghi lật phần phụ lục. Giữa những phiếu bệnh viện và danh sách đồ cá nhân là một tờ “Bàn giao đầu việc sau sự cố”, mang mã MT-07 ở góc phải. Dòng thứ ba ghi: duy trì hoạt động quỹ Mạn Thanh – An Nhiên, giao Đặng Khải phối hợp pháp chế xây dựng cơ chế đại diện tạm thời. Bên dưới vẫn là chữ ký của Thừa Vũ, lần này kèm ngày lập sau tai nạn hai ngày.
Cô lấy bản giấy ủy quyền đã sao lưu từ ngăn hồ sơ, đặt cạnh phụ lục. Cùng mã MT-07. Cùng cụm “duy trì hoạt động”. Từ một dòng giao đầu việc, sáu ngày sau đã xuất hiện văn bản cho phép Đặng Khải biểu quyết, phê duyệt điều chỉnh danh mục, ký chỉ thị và mặc nhiên coi im lặng trong năm ngày là đồng ý.
“Anh còn định nói anh không nhớ giấy này nữa không?” cô hỏi.
Thừa Vũ đưa tay lên trán. Sự mệt mỏi trên mặt anh không còn giống vẻ của người vừa trải qua một ngày dài. Nó là vẻ của người cuối cùng cũng buộc phải nhìn đúng vào phần mình đã làm. “Anh nhớ buổi ký.”
Hứa Nghi không giúp anh nói tiếp.
“Trưởng pháp chế cũ mang máy tính bảng vào phòng họp. Đặng Khải nói các tài khoản của quỹ có thể bị treo vì chưa xác lập người đại diện sau khi Mạn Thanh mất. Họ bảo gói giấy chỉ có hiệu lực một trăm tám mươi ngày, đủ để hoàn tất chuyển tiếp.” Thừa Vũ nhìn chữ ký điện tử ở trang cuối. “Anh mở trang tóm tắt. Anh thấy tên quỹ, thời hạn và mục tiêu duy trì hoạt động. Sau đó anh nhập mã xác thực và ký.”
“Anh có mở phần phạm vi ủy quyền không?”
Một khoảng im lặng đi qua. Trên tầng hai, có tiếng chân rất nhẹ rồi dừng lại. Cánh cửa phòng An Nhiên vẫn đóng, nhưng căn nhà không thật sự tách được những lời người lớn khỏi em.
“Không,” Thừa Vũ nói. “Anh không đọc hết.”
Lời thừa nhận không làm Hứa Nghi nhẹ đi. Trước đó cô còn để lại một khoảng nhỏ cho khả năng chứng thư bị dùng sai, gói giấy bị thay hoặc ai đó thao tác thay anh. Khoảng ấy vừa khép lại. Người đã nhập mã là anh. Người đã chọn ký là anh. Người không đọc phần trao quyền của con mình cho người khác cũng là anh.
“Anh không biết họ sẽ dùng nó như vậy,” Thừa Vũ nói.
“Anh không biết vì anh đã chọn không biết.” Hứa Nghi giữ giọng thấp. “Mạn Thanh vừa mất có thể giải thích vì sao anh rối. Công ty có thể giải thích vì sao anh vội. Nhưng không điều gì biến chữ ký đó thành của người khác.”
Anh nhìn lên, trong mắt có một phản ứng gần như đau đớn. “Em nghĩ anh cố ý giao tài sản của con cho họ sao?”
“Em chưa từng nói anh cố ý.” Cô khép tập ủy quyền lại. “Điều em không còn tin là anh sẽ nhìn thấy nguy hiểm chỉ vì nó nằm trước mặt anh. Anh đã ký bảng thời gian bắt đầu muộn. Anh đã ký đầu việc giao cho Đặng Khải. Anh đã ký giấy ủy quyền mà không đọc. Mỗi lần đều có người nói với anh đó là thủ tục cần thiết, và mỗi lần người phải chịu hậu quả không phải anh.”
Thừa Vũ quay mặt đi. Bàn tay anh siết cạnh ghế rồi thả ra. “Anh sẽ nói với An Nhiên.”
“Anh sẽ nói gì?” Hứa Nghi hỏi. “Rằng ba không nhớ? Rằng ba bận? Hay rằng ba không có ý xấu?”
Anh không trả lời được.
“Con bé không cần anh chứng minh mình là người tốt. Nó cần anh thừa nhận anh đã làm gì mà không bắt nó tha thứ ngay.” Hứa Nghi nhìn về phía cầu thang. “Và đừng lên đó tối nay nếu anh vẫn định xin con hiểu cho hoàn cảnh của anh.”
Thừa Vũ ngồi thêm một lúc rồi lấy điện thoại gọi trưởng bộ phận tuân thủ của công ty. Anh bật loa ngoài, yêu cầu khóa mọi quyền còn sót lại dưới mã MT-07, bảo toàn thư của Family-Holdings, xuất danh sách người từng nhận thông báo giao dịch và không cho phép bất kỳ thay đổi nào liên quan quỹ nếu chưa có ý kiến của người giám sát độc lập và luật sư đại diện quyền lợi An Nhiên. Khi người bên kia hỏi căn cứ, anh nói rõ: “Tôi là người đã ký. Tôi không đọc đầy đủ phạm vi. Ghi nguyên câu đó vào biên bản cuộc gọi.”
Hứa Nghi không ngăn anh sửa sai. Cô cũng không coi hành động ấy là một lời xin lỗi đã đủ. Tô Dĩnh gửi sang mẫu tường trình, yêu cầu Thừa Vũ tự viết hoàn cảnh ký, thiết bị đã dùng, người có mặt và phần tài liệu anh thực sự đọc. Anh viết chậm, không giao cho trợ lý, không nhờ pháp chế sửa câu. Đến dòng “Tôi trực tiếp nhập mã xác thực”, bút anh dừng lâu rồi mới tiếp tục.
Gần mười một giờ, Hứa Nghi hâm lại bát canh và đặt ngoài cửa phòng An Nhiên. Cô gõ hai lần. “Cô để đồ ăn ở đây. Con không cần mở cửa.” Bên trong không có tiếng trả lời. Khi cô quay xuống, chiếc khay vẫn nằm nguyên, còn Thừa Vũ đứng ở cuối hành lang nhưng không bước tới. Lần đầu tiên, anh làm theo ranh giới cô đặt ra mà không hỏi bao giờ mình mới được nói với con.
Dưới phòng làm việc, máy in bật lên. Tô Dĩnh vừa gửi văn bản yêu cầu Đặng Khải cung cấp danh sách thành viên nhóm Family-Holdings và toàn bộ phản hồi sau thư của Chu Mạn Thanh. Cùng lúc, một email khác đến từ trung tâm tư vấn tâm lý trẻ em mà nhà họ Lâm từng liên hệ. Tiêu đề chỉ có tên An Nhiên và cụm “hồ sơ đề nghị đánh giá khẩn”.
Hứa Nghi mở tệp đính kèm. Những vụ việc cũ được xếp thành một chuỗi có chủ ý: tiền mất trong phòng khách, Gia Hân ngã cầu thang, tấm ảnh của Chu Mạn Thanh bị rạch, thái độ chống đối mẹ kế và việc An Nhiên từ chối dự các cuộc họp gia đình. Không một dòng nào nhắc tiền đã được tìm thấy trong túi Gia Hân, vết xước không khớp lời khai hay tấm ảnh bị rạch chỉ là bản sao mới. Ở phần mục đích, người nộp đề nghị đánh giá mức độ ổn định của An Nhiên trước khi cô bé tiếp tục tham gia các quyết định liên quan tài sản và người giám hộ.
“Anh không ký cái này,” Thừa Vũ nói. Anh đứng sát phía sau, giọng lạnh đi.
“Không cần anh ký để nộp một đề nghị,” Tô Dĩnh nói qua điện thoại khi Hứa Nghi gọi lại. “Chưa ai có quyền ép An Nhiên đánh giá ngay. Nhưng một khi hồ sơ được tiếp nhận, Tú Mai có thể dùng chính sự từ chối của con bé làm thêm bằng chứng rằng nó bất hợp tác.”
Hứa Nghi kéo xuống trang cuối. Người đề nghị là Lâm Tú Mai. Trong danh mục tài liệu kèm theo có bản giấy ủy quyền MT-07 mang chữ ký Thừa Vũ, được trích dẫn như bằng chứng gia đình từng phải thiết lập cơ chế đại diện thay cho An Nhiên.
Cả căn phòng im lặng. Họ còn chưa xác định cuộc gọi nào đã bị bỏ khỏi mười một phút đầu tiên của đêm tai nạn, nhưng Tú Mai đã dùng một khoảng trống khác: sự cẩu thả của người cha từng ký thay con.
