Chương 24 - Chương 24: Cái Tên Trong Hồ Sơ
Chương 24: Cái Tên Trong Hồ Sơ
Hứa Nghi lật trang đầu tiên. Giấy đã ngả màu ở mép. Dòng tiêu đề vẫn sắc nét: Bản ghi nhận nguy cơ đối với người chưa thành niên và phương án giám hộ tạm thời. Phía dưới không phải hồ sơ khám hay đánh giá của chuyên gia. Đó là một bảng liệt kê do bộ phận pháp chế nội bộ lập, gom những lần An Nhiên bỏ bữa, khóa cửa, từ chối gặp họ hàng và phản ứng khi nhắc đến mẹ ruột. Nhiều mục không ghi ngày; một số chỉ có hai chữ “theo lời kể”, còn nguồn cung cấp thông tin để trống.
An Nhiên vẫn nhìn vào tên mình trên đầu trang. Hứa Nghi không biết em có đọc được những dòng bên dưới hay không, nhưng bàn tay đặt trên đùi đã co lại đến trắng các khớp ngón. Cô khép bớt góc hồ sơ, không để trang giấy phơi hoàn toàn trước mặt đứa trẻ. “Đây là chứng cứ ông vừa nói?”
Lâm Chính Đức đáp bằng giọng kiềm chế rằng gia đình chỉ chuẩn bị để phòng tình huống xấu. Hứa Nghi lật sang trang kế. “Tình huống xấu là một đứa trẻ khóa cửa phòng, không muốn dự tiệc, hay phản ứng khi đồ của mẹ bị phá?” Tú Mai lập tức nói hồ sơ dựa trên cả một quá trình chứ không phải một việc. Bà gọi đó là đánh giá khả năng tự kiểm soát của An Nhiên trong thời gian dài.
Hứa Nghi đặt ngón tay lên phần cuối bảng. Không có tên bác sĩ, không có đơn vị đánh giá, không có chữ ký xác nhận của trường học. Dòng duy nhất có người phụ trách nằm ở góc phải: Đặng Khải — cố vấn tài chính. Cô đọc lại một lần, chậm hơn. Một cố vấn tài chính xuất hiện trong hồ sơ về trạng thái của một đứa trẻ là dấu nối giữa phản ứng của An Nhiên và quyền kiểm soát thứ thuộc về em.
“Đặng Khải là ai?” Hứa Nghi hỏi. Thừa Vũ trả lời trước Tú Mai: “Cố vấn tài chính từng làm việc với công ty và một số tài khoản của gia đình.” Khi cô hỏi vì sao ông ta lập bảng nhận định về An Nhiên, anh đưa tay về phía hồ sơ nhưng cô chưa chuyển sang. “Có thể đây là phần đánh giá rủi ro tài sản đi kèm.”
Câu trả lời đến quá nhanh, giống phản xạ giải thích một quy trình quen thuộc hơn là sự ngạc nhiên của người vừa thấy tên cố vấn tài chính trong hồ sơ con mình. Hứa Nghi nhìn anh. Thừa Vũ giữ ánh mắt cô được vài giây rồi quay xuống những trang giấy.
Cô lật tiếp. Sau ba trang ghi hành vi là một phụ lục có tiêu đề Danh mục quyền lợi cần người đại diện quản lý. Ba cụm từ hiện rõ: cổ phần được thừa kế, quỹ dành cho giáo dục và quyền biểu quyết phát sinh khi người thụ hưởng chưa đủ tuổi. Ở cuối trang, Đặng Khải ký tên tại mục người lập đề xuất. Ngày tháng trên đó sớm hơn vụ tấm ảnh bị rạch gần một năm.
Chiếc ghế của An Nhiên kéo nhẹ trên sàn. Em không đứng lên, chỉ lùi ra khỏi bàn một khoảng rất nhỏ, như thể tài sản vừa được đọc lên không thuộc về mình mà là một cái cớ người lớn đã giấu sẵn. “Mẹ để lại cho con những gì?”
Không ai trả lời ngay. Sự im lặng có hình dạng của một điều mọi người đã biết nhưng chưa từng nghĩ cần nói với em. Thừa Vũ lên tiếng trước, giải thích rằng Chu Mạn Thanh để lại một phần cổ phần và một quỹ do người lớn quản lý đến khi An Nhiên đủ tuổi. Anh đã định nói vào lúc phù hợp.
An Nhiên nhìn anh. “Lúc nào là phù hợp? Sau khi mọi người chứng minh con có vấn đề à?” Thừa Vũ nói không ai chứng minh em có vấn đề, nhưng cô bé chỉ vào đầu trang. “Tên con ở trên hồ sơ. Tài sản của mẹ cũng ở trong đó.”
Hứa Nghi không chen lời để xoa dịu. Một câu xoa dịu lúc này chỉ giúp người lớn thoát khỏi cảm giác khó chịu. Cô kéo phụ lục về gần, kiểm tra số trang. Sau trang ba là trang bảy. Dấu ghim ở góc trên có hai lớp lỗ lệch nhau, chứng tỏ tập giấy từng bị tháo ra và đóng lại. Phần đầu dùng mã lưu của pháp chế, phần phụ lục lại mang mã của bộ phận quản lý tài sản.
“Thiếu ba trang, và hồ sơ này được ghép từ ít nhất hai bộ tài liệu.” Quản lý nhà cũ nhìn về phía Lâm Chính Đức. Ông nội không phủ nhận, chỉ nói tài liệu nội bộ qua nhiều lần rà soát thì bổ sung là bình thường. Hứa Nghi đáp ngắn gọn: “Bổ sung không làm số trang biến mất.”
Tú Mai đặt tay lên tập hồ sơ. Bà nói Hứa Nghi đang biến một phương án chưa từng áp dụng thành âm mưu; Đặng Khải phụ trách tài sản nên tên anh ta xuất hiện, còn Thừa Vũ là cha thì phải xác nhận. Hai chữ “xác nhận” khiến Hứa Nghi dừng lại. Cô lật sang tờ cuối cùng.
Dưới đoạn văn về việc cho phép pháp chế và cố vấn tài chính “rà soát, xây dựng phương án đại diện tạm thời trong trường hợp quyền lợi của người chưa thành niên có nguy cơ bị ảnh hưởng”, có một chữ ký mực xanh. Nét cuối kéo mạnh sang phải, giống hệt chữ ký Thừa Vũ trên những giấy tờ gia đình cô từng thấy. Tên in bên dưới là Lâm Thừa Vũ.
An Nhiên quay thẳng sang cha. “Ba ký để họ quản lý con?” Thừa Vũ cầm tờ giấy, đọc phần đầu rồi nhìn ngày ký ở cuối trang. Màu trên mặt anh thay đổi rất ít, nhưng ngón tay giữ mép giấy siết chặt. “Đây là chữ ký của ba.”
Câu thừa nhận rơi xuống bàn trước khi bất kỳ lời giải thích nào kịp theo sau. An Nhiên đứng bật dậy. Chiếc ly bị khuỷu tay em chạm vào nghiêng đi, nước tràn qua tờ đối chiếu bốn cột Hứa Nghi đã kẻ. Tú Mai lùi tập giấy mới in ra xa, còn Lâm Chính Đức quát người mang khăn đến. Hứa Nghi giữ chiếc ly lại trước khi nó rơi. Cô không chạm vào An Nhiên, chỉ nói em có thể rời bàn.
An Nhiên nhìn cô, mắt đỏ nhưng không có nước. “Cô cũng thấy rồi.” Hứa Nghi giữ giọng đều dù cảm giác lạnh đang chạy dọc hai cánh tay. “Cô thấy chữ ký. Cô chưa thấy đủ việc chữ ký đó được đặt dưới nội dung nào khi ba con ký, hồ sơ có bị thay trang hay không, và ai đã dùng nó để lập đề nghị này. Cô sẽ không nói nó không đáng sợ. Nhưng cô cũng không để một chữ ký chưa được kiểm tra trở thành kết luận cuối cùng.”
Em đứng im vài giây rồi kéo ghế sang bên để đi ra. Khi ngang qua Thừa Vũ, em không nhìn anh. Cánh cửa phòng ăn khép lại không mạnh, nhưng âm thanh chốt cửa ngoài hành lang vẫn đủ rõ để mọi người biết em đã tự tách mình khỏi cuộc họp.
Thừa Vũ đặt tờ giấy xuống. Anh nói ngày ký là chưa đầy hai tháng sau khi Chu Mạn Thanh mất, lúc công ty đang rà soát toàn bộ tài sản đứng tên bà. Khi ấy anh đã ký rất nhiều giấy do pháp chế và Đặng Khải đưa sang. Hứa Nghi hỏi: “Anh có đọc tờ này không?” Anh im lặng. Lần đầu tiên trong buổi tối, sự im lặng của anh không còn dùng để dàn hòa. Nó là câu trả lời.
Lâm Chính Đức gõ tay xuống bàn. Ông nhắc Thừa Vũ vừa mất vợ, công ty rối ren, đứa trẻ không chịu hợp tác; gia đình lập phương án dự phòng không có gì sai và chưa ai lấy của An Nhiên một đồng. Hứa Nghi nhìn thẳng ông. “Vấn đề không chỉ là tiền đã bị lấy hay chưa. Một bộ hồ sơ dùng phản ứng của An Nhiên để mở đường cho người khác quản lý tài sản của em đã được lập từ trước. Hôm nay những sự việc mới lại bị đưa vào để làm nó có vẻ cần thiết. Nếu ông gọi đó là dự phòng, tôi cần biết ai được dự phòng để nắm quyền.”
Tú Mai cười nhạt. “Cô là vợ mới của Thừa Vũ. Cô hỏi về quyền quản lý tài sản riêng của con bé vào đúng lúc này, có thấy mình dễ bị hiểu lầm không?” Đòn đánh không mới, nhưng lần này có tập hồ sơ tài sản nằm giữa bàn. Hứa Nghi cảm thấy cổ họng khô đi. Cô hiểu chỉ cần mình tỏ ra quá sốt sắng, Tú Mai sẽ lập tức đổi câu chuyện từ một đứa trẻ bị can thiệp quyền lợi thành một người mẹ kế nhòm ngó tài sản.
Cô không giành tập giấy, cũng không yêu cầu giao quyền cho mình. “Tôi không yêu cầu được quản lý bất cứ thứ gì. Tôi yêu cầu hồ sơ không được mang khỏi bàn cho đến khi sao chụp đủ, đánh số lại từng trang và có người độc lập kiểm tra. Quyền lợi của An Nhiên phải được tách khỏi lợi ích của tất cả người đang ngồi đây, kể cả tôi.”
Thừa Vũ nhìn cô. Vẻ mệt mỏi trên gương mặt anh bị thay bằng một nét cứng hiếm thấy. Anh kéo tập hồ sơ về phía mình, đặt điện thoại lên trên và nói sáng mai sẽ yêu cầu pháp chế cung cấp bản lưu gốc cùng nhật ký chỉnh sửa. Tú Mai hỏi anh có định để chuyện nhà lọt ra ngoài không. Anh đáp: “Chuyện đã thành hồ sơ pháp lý từ lâu rồi. Không phải đến khi Hứa Nghi mở nó mới thành chuyện.”
Lâm Chính Đức đứng dậy, yêu cầu quản lý nhà cũ giữ hồ sơ. Thừa Vũ không buông tay. Hai người nhìn nhau qua tập giấy: một người giữ quyền bằng danh tiếng, người kia lần đầu thấy hậu quả của những chữ ký từng xem là thủ tục.
Hứa Nghi lấy điện thoại, chỉ nhắn cho Tô Dĩnh một dòng: Kiểm tra giúp tôi Đặng Khải từng giữ vai trò gì trong tài sản của Chu Mạn Thanh và An Nhiên. Chưa đầy một phút sau, màn hình sáng lên. Tô Dĩnh gửi ảnh chụp một mục hồ sơ doanh nghiệp cũ, nơi Đặng Khải được ghi là đầu mối tư vấn tái cấu trúc quỹ sau khi Chu Mạn Thanh qua đời.
Bên dưới tên ông ta là phần người phê duyệt. Vẫn là chữ ký Lâm Thừa Vũ. Hứa Nghi ngẩng lên. Thừa Vũ đang đứng ngay bên kia bàn, một tay vẫn giữ hồ sơ của con gái. Lần đầu tiên kể từ khi bước vào nhà họ Lâm, điều cô cần kiểm tra không còn nằm sau lời nói của Tú Mai hay sự sợ hãi của người giúp việc. Nó nằm trong chính chữ ký của chồng cô.
