Chương 34 - Chương 34: Nhật Ký Của Mẹ
Chương 34: Nhật Ký Của Mẹ
“Ba ngày trước tai nạn” không phải một câu trả lời đủ rộng để trốn vào, cũng không đủ hẹp để Hứa Nghi bỏ qua. Cô nhìn Đặng Khải. “Ngày nào, lúc mấy giờ, ở đâu?”
Đặng Khải không đáp ngay. Ông ta đưa tay chỉnh cây bút đã nằm thẳng từ đầu buổi, như thể chỉ cần mọi thứ trên bàn đúng vị trí thì lời khai cũng có thể giữ nguyên hình dạng. “Sáng thứ Hai. Khoảng mười giờ hai mươi. Bà Chu đến văn phòng tôi mà không báo trước.”
“Một mình?” Tô Dĩnh hỏi.
“Một mình. Bà ấy mang theo bản sao kê, một cuốn sổ bìa nâu và bản in điều lệ quỹ. Bà ấy đặt số tài khoản 4831 trước mặt tôi, hỏi vì sao một tài khoản không có trong điều lệ lại được dùng để nhận lệnh chuyển tài sản.”
Hứa Nghi nhớ mép giấy bị xé trong cuốn nhật ký ở két. Hai trang bị lấy đi không phải những dòng hồi tưởng riêng tư. Ít nhất một trong số đó đã theo Chu Mạn Thanh đến cuộc gặp này, nằm trên bàn của người đàn ông đang chọn từng câu để giảm trách nhiệm cho mình.
“Ông trả lời thế nào?” cô hỏi.
“Tôi nói đó là tài khoản chờ phân bổ, dùng trong thời gian thay đơn vị quản lý.” Đặng Khải giữ giọng đều. “Bà ấy hỏi ai phê duyệt Minh Phúc Dịch vụ Ủy thác. Tôi nói đề nghị đến từ Family-Holdings và đã đi qua quy trình ngân sách.”
“Bà ấy có hỏi về người giám sát độc lập không?”
Lần này, ánh mắt Đặng Khải dừng lại một nhịp. “Có. Bà ấy nói vị trí đó chưa bao giờ được phép bỏ trống. Tôi cho bà ấy xem thư trả lời rằng người cũ ngừng phản hồi và người kế nhiệm đang được xác minh.”
“Thư của ai?” Tô Dĩnh hỏi.
“Hộp thư chung.”
“Ông vẫn chưa cho chúng tôi một cái tên.”
“Và cô vẫn chưa cho tôi một cơ chế bảo vệ.” Đặng Khải nhìn máy ghi âm. “Nếu tôi giao toàn bộ thư trao đổi, tôi sẽ là người duy nhất để lại dấu vết trong khi những người ra chỉ đạo có thể nói họ không biết.”
Tô Dĩnh kéo một tờ giấy trắng, lập “Biên bản cung cấp tài liệu bổ sung”, ghi rõ tài liệu được giao trong phạm vi xác minh giao dịch 4831; việc tiếp nhận không đồng nghĩa miễn trách nhiệm, nhưng sẽ ghi nhận thời điểm Đặng Khải chủ động bảo toàn chứng cứ. Cô đẩy tờ giấy sang. “Không có miễn trừ. Đây là cơ chế tôi có thể làm ngay.”
Đặng Khải đọc kỹ rồi gọi bộ phận tuân thủ, yêu cầu mở kho thư điện tử của năm xảy ra tai nạn ở chế độ chỉ đọc, không khôi phục vào hộp thư đang dùng và không cho phép xóa hay chuyển tiếp.
Một nhân viên tuân thủ mang máy tính riêng vào phòng, xác nhận mã hồ sơ và bật nhật ký thao tác. Tô Dĩnh yêu cầu tìm theo số 4831, tên Chu Mạn Thanh và cụm “người giám sát độc lập”. Mọi bước đều hiện trên màn hình; không có chỗ cho một tập tin bỗng xuất hiện từ trí nhớ của ai.
Kết quả đầu tiên là thư xác nhận cuộc gặp gửi lúc mười một giờ bốn mươi tám phút. Chu Mạn Thanh yêu cầu Đặng Khải xác nhận: tài khoản 4831 không nằm trong điều lệ; Minh Phúc được đề xuất từ Family-Holdings; quyền phát lệnh tạm thời đi qua văn phòng cố vấn. Cuối thư có câu: “Tôi không chấp nhận sự im lặng của người giám hộ bị biến thành đồng ý.”
Hứa Nghi đọc câu ấy hai lần. Trong chữ của Chu Mạn Thanh, đó không chỉ là lập luận mà là nỗi sợ của một người mẹ đã nhìn thấy cách hệ thống vận hành quanh con mình.
“Ông trả lời thư này chưa?” cô hỏi.
Nhân viên tuân thủ mở chuỗi thư. Đặng Khải đã trả lời sau hai mươi ba phút, xác nhận hai điểm đầu nhưng sửa điểm thứ ba thành “quyền xử lý kỹ thuật”. Chu Mạn Thanh đáp lại bằng một câu duy nhất: “Tên gọi không thay đổi người đang giữ quyền.”
Đặng Khải nhìn sang cửa kính. “Bà ấy không dễ bị dọa bằng thuật ngữ.”
“Ông nói như thể ông tôn trọng bà ấy,” Hứa Nghi nói.
“Tôi tôn trọng người đọc tài liệu trước khi ký.” Câu trả lời rơi xuống bàn, nặng hơn một lời buộc tội. Đặng Khải nhận ra mình vừa nhắc đến người đã không làm điều đó, nhưng ông không rút lại.
Tô Dĩnh mở kết quả thứ hai, một thư gửi vào buổi tối ngày Chu Mạn Thanh gặp tai nạn. Nội dung chỉ có bốn dòng: “Tôi gửi lại trang ghi chú liên quan 4831. Bản giấy không còn an toàn. Xin giữ nguyên thư này và không chuyển cho Family-Holdings. Nếu tôi có chuyện trước khi hoàn tất việc thay người giám sát, hãy kiểm tra thời điểm cuộc gọi đầu tiên.”
Không ai nói trong vài giây. Tiếng điều hòa ở góc phòng bỗng trở nên quá rõ. Hứa Nghi không nhìn Đặng Khải trước; cô nhìn cột trạng thái bên phải màn hình. Thư đã được mở vào tối hôm đó.
“Ông đã đọc,” cô nói.
Đặng Khải nhìn nhân viên tuân thủ. “Có thể trợ lý của tôi mở.”
“Nhật ký xác thực sẽ cho biết thiết bị,” Tô Dĩnh đáp. Cô không nâng giọng. “Chúng tôi không cần ông đoán thay dữ liệu.”
Nhân viên tuân thủ mở phần chi tiết. Thư được truy cập từ máy tính để bàn trong phòng Đặng Khải, bằng phiên đăng nhập của ông. Sáu phút sau, một bản sao được chuyển nội bộ đến địa chỉ lưu trữ thuộc nhóm Family-Holdings. Không có tên người nhận hiển thị ngoài mã nhóm.
Đặng Khải siết hàm. “Tôi có nghĩa vụ báo cáo thư liên quan tài sản gia đình.”
“Bà ấy yêu cầu ông không chuyển,” Hứa Nghi nói.
“Bà ấy không phải khách hàng trực tiếp của văn phòng tôi ở thời điểm đó.”
“Nhưng quỹ của con bà ấy thì có.” Tô Dĩnh đặt đầu bút lên biên bản bổ sung. “Ông có thể giải thích lý do chuyển thư. Việc ông không thích lý do đó không làm nhật ký biến mất.”
Đặng Khải không đáp. Nhân viên tuân thủ mở tập tin đính kèm theo yêu cầu. Trên màn hình là một bức ảnh chụp trang giấy có số 35 ở góc dưới. Nét chữ nghiêng, mực xanh, vài chỗ bị gạch lại. Hứa Nghi nhận ra ngay kiểu đường kẻ và màu giấy của cuốn nhật ký trong két.
Hứa Nghi không cúi sát màn hình. Cô có cảm giác mình đang đứng trước cánh cửa phòng An Nhiên mà không được mời vào. Đây là chữ của mẹ em, phần riêng tư từng bị người lớn lấy khỏi chỗ cất giữ. Cô chỉ đọc những dòng liên quan hồ sơ.
Trang ghi chú bắt đầu bằng số 4831, tên Minh Phúc và ba mũi tên nối đến Family-Holdings, văn phòng Đặng Khải và cụm “quyền quản lý tạm”. Chu Mạn Thanh viết: “Không có người giám sát thì không được đổi người quản lý. Họ đang dùng khoảng trống để tạo việc đã rồi.” Một dòng được khoanh hai lần: “An Nhiên là người thụ hưởng, không phải cái cớ để người lớn ký thay tương lai của con.”
Hứa Nghi thấy cổ họng khô đi. Người phụ nữ đã mất không hề mơ hồ về nguy cơ ấy: con gái bà có thể bị biến thành một mục cuối bảng, một chữ ký mặc nhiên, một lý do để người lớn chia nhau quyền quyết định.
Ở cuối trang là dòng cảnh báo viết nhỏ hơn: “Nếu tôi có chuyện, đừng để họ gọi đây là thủ tục nội bộ.” Sau dấu gạch ngang, Chu Mạn Thanh ghi ngày xảy ra tai nạn cùng một mốc giờ: “21:08, cuộc gọi đầu tiên.” Phần sau bị khuất bởi bóng mép sổ, không đọc được tên người gọi hay người nhận.
“Ngày được ghi ở đây là ngày tai nạn,” Tô Dĩnh nói.
Đặng Khải khép mắt trong một nhịp rất ngắn. Khi mở ra, vẻ tính toán đã quay lại, nhưng chậm hơn trước. “Tôi không biết dòng đó nói về cuộc gọi nào.”
“Ông đã chuyển thư cho Family-Holdings sáu phút sau khi đọc.” Hứa Nghi nhìn ông ta. “Sau đó hai trang biến mất khỏi bản nhật ký trong két. Ông muốn chúng tôi tin hai việc đó không liên quan?”
“Tôi muốn các cô chứng minh ai đã vào két.”
“Chúng tôi sẽ làm.” Cô không nhận lời khiêu khích. “Còn ông sẽ cung cấp nhật ký chuyển tiếp, danh sách thành viên của nhóm nhận thư tại thời điểm đó và mọi phản hồi sau khi bức ảnh được gửi.”
Đặng Khải nhìn tờ biên bản, rồi ký tên ở cuối trang. Ông yêu cầu ghi thêm rằng ông không ra lệnh lấy nhật ký và không có mặt tại nhà họ Lâm đêm tai nạn. Tô Dĩnh ghi nguyên văn, không xác nhận đúng sai.
Khi rời tòa nhà, Hứa Nghi để bản xuất chỉ đọc trong phong bì niêm phong của Tô Dĩnh, không mang ảnh trang nhật ký về nhà. An Nhiên có quyền biết mẹ mình đã cố bảo vệ em, nhưng không ai được đưa cho em một nửa sự thật rồi bắt em chịu nốt phần sợ hãi còn lại.
Thừa Vũ đợi ở phòng khách. Trên bàn là bữa tối đã nguội và tập hồ sơ tai nạn anh vừa lấy từ kho lưu trữ theo yêu cầu của Tô Dĩnh. Cửa phòng An Nhiên vẫn đóng, phía trên không có tiếng động.
“Có chuyện gì về Mạn Thanh?” anh hỏi.
Hứa Nghi đặt túi xuống nhưng không mở phong bì. “Cô ấy để lại một mốc giờ. Hai mươi mốt giờ lẻ tám, ngày xảy ra tai nạn.”
Thừa Vũ cúi nhìn tập hồ sơ trước mặt. Bàn tay anh đặt trên bìa, không lật ngay. “Trong đó có bảng thời gian.”
“Đừng đọc ở đây.” Hứa Nghi nhìn về phía cầu thang. “Và đừng gọi An Nhiên xuống. Chúng ta chưa biết mốc đó là gì.”
Anh gật đầu, mang hồ sơ vào phòng làm việc. Hứa Nghi đứng lại cạnh bàn ăn, nơi chiếc ghế của An Nhiên vẫn kéo sát vào trong như thể em chưa từng định ngồi.
Vài phút sau, Thừa Vũ gọi tên cô từ phía sau cánh cửa khép hờ. Giọng anh thấp đến mức gần như không thành tiếng. Hứa Nghi bước vào. Anh chỉ vào dòng đầu tiên trong bảng thời gian chính thức rồi nhìn cô.
Thời điểm bắt đầu của bản tường trình không phải hai mươi mốt giờ lẻ tám.
