Bỏ qua nội dung

Me Ke Cua Em

Chương 26 - Chương 26: Người Cha Bận Rộn

Chương 26: Người Cha Bận Rộn

Không ai trả lời An Nhiên ngay. Khoảng trống trên mặt bàn nằm giữa ba người, phẳng và sạch đến mức sự biến mất của tập hồ sơ càng giống một câu trả lời đã được chuẩn bị từ trước. Hứa Nghi nhìn đôi tay đang siết trên lan can của em rồi nói: “Hồ sơ bị lấy khỏi bàn. Cô chưa biết ai lấy, cũng chưa biết nó đang ở đâu.”

Thừa Vũ quay sang cô. Có lẽ anh muốn ngăn câu nói quá thẳng ấy lại, nhưng đã muộn. An Nhiên xuống thêm hai bậc, ánh mắt không rời chiếc bàn. “Ngay trong nhà mình?”

“Ừ.” Hứa Nghi không thêm rằng mọi người đang kiểm tra, cũng không hứa sẽ tìm thấy trước khi trời sáng. Một đứa trẻ đã bị lừa bằng quá nhiều câu trấn an không cần thêm một lời dễ nghe. “Bọn cô sẽ giữ lại mọi thứ còn có thể kiểm tra và nói cho con biết khi có kết quả.”

Thừa Vũ bước tới chân cầu thang. “Ba sẽ xử lý.”

An Nhiên nhìn anh. Mắt em vẫn đỏ, nhưng giọng đã khô lại. “Ba lúc nào cũng đang xử lý.”

Điện thoại trong tay anh rung đúng lúc ấy. Màn hình hiện tên phó tổng giám đốc phụ trách chuỗi khách sạn. Thừa Vũ tắt cuộc gọi, động tác nhanh đến mức gần như một phản xạ che giấu. An Nhiên không nói thêm. Em quay lên tầng, nhưng khi đến cửa phòng lại dừng một nhịp. “Đừng bảo con bình tĩnh. Hồ sơ đó là của mẹ con.”

Cánh cửa khép lại, không khóa ngay. Tiếng chốt chỉ vang lên sau khi Thừa Vũ bắt đầu gọi quản lý an ninh. Hứa Nghi nghe từng mệnh lệnh ngắn gọn của anh: khóa cổng phụ, giữ nguyên ca trực, trích xuất camera, kiểm tra thẻ ra vào. Anh nói như đang xử lý một sự cố tại công ty, rõ ràng và không thừa một chữ. Chính sự thành thạo ấy khiến cô càng lạnh lòng. Anh có thể điều động cả một hệ thống trong vài phút, nhưng không biết phải nói gì với con ngoài hai chữ “xử lý”.

Phòng lưu trữ cũ ở cuối hành lang phụ không khóa. Bên trong chỉ có hai tủ gỗ, một xe đẩy hồ sơ phủ vải và những thùng giấy đã dán mã năm. Vệt hằn trên thảm dừng ở chân xe đẩy. Hứa Nghi yêu cầu không ai chạm vào tay nắm hoặc lớp vải, rồi chụp toàn cảnh trước khi quản lý an ninh mở camera bằng máy tính bảng.

Đoạn ghi hình phòng ăn vẫn còn. Từ lúc cuộc họp kết thúc đến khi Hứa Nghi quay lại, không ai đi qua cửa chính. Camera hành lang phụ lại có một khoảng đen kéo dài bảy phút. Hệ thống ghi chú “chế độ riêng tư được kích hoạt thủ công”, tài khoản thao tác mang tên LTV-ADMIN.

Quản lý an ninh nuốt khan. “Đây là tài khoản quản trị cũ của cậu Vũ. Sau đợt nâng cấp, bộ phận nhà vẫn dùng chung vì chưa tách quyền.”

Thừa Vũ cau mày. “Tôi đã yêu cầu đổi từ năm ngoái.”

“Bên kỹ thuật nói cần danh sách người được ủy quyền mới. Văn phòng của cậu chưa gửi lại.”

Hứa Nghi nhìn anh. Không phải một chữ ký, mà là cả một chuỗi việc dang dở: tài khoản chưa thu hồi, quyền truy cập dùng chung, hồ sơ được chuyển kho mà người giám hộ không biết. Mỗi việc riêng lẻ đều có thể được gọi là sơ suất. Khi chúng cùng dẫn đến tài sản của An Nhiên, cái tên nhẹ nhàng ấy không còn đủ nữa.

“Không thể kết luận người dùng tài khoản là anh,” cô nói. “Nhưng cũng không thể nói hệ thống vẫn an toàn.”

“Anh chưa nói thế.”

“Anh đang nghĩ thế. Anh vẫn nghĩ chỉ cần chưa có tiền bị rút, chưa có quyền được chuyển thì mọi chuyện chưa nghiêm trọng.”

Thừa Vũ hạ giọng. “Hứa Nghi, đừng biến một tập hồ sơ thất lạc thành cáo buộc với tất cả mọi người trong nhà.”

Cô nhìn khoảng đen trên màn hình. “Tôi không làm nó lớn lên. Người lấy hồ sơ và tắt camera đã làm.”

Điện thoại anh rung lần nữa. Lần này anh bước ra xa mới nghe. Cuộc trao đổi chỉ kéo dài chưa đầy một phút, nhưng Hứa Nghi nghe được các cụm “cuộc họp tín dụng”, “điều khoản vi phạm” và “phải có mặt”. Khi anh quay lại, nét mặt đã trở về vẻ kín đáo quen thuộc của một người vừa đặt chuyện gia đình vào ngăn riêng để xử lý sau.

“Anh phải đến công ty.”

Hứa Nghi tưởng mình nghe nhầm. “Bây giờ?”

“Nếu bên ngân hàng đóng hạn mức, hàng nghìn người sẽ bị ảnh hưởng. Đội an ninh tiếp tục kiểm tra ở đây, pháp chế đang truy kho lưu. Anh ở lại cũng không làm tập hồ sơ tự xuất hiện.”

“Nhưng anh ở lại có thể khiến con anh biết lần này nó không đứng sau một cuộc họp khác.”

Cơ hàm Thừa Vũ siết lại. “Em đang để cảm xúc dẫn mình.”

“Còn anh dùng công việc để khỏi phải có cảm xúc.”

Câu nói rơi xuống hành lang vắng. Quản lý an ninh lùi sang phòng lưu trữ, giả vờ kiểm tra lại màn hình. Thừa Vũ không nổi giận. Sự im lặng của anh nặng hơn một lời phản bác, bởi nó có phần thừa nhận mà anh chưa chịu gọi tên.

Anh lên tầng hai trước khi đi. Hứa Nghi đứng ở cuối hành lang, không đến gần. Thừa Vũ gõ hai lần lên cửa phòng An Nhiên. “Ba phải đến công ty một lúc. Ba đã cho người kiểm tra camera và khóa tất cả lối ra. Ba sẽ về sớm.”

Phía trong không có tiếng bước chân. Một lúc sau, An Nhiên nói: “Con biết.”

“Con biết gì?”

“Ba bận.”

Thừa Vũ đặt tay lên cánh cửa rồi buông xuống. Anh nhìn Hứa Nghi như muốn nói đây không phải lúc để tranh cãi, nhưng cô không giữ anh lại lần nữa. Có những lựa chọn phải được nhìn thấy đầy đủ mới không thể tiếp tục gọi là bất đắc dĩ.

Sau khi xe anh rời cổng, Hứa Nghi trở lại phòng làm việc. Tô Dĩnh vẫn ở đầu dây, bên cạnh là chuyên viên dữ liệu của văn phòng luật. Họ đã sao lưu được danh sách tệp tải xuống, mã kiểm tra và lịch sử truy cập gần nhất. Phụ lục người đại diện không còn trong thư mục chính, nhưng hệ thống lưu một dòng tham chiếu đến gói ký điện tử cũ.

“Tìm theo mã gói, không tìm theo tên tệp,” Tô Dĩnh nói. “Tên có thể đổi, mã giao dịch thì khó hơn.”

Hứa Nghi mở hộp thư công việc đã đồng bộ trên máy của Thừa Vũ. Cô không đọc thư ngoài phạm vi từ khóa anh đã đồng ý cho tra cứu trước khi rời đi. Ba kết quả đầu là báo cáo quỹ định kỳ. Kết quả thứ tư chỉ còn tiêu đề, phần đính kèm báo không có quyền truy cập: “Tài liệu ký bổ sung – cơ chế đại diện tạm thời”. Ngày gửi trùng với ngày sửa phụ lục giám hộ của Đặng Khải.

Thừa Vũ từng nói hôm đó anh đang công tác ở Singapore. Lịch dùng chung của gia đình cũng đánh dấu ba ngày màu xám với ghi chú “họp đối tác nước ngoài”. Hứa Nghi chuyển sang lịch công ty. Mục tương tự vẫn còn, nhưng bên dưới có một dòng bị ẩn khỏi chế độ xem thông thường: chuyến bay đã hủy lúc tám giờ mười sáng.

Cô gọi cho thư ký của anh. Người phụ nữ do dự trước khi xác nhận Thừa Vũ không đi Singapore hôm ấy. Cuộc gặp bị hoãn, nhưng anh yêu cầu giữ nguyên lịch để các cuộc hẹn khác không được chèn vào. Buổi chiều, anh có mặt ở trụ sở cùng Đặng Khải và bộ phận pháp chế cũ. Biên bản cuộc họp không được lưu trên hệ thống hiện tại.

“Lịch công tác giả,” Tô Dĩnh nói sau khi cuộc gọi kết thúc. “Có thể chỉ là cách giữ trống lịch, cũng có thể là một lớp che. Chưa kết luận. Nhưng lời anh ấy nhớ không khớp với dữ liệu.”

Hứa Nghi không trả lời. Cô nhớ cách Thừa Vũ nói mình ký giấy tờ trong thời điểm rối ren, như thể sự bận rộn là một cơn mưa đi qua khiến mực tự rơi xuống trang giấy. Nhưng hôm ấy anh không ở sân bay, không trên một chuyến công tác. Anh đã có mặt tại văn phòng, cùng người đang bị nghi xử lý quỹ của con gái mình.

Chuyên viên dữ liệu gửi thêm một tệp văn bản nhỏ được khôi phục từ nhật ký giao dịch. Không có nội dung văn bản gốc, chỉ có tên tài liệu, thời điểm mở, địa chỉ mạng nội bộ và chứng thư ký. Tô Dĩnh đọc trước, rồi im hẳn.

Hứa Nghi phóng lớn dòng tên tệp: “Ủy quyền tạm thời quyền biểu quyết và phê duyệt giao dịch – Quỹ Mạn Thanh – An Nhiên”.

Bên dưới là mã chứng thư thuộc về Lâm Thừa Vũ.

Không phải chữ ký cho phép người khác xây dựng một phương án. Không phải xác nhận đã nhận tài liệu. Nhật ký hệ thống ghi rõ trạng thái: đã ký hoàn tất.

Ngoài sân, đèn xe của Thừa Vũ đã biến mất từ lâu. Trên màn hình, lịch của anh vẫn nói ngày hôm ấy anh ở một đất nước khác. Còn tệp không thể mở đang để lại một sự thật ngắn hơn mọi lời giải thích: trước khi quên mình đã ký gì, người cha bận rộn ấy từng trao quyền của con gái cho một người khác.