Bỏ qua nội dung

Me Ke Cua Em

Chương 25 - Chương 25: Quỹ Của An Nhiên

Chương 25: Quỹ Của An Nhiên

Tin nhắn của Tô Dĩnh vẫn sáng trên màn hình khi Lâm Chính Đức rời khỏi phòng ăn. Ông không nói thêm, nhưng chiếc ghế bị đẩy sát vào bàn như một dấu chấm hết do chính ông đặt xuống. Tú Mai đi sau, trước khi khuất qua cửa còn nhìn tập hồ sơ trong tay Thừa Vũ một lần. Cái nhìn rất ngắn, đủ để Hứa Nghi hiểu từ giờ mỗi trang giấy đều có thể biến thành một cuộc giằng co.

Trên tầng hai, cánh cửa phòng An Nhiên vẫn đóng. Không có tiếng khóc, cũng không có tiếng bước chân. Hứa Nghi đứng ngoài vài giây rồi đặt ly nước và một đĩa bánh nhỏ xuống chiếc bàn cạnh cửa. Cô không gõ. Sau chuyện vừa xảy ra, một lời gọi dịu dàng cũng có thể giống như ép đứa trẻ phải đáp lại để người lớn bớt áy náy.

Thừa Vũ lên sau cô. Anh dừng ở đầu hành lang, tay vẫn cầm tập hồ sơ. “Anh sẽ nói chuyện với con.”

“Bây giờ anh định nói gì?”

Anh không trả lời ngay. Những lời giải thích về thời điểm rối ren, về hàng chục giấy tờ phải ký, về việc chưa ai lấy của An Nhiên một đồng đều đã được nói ở dưới nhà. Không câu nào làm chữ ký biến mất.

Hứa Nghi nhìn cánh cửa đóng kín. “Anh có thể nói anh đã sai. Nhưng đừng nói con bé phải hiểu cho anh.”

Cơ hàm Thừa Vũ siết lại. Anh đặt tay lên nắm cửa rồi buông xuống. Cuối cùng, anh chỉ nói đủ lớn để người bên trong nghe thấy: “Ba sẽ tìm bản gốc. Ba không bắt con phải tin trước khi ba tìm được.”

Phía sau cánh cửa vẫn im lặng. Khi hai người quay đi, Hứa Nghi nghe một tiếng rất khẽ. Chốt khóa không mở, nhưng chiếc đĩa trên bàn bị kéo vào sát chân cửa hơn. Em đã nghe.

Trong phòng làm việc, Thừa Vũ khóa cửa rồi đặt hồ sơ lên bàn. Anh mở máy tính, đăng nhập kho lưu trữ của công ty bằng tài khoản cá nhân. Tô Dĩnh gọi video ngay khi nhận được ảnh chụp bốn trang đầu. Cô không hỏi chuyện gia đình, chỉ yêu cầu Hứa Nghi đọc nguyên văn tên quỹ, mã tài liệu và ngày lập.

“Quỹ Mạn Thanh – An Nhiên,” Hứa Nghi đọc. “Mục đích: bảo đảm chi phí học tập, chăm sóc sức khỏe và quyền lợi phát sinh từ phần vốn do bà Chu Mạn Thanh chuyển giao cho người thụ hưởng chưa thành niên.”

Tô Dĩnh im vài giây. “Tên quỹ có cả tên mẹ lẫn con. Nghĩa là ít nhất về mặt ý chí ban đầu, đây không phải một khoản tiền chung của nhà họ Lâm. Tìm điều lệ thành lập, phụ lục người quản lý và lịch sử thay đổi người có quyền phê duyệt.”

Thừa Vũ gõ mã lưu. Hệ thống trả về ba kết quả, nhưng hai mục đầu chỉ là báo cáo thuế tóm tắt. Mục thứ ba có tên “Đề xuất tái cấu trúc cơ chế quản lý sau biến cố gia đình”. Người tải lên là Đặng Khải, thời điểm chưa đầy sáu tuần sau ngày Chu Mạn Thanh mất.

Anh mở tệp. Trang đầu ghi quỹ không được giải ngân ngoài ba nhóm mục đích: học tập, điều trị và nhu cầu sinh hoạt thiết yếu của An Nhiên. Mọi khoản vượt một hạn mức nhất định phải có hai chữ ký. Một là người giám hộ hợp pháp. Chữ ký thứ hai thuộc về người giám sát độc lập do Chu Mạn Thanh chỉ định.

“Người đó là ai?” Hứa Nghi hỏi.

Thừa Vũ kéo xuống cuối trang. Phần tên đã bị che bằng một ô xám, bên cạnh ghi chú “chờ cập nhật sau khi hoàn tất thủ tục kế nhiệm”. Tô Dĩnh yêu cầu mở lịch sử phiên bản. Hệ thống báo tài khoản hiện tại không có quyền truy cập.

Hứa Nghi nhìn ngày sửa cuối cùng. Nó trùng với ngày Đặng Khải lập phụ lục tài sản trong hồ sơ giám hộ. Không phải bằng chứng kết luận, nhưng là hai đường giấy tờ đã chạm nhau tại cùng một thời điểm.

“Điều khoản giám hộ nằm ở đâu?” cô hỏi.

Thừa Vũ tìm trong mục lục. Ở trang mười một có phần “sự kiện bảo vệ”. Theo đó, nếu người thụ hưởng bị xác định không đủ khả năng tham gia quyết định liên quan đến quyền lợi của mình, quyền biểu quyết từ phần cổ phần và quyền phê duyệt một số khoản chi có thể được chuyển tạm thời cho một ban đại diện. Việc xác định phải dựa trên đánh giá chuyên môn hợp lệ, có ý kiến của người giám hộ và người giám sát độc lập.

Tô Dĩnh đọc lại từng cụm từ qua màn hình. “Hồ sơ dưới nhà không có đánh giá chuyên môn. Nhưng nó đang cố tạo ra một chuỗi hành vi để thay thế đánh giá ấy. Nếu ba trang bị thiếu có tên ban đại diện hoặc đề xuất bỏ người giám sát độc lập, thì đây không còn là phương án bảo vệ quỹ nữa.”

Hứa Nghi nhớ những dòng “bỏ bữa”, “khóa cửa”, “phản ứng khi nhắc đến mẹ ruột”. Những việc vốn là hậu quả của tổn thương đã bị xếp thành điều kiện để người lớn nắm quyền thay em. Cô thấy lòng bàn tay lạnh đi, nhưng không cho mình vội nghĩ đến Tú Mai. Một hồ sơ đáng ngờ không tự chứng minh người đứng sau nó; nó chỉ cho thấy ai có lợi nếu nó được chấp nhận.

Thừa Vũ kéo ghế lùi lại. “Anh là người giám hộ hợp pháp. Không có chữ ký của anh thì họ không thể chuyển quyền.”

Tô Dĩnh nhìn thẳng qua màn hình. “Anh đã ký một văn bản cho phép họ xây dựng phương án đại diện tạm thời.”

Căn phòng im xuống. Thừa Vũ không phản bác, nhưng tay anh rời khỏi bàn phím. Hứa Nghi nhận ra anh vẫn đang cố giữ một ranh giới an toàn trong đầu: ký cho phép chuẩn bị không đồng nghĩa với ký cho phép thực hiện. Về pháp lý có thể đúng. Với An Nhiên, sự khác biệt ấy chưa đủ để tha thứ.

Cô mở bản báo cáo quỹ năm gần nhất. Tổng giá trị không hiện đầy đủ, chỉ ghi quỹ nắm giữ một khoản tiền gửi dài hạn và phần cổ phần không được chuyển nhượng trước khi An Nhiên đủ tuổi. Dòng đáng chú ý nằm ở cuối: quyền biểu quyết đang được thực hiện thông qua đại diện được ủy quyền theo từng kỳ họp.

“Ai đang biểu quyết?” Hứa Nghi hỏi.

Thừa Vũ nhìn cột mã đại diện. “Mã này thuộc văn phòng cố vấn tài chính.”

“Đặng Khải?”

“Có thể là công ty của anh ta.”

Tô Dĩnh yêu cầu tải tất cả tệp về một thư mục riêng và lập danh sách mã kiểm tra. Thừa Vũ làm theo. Khi thanh tải chạy đến tám mươi phần trăm, điện thoại anh đổ chuông. Người gọi là trưởng bộ phận pháp chế. Anh bước sang cửa sổ nghe máy, giọng thấp dần khi phía bên kia nói bản lưu gốc không còn trên máy chủ hiện tại mà đã chuyển vào kho hồ sơ cũ từ năm trước.

Hứa Nghi không bỏ qua cách anh quay lưng. Không phải vì anh muốn giấu cô, mà vì anh quen giải quyết việc khó bằng cách tách nó khỏi đời sống. Chính thói quen đó đã để những chữ ký trở thành vật người khác có thể dùng.

Cô tắt mic cuộc gọi với Tô Dĩnh rồi nói: “Tôi xuống chụp lại từng trang trước khi họ mang bản lưu đến. Anh ở đây tải nốt dữ liệu.”

Thừa Vũ gật đầu. Anh lấy một phong bì niêm phong trong ngăn kéo và đặt cạnh tập hồ sơ. “Chờ anh xuống cùng.”

“An Nhiên đã chờ người lớn quá lâu rồi.”

Hứa Nghi xuống cầu thang. Phòng ăn chỉ còn ánh đèn trên bàn. Vệt nước An Nhiên làm đổ đã được lau, nhưng tờ đối chiếu bốn cột vẫn còn một góc nhăn. Chiếc điện thoại Thừa Vũ từng đặt lên tập giấy nằm đó. Tập hồ sơ thì không.

Cô gọi quản lý nhà cũ. Ông bước vào, nhìn mặt bàn rồi khựng lại. Ông nói từ lúc cuộc họp kết thúc không ai được phép dọn giấy tờ. Người giúp việc trực phòng ăn cũng xác nhận chỉ lau phần nước tràn, không chạm vào tập hồ sơ màu nâu.

Thừa Vũ xuống tới nơi khi Hứa Nghi đang kiểm tra ngăn tủ cạnh bàn. Anh nhìn chiếc điện thoại của mình, rồi nhìn khoảng trống bên dưới nó. “Ai đã vào đây?”

Không ai trả lời được.

Hứa Nghi đi đến cửa nối với hành lang phụ. Ổ khóa không có vết cạy, tay nắm vẫn sạch. Trên thảm chỉ có một vệt hằn mỏng chạy về phía phòng lưu trữ cũ, giống mép một bìa hồ sơ nặng từng quệt qua. Cô không cúi xuống nhặt bất cứ thứ gì, chỉ chụp lại vị trí rồi yêu cầu giữ nguyên hiện trường.

Điện thoại cô rung. Tô Dĩnh gửi tin nhắn: Tệp vừa tải bị thiếu phụ lục người đại diện. Đừng để mất bản giấy.

Hứa Nghi nhìn khoảng trống trên bàn. Bản giấy đã biến mất trong chưa đầy hai mươi phút, ngay sau khi họ xác định nó có thể chứa điều khoản chuyển quyền quản lý quỹ của An Nhiên.

Trên tầng hai, một cánh cửa mở ra rất khẽ.

An Nhiên đứng ở đầu cầu thang, mắt vẫn đỏ, tay giữ chặt lan can. Em nhìn chiếc bàn trống rồi hỏi: “Hồ sơ của con đâu?”

Lần này, không một người lớn nào có thể trả lời rằng mọi thứ vẫn đang được kiểm soát.