Bỏ qua nội dung

Me Ke Cua Em

Chương 23 - Chương 23: Họp Gia Đình

Chương 23: Họp Gia Đình

Cánh cổng vừa khép sau chiếc xe chở Trần Vân, Lâm Tú Mai vẫn đứng nguyên ở cuối hành lang. Bà nhìn Hứa Nghi như thể người vừa bị đưa khỏi nhà chỉ là một quân cờ đã được đặt sang ô khác. Điện thoại của Thừa Vũ rung trên bàn. Anh nghe chưa đầy một phút rồi nói ông nội sẽ đến lúc bảy giờ và yêu cầu tất cả người trong nhà có mặt, kể cả An Nhiên.

“Họp về chuyện gì?” Hứa Nghi hỏi.

Thừa Vũ nhìn Tú Mai rồi mới trả lời: “Chuyện Trần Vân, chuyện trong phòng An Nhiên và cách xử lý từ giờ.”

“Cách xử lý ai?”

Anh im lặng lâu hơn mức cần thiết. Tú Mai tháo găng tay, giọng mềm như đang dọn sẵn một lối lui cho mọi người. “Không ai xử lý con bé cả. Chỉ là sau quá nhiều việc, gia đình cần thống nhất cách quản lý để tránh nó kích động thêm.”

Hai chữ quản lý khiến Hứa Nghi nhớ đến lần An Nhiên bị giữ trong phòng để “bình tĩnh”. Cô không tranh luận ngoài hành lang. Trước khi lên tầng, cô nhắn Tô Dĩnh: Trần Vân đã rời nhà. Tối nay có họp gia đình. Chưa công khai bốn số cuối tài khoản và chuyện chìa khóa khác. Tô Dĩnh trả lời: Giữ nguyên. Đừng để nghi vấn về người lớn thành kết luận về đứa trẻ.

Cửa phòng An Nhiên khép nhưng không khóa. Hứa Nghi gõ hai lần. Khi bên trong không có tiếng đáp, cô nói qua cánh cửa rằng ông nội sẽ đến họp và cuộc họp liên quan trực tiếp đến em. Một lúc sau, cửa mở ra vừa đủ để lộ nửa gương mặt cô bé. Trên bàn phía sau, chiếc khung ảnh mới nằm úp cạnh hộp gỗ, sợi dây màu xám được cuộn gọn bên chân đèn.

“Họ lại muốn con xin lỗi à?” An Nhiên hỏi.

“Cô chưa biết họ muốn con làm gì. Nhưng cô sẽ không để ai bắt con nhận một điều chưa được chứng minh.” Hứa Nghi dừng lại rồi nói rõ hơn: “Con có thể xuống nghe. Nếu con thấy khó chịu, con có thể rời bàn. Cuộc họp nói về con không có nghĩa con phải ngồi đó để mọi người xét hỏi.”

An Nhiên nhìn cô, ánh mắt lạnh nhưng không còn hoàn toàn khép kín. “Họp về con mà con không nghe thì ngày mai họ sẽ kể lại theo cách khác.”

“Vậy con ngồi gần cửa.”

“Con vẫn ngồi chỗ cũ.” Em khép cửa, lần này cũng không khóa.

Đúng bảy giờ, Lâm Chính Đức bước vào phòng ăn cùng quản lý nhà cũ và hai tập hồ sơ màu nâu. Ông chọn chiếc ghế đầu bàn, nơi mọi câu nói đều phải đi qua ánh mắt ông trước khi được xem là hợp lệ. Tú Mai ngồi bên phải, Thừa Vũ ngồi đối diện. An Nhiên xuống sau cùng, kéo chiếc ghế cuối bàn. Hứa Nghi không đổi chỗ của em; cô chỉ ngồi vào chiếc ghế kế bên.

Lâm Chính Đức mở đầu bằng câu đây không phải buổi truy cứu trách nhiệm. Sau đó ông lần lượt nhắc vụ ở trường, tấm ảnh bị rạch, lần An Nhiên đập chiếc ly và việc em đứng nghe cuộc đối chất với Trần Vân. Mỗi sự việc được kể ngắn đi phần nguyên nhân, chỉ giữ lại phản ứng của cô bé. Khi ông dùng đến cụm “những biểu hiện bất ổn tâm lý kéo dài”, ngón tay An Nhiên đang đặt trên mép bàn co lại.

Hứa Nghi hỏi: “Ai đã đánh giá để dùng cụm đó?”

Ông nội cau mày. “Không cần bác sĩ mới nhận ra một đứa trẻ liên tục nổi nóng, chống đối và tự nhốt mình.”

“Tự khóa cửa là một hành vi. Bất ổn tâm lý là kết luận. Hai thứ không thể đổi chỗ cho nhau chỉ vì người lớn thấy tiện.”

Tú Mai đẩy tập giấy mỏng về giữa bàn. Trang đầu ghi Biện pháp quản lý tạm thời, bên dưới là các mục đã đánh số: không được khóa cửa phòng; hạn chế điện thoại; đi học và về nhà phải có người theo sát; vật có thể gây tổn thương phải được cất đi; gặp bạn bè cần người lớn đồng ý. Mục cuối đề nghị An Nhiên tạm sang nhà ông nội để “ổn định môi trường” và làm việc với chuyên gia do gia đình lựa chọn.

“Đây không phải trừng phạt.” Tú Mai nói. “Chúng ta đang bảo vệ con bé. Trần Vân đã nói dối, đồ vật trong phòng bị tráo, còn An Nhiên phản ứng ngày càng cực đoan. Nếu tiếp tục để nó ở trong một môi trường khiến nó kích động, người chịu hậu quả vẫn là nó.”

“Trần Vân nói dối về hành động của chính bà ấy.” Hứa Nghi không nhắc bốn số cuối tài khoản, cũng không nói câu cuối của Trần Vân về chìa khóa khác. “Lời nói dối ấy không chứng minh An Nhiên có vấn đề. Việc đồ vật trong phòng bị xâm phạm càng không thể trở thành lý do tước quyền riêng tư của người bị xâm phạm.”

Tú Mai mỉm cười rất nhẹ. “Cô luôn tách từng chuyện ra để bảo vệ nó. Nhưng người chăm trẻ phải nhìn cả một chuỗi hành vi.”

“Vậy hãy nhìn đủ chuỗi.” Hứa Nghi đặt ngón tay lên bản đề nghị. “Ở trường, lời kể ban đầu đã bị một bạn học phủ nhận. Tấm ảnh bị rạch là bản sao mới. Chìa khóa phòng chưa xác định ai đã dùng. Trần Vân có lời khai mâu thuẫn. Chiếc ly vỡ xảy ra sau khi mọi người buộc con bé nhận tội mà không hỏi em một câu. Bỏ hết nguyên nhân, phản ứng nào của một đứa trẻ cũng có thể bị viết thành triệu chứng.”

Lâm Chính Đức gõ đầu ngón tay xuống mặt bàn. “Cô mới vào nhà này chưa lâu. Cô không biết trước đây nó đã khó dạy thế nào.”

“Vì tôi không biết nên tôi hỏi bằng chứng. Người biết lâu hơn lại chỉ kể kết luận.”

Không khí trên bàn ăn đông cứng. Thừa Vũ cầm tập giấy lên, đọc chậm từ đầu đến cuối. Anh dừng ở mục chuyển An Nhiên sang nhà ông nội. “Ai soạn bản này?”

“Tôi nhờ người có kinh nghiệm tham khảo.” Tú Mai đáp. “Chỉ là phương án. Nếu em thấy chưa phù hợp, chúng ta chỉnh.”

“Tiêu đề đã gọi con bé là đối tượng cần quản lý.” Hứa Nghi nói. “Phương án này không chờ đánh giá. Nó trừng phạt trước rồi mới tìm người xác nhận rằng sự trừng phạt là đúng.”

Thừa Vũ nhìn sang con gái. An Nhiên vẫn ngồi thẳng, nhưng ly nước trước mặt em rung rất khẽ vì đầu gối dưới bàn đang chạm vào chân ghế. Anh mở miệng, lựa từng chữ như mọi lần muốn giữ cho không ai mất mặt. “Một buổi đánh giá độc lập không hẳn là xấu. Có thể con cần một người chuyên môn để nói chuyện.”

An Nhiên bật cười, âm thanh ngắn và khô. “Nếu con nói, mọi người bảo con chống đối. Nếu con im, mọi người bảo con có vấn đề. Nếu con khóc, mọi người bảo con mất kiểm soát. Vậy kết quả đã viết xong rồi, còn cần hỏi con làm gì?”

“Người lớn đang nói chuyện.” Lâm Chính Đức quát khẽ.

“Cuộc họp này đang nói về em ấy.” Hứa Nghi đáp. “Nếu lời của An Nhiên không được tính, đây không phải cuộc họp gia đình. Đây là buổi lập hồ sơ.”

Tú Mai nghiêng đầu. “Cô có biết chính cách cô bênh vực vô điều kiện mới khiến con bé tin rằng nó không phải chịu trách nhiệm không? Một người mẹ kế muốn lấy lòng trẻ con rất dễ nhầm giữa bảo vệ và dung túng.”

Lời nói đánh đúng định kiến Tú Mai đã dùng từ ngày Hứa Nghi bước vào nhà. Hứa Nghi cảm thấy sống lưng mình cứng lại, nhưng cô không vội đáp. Cô kéo một tờ giấy trắng từ tập ghi chép, đặt giữa bàn rồi kẻ bốn cột: sự việc, bằng chứng, lời giải thích của An Nhiên, biện pháp đã áp dụng.

“Vậy chúng ta làm rõ trách nhiệm.” Cô đẩy tờ giấy về phía ông nội. “Ghi từng việc một. Việc nào có chứng cứ em ấy làm sai, tôi không ngăn mọi người yêu cầu em ấy chịu hậu quả phù hợp. Việc nào chưa có chứng cứ, không ai được dùng nó để cộng thành một chẩn đoán. Và trước khi hạn chế cửa phòng, điện thoại hay nơi ở, phải ghi rõ nguy cơ cụ thể mà biện pháp đó ngăn chặn.”

Không ai cầm bút. Tú Mai nhìn tờ giấy như nhìn một vật không nên xuất hiện trên bàn ăn. Lâm Chính Đức nói gia đình không phải tòa án. Hứa Nghi gật đầu. “Vậy càng không có quyền tuyên án bằng một cụm từ không có chuyên môn.”

Ông quay sang Thừa Vũ. “Con là cha nó. Con quyết định đi.”

Thừa Vũ nhìn bản đề nghị rồi nhìn đôi tay con gái đang giấu dưới mép bàn. Sự chần chừ của anh kéo dài đến mức An Nhiên quay mặt về phía cửa. Cuối cùng anh nói: “Con không đồng ý chuyển An Nhiên đi. Cũng không đồng ý tháo khóa hoặc kiểm tra phòng con bé khi chưa có lý do rõ ràng.” Anh dừng lại, giọng thấp hơn. “Nếu cần người chuyên môn, người đó phải độc lập, không do một bên tự chọn và không được nhận trước bản kết luận này.”

Đó chưa phải một lời xin lỗi, càng chưa đủ bù cho những lần anh đã chọn dàn hòa. Nhưng đầu gối An Nhiên ngừng chạm vào chân ghế. Em không nhìn cha, chỉ thôi siết tay.

Lâm Chính Đức khép tập giấy, vẻ giận dữ được nén lại bằng thói quen giữ thể diện. “Các người tưởng chỉ cần không ký là mọi việc dừng sao? Quyền lợi của An Nhiên không chỉ nằm ở căn phòng này. Khi một đứa trẻ có dấu hiệu không đủ ổn định để tự bảo vệ mình, gia đình có trách nhiệm chuẩn bị phương án giám hộ.”

Hứa Nghi nhìn thẳng ông. “Ai đã chuẩn bị?”

Quản lý nhà cũ đặt tập hồ sơ màu nâu còn lại lên bàn. Tú Mai không chạm vào nó. Bà chỉ nói: “Hứa Nghi muốn chứng cứ thì nên đọc chứng cứ. Chuyện này không phải tối nay mới được nhắc đến.”

Bìa hồ sơ được buộc bằng một sợi dây xanh đã cũ, khác hẳn tập đề nghị vừa in. Ở góc phải có dấu lưu nội bộ của bộ phận pháp chế gia đình. Hứa Nghi tháo nút dây, nhưng chưa mở trang đầu. Ngay dưới nhãn lưu trữ là một dòng chữ đánh máy khiến cả câu chuyện về một buổi họp vì lo lắng trở nên giả tạo: Hồ sơ đề nghị giám hộ tạm thời đối với Lâm An Nhiên.

An Nhiên nhìn dòng chữ đó, gương mặt không còn lạnh mà trắng bệch. Hứa Nghi đặt bàn tay lên mép hồ sơ, ngăn Tú Mai lật giúp. Cô hiểu thứ nằm bên trong không được lập ra để bảo vệ một đứa trẻ vừa trải qua vài sự cố. Nó đã được chuẩn bị để biến mọi phản ứng của em thành lý do hợp pháp cho một người khác quyết định thay em.