Chương 27 - Chương 27: Chữ Ký Cũ
Chương 27: Chữ Ký Cũ
Tô Dĩnh là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. “Đừng gọi cho Thừa Vũ ngay. Một dòng nhật ký chỉ chứng minh chứng thư của anh ấy đã hoàn tất thao tác, chưa cho biết tài liệu được tạo thế nào, gửi cho ai và có bị thay sau khi ký hay không.” Giọng cô bình tĩnh, nhưng Hứa Nghi nghe rõ sự thận trọng bị kéo căng bên dưới. Trên màn hình, tên tài liệu vẫn nằm nguyên như một vết mực không chịu khô: Ủy quyền tạm thời quyền biểu quyết và phê duyệt giao dịch – Quỹ Mạn Thanh – An Nhiên.
Chuyên viên dữ liệu mở bảng theo dõi giao dịch của hệ thống ký điện tử. Mã gói dẫn đến một kho tuân thủ cũ, tách khỏi thư mục pháp chế đang dùng. Bản PDF đã biến mất khỏi hộp thư chung, nhưng chứng nhận hoàn tất vẫn lưu chuỗi thời gian, địa chỉ mạng, người tạo gói và danh sách người nhận. Muốn lấy lại nội dung, họ phải xin mở bản lưu bất biến từ bộ phận kiểm soát dữ liệu.
“Người tạo gói là tài khoản của pháp chế cũ,” chuyên viên nói. “Người nhận ký duy nhất là ông Lâm Thừa Vũ. Hai địa chỉ nhận bản sao sau hoàn tất: Đặng Khải và một hộp thư nội bộ tên Family-Holdings.” Anh dừng lại ở dòng cuối. “Hộp thư này đã ngừng hoạt động, nhưng dữ liệu lưu trữ có thể vẫn còn.”
Hứa Nghi nhìn đồng hồ. Thừa Vũ đã rời nhà chưa đầy một giờ. Khủng hoảng ở công ty có thể là thật, nhưng không làm chứng thư trên màn hình bớt thật đi. Cô yêu cầu truy xuất khẩn theo phạm vi anh đã đồng ý trước khi đi: toàn bộ tài liệu liên quan đến quỹ của An Nhiên. Tô Dĩnh đồng thời gọi cho trưởng bộ phận tuân thủ, đọc từng mã giao dịch để không ai có thể trả lời bằng một câu “không tìm thấy” chung chung.
Trong lúc chờ, Hứa Nghi lên tầng hai. Đèn dưới khe cửa phòng An Nhiên vẫn sáng. Cô gõ hai lần, không thử tay nắm. “Cô đã tìm thấy dấu vết của một giấy ủy quyền cũ. Có chữ ký điện tử của ba con, nhưng cô chưa biết giấy đó đã được dùng hay còn hiệu lực không.”
Bên trong im lặng khá lâu. Khi An Nhiên lên tiếng, giọng em không còn nghẹn, chỉ phẳng đến lạnh. “Ủy quyền cho ai?”
“Một người từng phụ trách tài chính của quỹ.” Hứa Nghi không giấu sự thật, nhưng cũng không ném tên Đặng Khải và những điều khoản chưa kiểm chứng vào một đứa trẻ đang phải giữ lấy ký ức về mẹ mình. “Cô đang lấy bản đầy đủ. Khi biết chính xác, cô sẽ nói với con.”
“Ba nói ba không biết.”
“Cô sẽ hỏi ba con về việc đó.”
Không có câu đáp. Hứa Nghi đứng thêm một nhịp rồi đặt cốc nước xuống chiếc bàn nhỏ ngoài cửa. Cô không nói rằng mọi chuyện sẽ ổn, cũng không bảo An Nhiên ngủ đi. Trước khi quay xuống, cô nghe tiếng chốt cửa khẽ động. Cánh cửa không mở, nhưng tiếng kim loại ấy cho thấy em vẫn đang nghe.
Bản lưu được mở sau gần bốn mươi phút. Bộ phận tuân thủ xác nhận mã kiểm tra trong kho bất biến trùng với chứng nhận hoàn tất, rồi xuất một bản chỉ đọc kèm lịch sử truy cập. Tô Dĩnh yêu cầu giữ nguyên siêu dữ liệu và lập biên bản người đã chạm vào tệp. Chỉ khi các đối chiếu khớp nhau, họ mới mở trang đầu.
Tên người ủy quyền là Lâm Thừa Vũ, với tư cách cha và người đại diện theo pháp luật của Lâm An Nhiên. Người nhận ủy quyền là Đặng Khải. Phạm vi không cho phép rút tiền trực tiếp vào tài khoản cá nhân, nhưng rộng hơn nhiều so với lời giải thích “xây dựng phương án” mà Thừa Vũ từng nói: thay mặt người giám hộ biểu quyết tại các cuộc họp liên quan đến quỹ, phê duyệt điều chỉnh danh mục, ký chỉ thị với đơn vị quản lý tài sản và chấp thuận các giao dịch phục vụ tái cơ cấu.
Tô Dĩnh kéo xuống điều khoản cuối. “Có giới hạn một trăm tám mươi ngày. Nhưng nhìn đoạn này.”
Văn bản ghi quyền ủy nhiệm có hiệu lực hồi tố từ ngày Chu Mạn Thanh qua đời, dù Thừa Vũ ký điện tử muộn hơn gần một tuần. Người cha của An Nhiên có năm ngày làm việc để phản đối mỗi giao dịch sau khi nhận thông báo. Nếu không phản đối, hệ thống mặc nhiên coi giao dịch đã được người giám hộ chấp thuận.
Hứa Nghi đọc lại ngày hiệu lực. Cô từng nhìn thấy ngày đó trên giấy khai tử và tấm thiệp An Nhiên giữ dưới đáy hộp gỗ. Người lớn có thể gọi nó là mốc chuyển tiếp pháp lý. Với một đứa trẻ, đó chỉ là ngày mẹ mình biến mất. Việc ai đó chọn đúng ngày ấy để bắt đầu trao quyền khiến lòng bàn tay cô lạnh đi.
“Giấy này có hợp lệ không?” cô hỏi.
“Chưa thể kết luận.” Tô Dĩnh trả lời ngay. “Phải xem điều lệ quỹ, chữ ký đối ứng của đơn vị quản lý và bản giấy lưu. Chứng thư cho thấy tài liệu đã được ký bằng danh tính số của Thừa Vũ. Nó không chứng minh anh ấy đọc hay tự mình bấm xác nhận. Nhưng nếu không có bằng chứng bị chiếm quyền, trách nhiệm của người ký vẫn còn nguyên.”
Hứa Nghi không cần một bản án vào lúc này. Cô cần biết vì sao Thừa Vũ đã có mặt tại trụ sở cùng Đặng Khải, vì sao lịch của anh vẫn ghi Singapore và vì sao một giấy ủy quyền lấy ngày mất của Chu Mạn Thanh làm điểm bắt đầu lại không xuất hiện trong hồ sơ gia đình. Cô chụp lại trang điều khoản, gửi cho Thừa Vũ kèm một câu ngắn: Anh về nhà ngay khi cuộc họp kết thúc. Chúng ta cần nói về chữ ký này.
Anh không trả lời. Tin nhắn hiện đã xem sau mười ba phút.
Gần nửa đêm, xe Thừa Vũ dừng trước cửa. Anh bước vào với chiếc áo khoác vắt trên tay, cổ áo sơ mi mở một nút, vẻ mệt mỏi còn nguyên nhưng không đủ che sự cảnh giác khi thấy bản in đặt giữa bàn ăn. Hứa Nghi không ngồi ở ghế chủ nhà. Cô đứng bên cửa sổ, để khoảng trống trước tài liệu thuộc về người phải giải thích nó.
Thừa Vũ lật trang đầu, rồi đến trang có chữ ký. Mắt anh dừng ở mã chứng thư lâu hơn ở tên Đặng Khải. “Em lấy được bản này ở đâu?”
“Kho tuân thủ của hệ thống ký. Mã kiểm tra trùng với nhật ký giao dịch.” Hứa Nghi nhìn thẳng anh. “Ngày anh nói mình đang ở Singapore, anh thực tế ở trụ sở. Anh ngồi cùng Đặng Khải và pháp chế cũ. Sau đó chứng thư của anh ký hoàn tất giấy này.”
“Chuyến đi bị hủy.”
“Em biết. Câu hỏi là tại sao anh chưa từng nói anh ở công ty hôm đó.”
Thừa Vũ khép tập giấy lại, như thể bìa nhựa có thể giữ những dòng chữ khỏi tràn ra ngoài. “Mạn Thanh vừa mất. Công ty và quỹ đều có những việc phải xử lý ngay. Lịch được giữ nguyên để không ai chèn thêm cuộc hẹn. Anh không cố tạo bằng chứng ngoại phạm.”
“Em chưa nói đó là bằng chứng ngoại phạm.” Hứa Nghi kéo tập giấy về phía mình, mở đúng điều khoản ủy quyền. “Anh đã cho Đặng Khải quyền biểu quyết và phê duyệt giao dịch thay anh. Quyền có hiệu lực từ ngày Mạn Thanh mất. Anh có biết không?”
Cơ hàm Thừa Vũ căng lên. Anh đọc từng dòng, chậm hơn cách một người chỉ kiểm tra lại điều mình đã rõ. “Anh nhớ pháp chế nói cần cơ chế tạm thời để quỹ không bị đóng băng. Có một loạt hồ sơ ngân hàng, quyền đại diện và xác nhận người giám hộ.”
“Anh nhớ ai đưa gói này?”
“Đặng Khải ở đó. Trưởng pháp chế cũ cũng ở đó.”
“Anh có đọc phần cho phép mặc nhiên chấp thuận nếu không phản đối trong năm ngày không?”
Thừa Vũ không trả lời. Sự im lặng lần này không giống cách anh dừng lại để chọn một câu ít gây tổn thương nhất. Nó giống một khoảng trống thật sự trong trí nhớ. Hứa Nghi thấy bàn tay anh đặt cạnh chữ ký, ngón cái miết qua mép giấy. Một cử chỉ nhỏ, vô ích, như thể anh đang tìm cảm giác của cây bút trong một chữ ký được tạo bằng màn hình.
“Anh từng nhận thông báo giao dịch nào sau đó?” cô hỏi.
“Anh nhận hàng trăm thư mỗi ngày. Những thư về quỹ thường được văn phòng và pháp chế lọc trước.”
“Vậy người có năm ngày để phản đối có thể chưa từng nhìn thấy thứ mình phải phản đối.”
“Anh không nói thế.”
“Nhưng đó là cách hệ thống của anh vận hành.” Giọng Hứa Nghi vẫn thấp. Chính vì thấp nên từng chữ càng rõ. “Anh trao quyền của con cho người khác, rồi để người của mình quyết định thư nào đáng để anh đọc. An Nhiên đã sống trong hậu quả của sự bận rộn ấy, còn anh vẫn gọi nó là quy trình.”
Thừa Vũ nhìn lên tầng hai. Cửa phòng An Nhiên không hiện từ phòng ăn, nhưng cả hai đều biết em ở sau cánh cửa ấy. Anh hỏi: “Con bé biết chưa?”
“Con biết có giấy ủy quyền và có chữ ký của anh. Em chưa nói phạm vi, chưa nói tên người nhận. Em không dùng sự mơ hồ để bảo vệ anh, nhưng em cũng không bắt một đứa trẻ gánh toàn bộ hồ sơ người lớn.”
Thừa Vũ gật rất nhẹ. Không phải đồng ý, càng không phải biết ơn. Chỉ là một phản xạ của người vừa nhận ra quyền giải thích đã không còn nằm trong tay mình. Anh mở lại trang cuối, nhìn thời điểm ký rồi nói bản giấy đối ứng lẽ ra phải được lưu trong két tài liệu gia đình tại nhà chính. Nếu bản giấy có điều khoản khác, hoặc thiếu chữ ký của đơn vị quản lý, họ sẽ biết gói điện tử này đã được sử dụng thế nào.
“Sáng mai tôi sẽ kiểm tra két,” Hứa Nghi nói.
“Két đó do ba anh giữ quyền mở.”
“Vậy anh nói với ông rằng đây không còn là chuyện có thể giữ kín để bảo vệ danh tiếng.”
Thừa Vũ không đáp. Anh nhìn chữ ký mang tên mình thêm một lần nữa. Sắc mặt anh không còn là vẻ phòng thủ khi bị chất vấn, mà là sự trống rỗng của một người đang đứng trước dấu vết do chính mình để lại nhưng không tìm được ký ức tương ứng. Rất lâu sau, anh mới nói, giọng khàn và thấp: “Anh nhớ đã ký một gói hồ sơ để giữ quỹ hoạt động. Nhưng anh không nhớ đã ký giấy này.”
