Chương 53 - Chương 53: Mười Một Phút
Chương 53: Mười Một Phút
Mai Hạnh không chạm vào thanh phát sau khi dừng hình ở 22 giờ 25. Cô đọc số khung đang hiển thị, chụp toàn bộ màn hình rồi đặt một dấu đánh dấu ngoài tệp, trong sổ thao tác. Vũ Lan Anh vẫn đứng sau chiếc ghế vừa trượt khỏi vị trí. Người luật sư độc lập khẽ gọi tên cô, nhưng Lan Anh chỉ đặt hai tay lên lưng ghế như cần một điểm tựa để không bước gần hơn.
“Chúng ta chưa biết đây là một đoạn bị cắt,” An Nhiên nói. “Cũng chưa biết người đó lấy gì.” Cô nhìn thẳng Lan Anh. “Chị có thể ở lại, nhưng từ lúc này chị không nhận dạng người trong hình và không đưa thêm suy đoán về nội bộ Hưng Thịnh. Nếu cần, chúng tôi sẽ hỏi bằng một phiên riêng.”
Lan Anh ngồi xuống. “Tôi hiểu.” Giọng cô khô hơn trước. “Tôi chỉ muốn biết đoạn còn lại có gì.”
Mai Hạnh tạo một bản sao tạm thời mới chỉ để kiểm tra cấu trúc video. Tệp gốc đã giải mã vẫn nằm trong vùng chỉ đọc; mọi công cụ phân tích chạy trên bản sao có mã băm riêng. Cô kiểm tra luồng hình, luồng âm thanh, số khung và các điểm bắt đầu nhóm ảnh. Kết quả đầu tiên làm căn phòng lạnh thêm: video đã được mã hóa lại toàn bộ trước khi đặt vào khối LC-Cuoi. Ở vị trí đồng hồ nhảy từ 22 giờ 14 sang 22 giờ 25 không có dấu nối nguyên thủy đủ rõ để nói tệp bị cắt tại đó. Người tạo có thể đã ghép hai đoạn rồi xuất lại, cũng có thể chỉ ghi màn hình của một thiết bị đang phát dữ liệu đã thiếu từ trước.
“Nghĩa là mười một phút này chưa phải mười một phút thật,” luật sư của Lan Anh nói.
“Nó là mười một phút trên đồng hồ hiển thị,” An Nhiên đáp. “Muốn biến nó thành thời gian của vụ tai nạn, chúng ta cần đồng hồ xe, log thiết bị hoặc một mốc độc lập.”
Mai Hạnh phóng to phần mép dưới khung hình bằng nội suy thông thường, không dùng công cụ tạo chi tiết. Sau lớp phản chiếu nước mưa, một dãy số trên bảng điều khiển của chiếc xe ghi hình hiện ra trong ba khung liên tiếp. Nó chậm hơn đồng hồ góc hình sáu phút. Cô ghi nhận sai lệch nhưng không hiệu chỉnh. Nếu chiếc xe từng được chỉnh giờ bằng tay, cả hai con số đều có thể sai. Nếu video là bản quay lại từ màn hình khác, sự lệch ấy còn ít giá trị hơn.
An Nhiên yêu cầu phát tiếp không âm thanh. Ở giây thứ bốn mươi ba, người mặc áo phản quang rút tay khỏi khoang lái. Trong bàn tay trái là một vật hình chữ nhật màu đen, dài hơn lòng bàn tay, một cạnh phản sáng. Nó có thể là điện thoại. Cũng có thể là hộp ghi dữ liệu, ví cứng hoặc một vật khác đặt gần ghế. Người đó ép vật vào ngực, quay nửa người về phía xe ghi hình rồi bước ra khỏi khung.
Mai Hạnh dừng ở khoảnh khắc chiếc áo xoay ngang. Một thẻ nhựa gắn bằng kẹp kim loại bật khỏi túi ngực trong sáu khung. Mặt thẻ bị lóa, tên không đọc được. Phần dưới chỉ còn bốn ký tự đủ rõ: AT-17. Phía trên là một nét cong màu tối, không thể xác định là logo hay vết bẩn.
Lan Anh hít vào rất nhẹ. An Nhiên giơ tay trước khi cô nói. “Không nhận dạng trong phiên này.”
“Tôi biết.” Lan Anh nhìn xuống bàn. “Nhưng loại áo đó không phải áo của lực lượng cứu hộ thành phố.”
Người luật sư độc lập ghi ngay câu nói và thời điểm. An Nhiên không hỏi vì sao. Một nhận xét của người trong gia đình Hưng Thịnh có thể là đầu mối, cũng có thể trở thành lý do để phía bên kia nói toàn bộ quá trình đã bị dẫn dắt. Cô yêu cầu Mai Hạnh mở hồ sơ ảnh từ mảnh thẻ nhớ của Minh Châu, chỉ dùng bản phục hồi đã được lập mã băm từ trước. Ảnh mờ ở cầu vượt không cho thấy thẻ nhân viên, nhưng đường may chéo ở túi ngực và hai đoạn phản quang bị ngắt ở vai trái trùng với chiếc áo trong video. Hai nguồn yếu không tự biến thành một nguồn mạnh. Chúng chỉ cho phép đặt một câu hỏi cụ thể hơn.
“Báo Minh Châu rằng chúng ta có một đoạn hình liên quan trực tiếp lời khai của em ấy,” An Nhiên nói. “Không nói có điện thoại. Không nói người Hưng Thịnh. Cho em ấy ba lựa chọn: chỉ nghe mô tả trung tính, xem đoạn không dừng hình, hoặc chưa tham gia.”
Châu đến gần trưa cùng Quân. Cô không bước vào phòng máy ngay. An Nhiên ngồi với cô ở phòng tiếp khách, đọc nguyên văn phạm vi phát hiện: một người mặc áo phản quang cúi vào cửa ghế lái, đồng hồ hiển thị có một khoảng nhảy, vật trong tay chưa xác định. Không có câu nào hỏi Châu “có phải người em đã thấy không”. Châu chọn xem đoạn không âm thanh một lần, không phóng to và không hiện khung thẻ nhân viên.
Khi video dừng, cô giữ mắt trên màn hình đen. “Em không thấy mặt người đó đêm ấy.”
“Chị không hỏi mặt.”
“Em biết.” Châu đặt hai bàn tay lên đầu gối. “Em chỉ chắc người đó cúi vào đúng cửa ghế lái. Còn vật trong tay… lúc đó em tưởng là điện thoại vì có ánh sáng tắt đi. Đoạn này không cho thấy ánh sáng.”
An Nhiên ghi đúng câu cuối. Châu đã không cố làm video khớp lời khai của mình. Sự thận trọng ấy có giá trị hơn một lời nhận dạng nóng vội, nhưng nó cũng để lại khoảng trống mà Đại Tín sẽ dùng. “Em có muốn dừng ở đây không?”
Châu gật đầu. Trước khi ra cửa, cô hỏi: “Nếu video này giả thì sao?”
“Thì người làm giả biết đủ nhiều để dựng đúng điều em từng khai, và chúng ta vẫn phải tìm xem họ biết từ đâu.” An Nhiên không nói phần còn lại: nếu video thật, có người đã giữ đoạn hình này qua nhiều tuần trong khi Châu bị gọi là kẻ nói dối.
Sau khi Châu rời phòng, Mai Hạnh mới bật luồng âm thanh. Phần lớn chỉ có mưa, tiếng gạt nước và tiếng nhiễu của một bộ đàm ở xa. Ngay trước khi người mặc áo phản quang rời khung, một giọng nam vỡ thành hai mảnh, không đủ câu: “…một bảy…” rồi “…xong.” Không có tên, không có mệnh lệnh và không thể xác định giọng thuộc người trong hình. Mai Hạnh tách đoạn âm thanh để phân tích phổ, nhưng An Nhiên yêu cầu ghi rõ việc nghe ra từ ngữ có thể bị kỳ vọng chi phối.
Mười hai giờ mười chín, Quang Sâm gọi. Ông không biết về video. Ông chỉ báo đã nhận được phần phụ lục không che từ một bộ hồ sơ bảo hiểm lao động mà An Việt từng nộp trong tranh chấp với nhà thầu đồng phục. Phụ lục có bảng cấp phát áo phản quang, mã thẻ và đơn vị sử dụng. Sâm chưa gửi qua thư vì tài liệu chứa dữ liệu nhân sự; ông sẽ mang bản sao chứng thực đến An Bình cùng biên nhận nguồn.
An Nhiên nhìn bốn ký tự AT-17 đang được che riêng trên màn hình. “Ông đọc cho tôi cấu trúc mã, không đọc tên người.”
Sâm lật giấy ở đầu dây bên kia. “AT là An toàn tài sản. Hai số sau là mã người được cấp. Dòng mười bảy: lao động thuộc công ty mẹ Hưng Thịnh, không phải nhà thầu cứu hộ. Áo có túi ngực may chéo và dải phản quang ngắt ở vai trái.”
Căn phòng im đến mức tiếng mưa ngoài cửa kính nghe như đang rơi ngay trên mặt bàn. An Nhiên yêu cầu Sâm không nhắn ảnh, không gọi cho bất kỳ ai ở Hưng Thịnh và mang cả văn bản trả lời, phong bì cùng danh mục tài liệu đã nhận. Sau đó cô quay sang Mai Hạnh. “Khóa video. Tách bản chụp sáu khung. Không ghi tên người vào biên bản nhận dạng cho đến khi đối chiếu bản chứng thực.”
Lan Anh cuối cùng cũng ngẩng lên. “AT không đi cứu hộ ngoài đường. Họ xử lý tài sản của tập đoàn trước khi bảo hiểm và cảnh sát vào hồ sơ.”
“Đó là lời khai của chị, không phải kết luận của chúng tôi.” An Nhiên khép sổ, nhưng bàn tay cô dừng trên dòng mười một phút. Vụ Thảo Vy từng bị đổi nghĩa trong đúng một khoảng thời gian như thế. Bây giờ, giữa hai mốc đồng hồ không thể tin hoàn toàn, một người đã thò tay vào xe Hải Đăng và rời đi với một vật chưa được xác định.
Họ vẫn chưa biết vật đó có phải điện thoại hay không. Chưa biết ai ra lệnh. Chưa biết video đã bị cắt ở đâu. Nhưng mã thẻ trên chiếc áo không thuộc lực lượng cứu hộ thành phố, cũng không thuộc một nhà thầu tình cờ đi ngang. Theo bảng cấp phát được lấy từ nguồn độc lập, người mang nó là nhân viên của Hưng Thịnh.
