Chương 52 - Chương 52: Mật Khẩu Là Một Ngày Mưa
Chương 52: Mật Khẩu Là Một Ngày Mưa
Tám giờ hai mươi bảy, Vũ Lan Anh đặt một tờ giấy lên bàn họp của An Bình. Trên đó không có mật khẩu, chỉ có danh mục sáu thiết bị và ba hộp tài liệu giấy Hải Đăng từng sử dụng. Người luật sư độc lập ngồi bên trái cô đã đọc lại từng dòng trước khi ký xác nhận. Mai Hạnh ghi giờ tiếp nhận, chụp tình trạng tài liệu rồi bật máy ghi biên bản. Đúng tám giờ ba mươi, phiên làm việc bắt đầu.
An Nhiên mở phiên làm việc bằng những câu ngắn. “Chúng tôi có một tệp từ nguồn chưa xác định. Tệp đó gợi ý một ký ức gia đình để mở phần dữ liệu mã hóa. Chúng tôi chưa xác nhận người tạo là Hải Đăng, chưa xác nhận nội dung bên trong và sẽ không yêu cầu chị kể quá phần chị tự nguyện.” Cô nhìn sang luật sư độc lập. “Nếu bất kỳ câu hỏi nào chạm vào quyền riêng tư của bà Vũ hoặc làm chị thấy bị ép, chúng ta dừng.”
Lan Anh gật đầu nhưng không nhìn An Nhiên. Đêm không ngủ để lại một đường mảnh dưới mắt cô. “Tôi hiểu. Tôi cũng không mang thiết bị. Mẹ tôi chưa được hỏi gì về tệp này.”
“Tốt.” An Nhiên mở bản in ảnh chụp hộp thoại, che phần thông tin kỹ thuật không cần thiết rồi xoay tờ giấy về phía Lan Anh. Dòng gợi ý nằm một mình giữa trang trắng: Ngày mưa mẹ đưa tôi rời khỏi căn nhà đó. “Chị có nhận ra cách nói này không?”
Lan Anh đọc hai lần. Ở lần thứ hai, ngón tay cô dừng trên ba chữ căn nhà đó. “Không phải biệt thự chính.”
Căn phòng im đi. Mai Hạnh không hỏi tiếp. An Nhiên để khoảng trống đủ lâu để Lan Anh tự quyết định có lấp nó hay không.
“Năm Hải Đăng mười ba tuổi, cha tôi đưa mẹ con tôi đến một căn nhà ở ven sông,” Lan Anh nói. “Ông ấy gọi đó là nơi nghỉ. Thực tế là không ai trong nhà được tự đi, điện thoại bàn bị cắt và người làm thay theo tuần. Mẹ tôi phản đối một việc của công ty. Tôi không biết toàn bộ. Hải Đăng lúc đó cũng không biết, nhưng nó hiểu mẹ đang bị giữ lại bằng một cái tên khác.”
Người luật sư độc lập đặt tay lên mép hồ sơ. “Chị Lan Anh, chị chỉ cần nói phần liên quan ngày tháng. Không cần suy đoán mục đích của ông Vũ Kiến Thành nếu chưa có tài liệu.”
Lan Anh khép mắt một thoáng. Khi mở ra, giọng cô trở lại phẳng. “Một đêm mưa lớn, mẹ đưa Hải Đăng ra khỏi căn nhà ấy bằng cửa bếp. Tôi ở lại vì lúc đó đang sốt và có người canh phòng. Hai người đi đến Bệnh viện Nam Thành. Sáng hôm sau mẹ bị buộc quay lại, còn Hải Đăng được đưa sang nhà dì gần một tháng. Nó luôn gọi đó là ngày mẹ cứu nó, dù mẹ không cứu được chính mình.”
An Nhiên không ghi chữ cứu. Cô chỉ đánh dấu những phần có thể kiểm tra: một căn nhà khác, một lần vào Bệnh viện Nam Thành, một giai đoạn Hải Đăng ở nhà người thân. “Chị nhớ ngày nào?”
“Không chắc.” Lan Anh siết hai bàn tay. “Tôi nhớ tháng chín. Tôi nhớ hôm đó trường cho nghỉ vì ngập. Nhưng ngày cụ thể có thể là mười hai hoặc mười ba.”
Một đáp án gần đúng không phải mật khẩu. Nó cũng không phải căn cứ để bắt đầu thử từng biến thể. An Nhiên khép bản in lại. “Chúng ta sẽ không đoán. Có tài liệu nào ghi lần vào viện đó không?”
Lan Anh nhìn sang luật sư của mình rồi lấy trong túi một phong bì chưa mở. “Đây chỉ là giấy ủy quyền có giới hạn. Mẹ tôi ký sáng nay trước mặt điều dưỡng trưởng. Bệnh viện được phép xác nhận ngày tiếp nhận và giờ vào viện của lần điều trị đó, không cung cấp chẩn đoán.”
Mai Hạnh kiểm tra niêm phong, số chứng thực và phạm vi ủy quyền. An Nhiên gọi số công khai của Bệnh viện Nam Thành. Bộ phận lưu trữ xác nhận còn bản số hóa của sổ tiếp nhận giấy và yêu cầu bản quét ủy quyền cùng văn bản nêu mục đích sử dụng. Mai Hạnh gửi từ hộp thư nghiệp vụ, ghi lại tiêu đề thư, thời điểm và người nhận.
Trong lúc chờ, Lan Anh đọc lại danh mục. Ngoài máy tính, điện thoại và hai ổ lưu trữ, còn có một hộp ảnh phim từng đặt ở căn nhà ven sông. An Nhiên dừng bút. “Hộp ảnh còn ở đó?”
“Tôi không biết. Căn nhà đã sang tên cho công ty con từ ba năm trước.”
“Chị không quay lại tìm.”
Lan Anh bật cười rất khẽ, không có vui. “Cô nói như thể tôi có thể bước vào bất kỳ căn nhà nào mang tên gia đình mình.”
“Tôi nói vì từ lúc này, mọi chuyển động của chị đều có thể bị dùng để nói chị dựng chứng cứ.” An Nhiên giữ nguyên giọng. “Chúng ta cần dữ liệu đang tồn tại, không cần một cuộc đột nhập hợp pháp trên giấy nhưng tự sát trên thực tế.”
Gần mười giờ, thư phản hồi đến. Bệnh viện không gửi hồ sơ bệnh án. Họ chỉ xác nhận bà Vũ được tiếp nhận lúc 23 giờ 41 phút ngày 12 tháng 9 năm 2008, người đi cùng được ghi là con trai chưa thành niên. Bản trích có số sổ, chữ ký số của đơn vị lưu trữ và ghi chú rằng thời điểm được nhập lại từ sổ giấy năm 2008. Mai Hạnh lưu thư gốc, xuất header, tạo mã băm cho tệp đính kèm và in một bản để Lan Anh cùng luật sư đối chiếu.
Lan Anh nhìn ngày tháng rất lâu. “Mười hai tháng chín.”
“Ngày này xác nhận một lần vào viện,” An Nhiên nói. “Nó chưa xác nhận câu gợi ý, chưa xác nhận ai đặt mật khẩu.”
“Nhưng là ngày đó.” Lan Anh đưa tay lên che miệng rồi hạ xuống. “Hải Đăng từng dùng ngày này cho những tệp liên quan mẹ. Tám chữ số, ngày trước, tháng sau, năm đủ. Nó nói ngày tháng không biết nói dối, chỉ người ghi chúng mới nói dối.”
Câu cuối chạm vào An Nhiên theo cách cô không muốn. Sáu năm trước, cô cũng từng tin ngày tháng trong hồ sơ vụ Thảo Vy là phần lạnh nhất, sạch nhất. Đến tối qua, một hàng dữ liệu mới cho thấy chỉ cần mười một phút, một yêu cầu giám định có thể biến thành lời buộc tội người yêu cầu không hợp tác. Cô không để ký ức ấy đi xa hơn. “Chị biết quy tắc tám số từ đâu?”
Lan Anh kể về một tệp Hải Đăng gửi ba năm trước, chứa giấy tờ bảo hiểm của bà Vũ. Tin nhắn đi kèm ghi rõ: mật khẩu là ngày rời căn nhà, định dạng tám số. Cô không còn tin nhắn vì điện thoại đã đổi, nhưng từng nhập một lần và nhớ quy tắc. Người luật sư độc lập yêu cầu ghi rõ đây là lời kể chưa có vật chứng đi kèm. An Nhiên đồng ý. Họ có hai nguồn khác nhau cho hai phần của đáp án: bệnh viện xác nhận ngày, Lan Anh xác nhận định dạng. Chưa hoàn hảo, nhưng không còn là một loạt phỏng đoán vào đời tư của người chết.
Mai Hạnh mang bản sao làm việc mới ra khỏi tủ niêm phong. Cô đọc số ổ, mã băm của ảnh đĩa và mã băm khối LC-Cuoi cho máy ghi âm, sau đó đặt máy độc lập ở chế độ quay toàn màn hình. Bản nhận ban đầu vẫn nằm trong túi chống tĩnh điện, khóa ở ngăn khác. An Nhiên yêu cầu Lan Anh không nhìn bàn phím, không chạm thiết bị. “Chị sẽ đọc đáp án. Mai Hạnh nhập. Chúng tôi thử một lần theo đúng định dạng chị vừa khai. Nếu sai, chúng ta dừng và đánh giá lại.”
Lan Anh nói từng số, chậm đến mức khoảng cách giữa chúng nghe như tiếng nước nhỏ từ mái hiên. Một, hai. Không, chín. Hai, không, không, tám.
Mai Hạnh đọc lại: “Một hai không chín hai không không tám.” Lan Anh xác nhận. Con trỏ nhấp nháy trong ô mật khẩu. An Nhiên ký vào dòng cho phép thử thứ nhất, ghi rõ căn cứ và thời điểm. Mai Hạnh nhập tám số rồi nhấn mở.
Trong hai giây đầu không có gì xảy ra. Đến giây thứ ba, hộp thoại biến mất. Một thanh tiến trình màu xám chạy từ trái sang phải, dừng ở bảy mươi ba phần trăm lâu đến mức Lan Anh quay mặt khỏi màn hình. Khi nó chạy tiếp, hệ thống không hiện một danh sách tài liệu như An Nhiên đã nghĩ. Nó tạo ra một thư mục mới, chỉ có hai mục: một tệp văn bản mang tên XAC_MINH_NGUON và một video dài một phút mười bảy giây.
Mai Hạnh chưa phát video. Cô tạo mã băm cho cả hai mục, chụp thuộc tính, kiểm tra chữ ký tệp và xác nhận video không chứa mã thực thi nhúng. Tệp XAC_MINH_NGUON chỉ có bốn dòng: bản ghi được sao từ thiết bị không còn trong tay người tạo; thời gian hiển thị phải đối chiếu với đồng hồ xe; không công bố khuôn mặt người xuất hiện trước khi xác định danh tính; bản này không đủ để kết luận ai ra lệnh.
“Lại là lời cảnh báo,” Lan Anh nói.
“Hoặc một người muốn chúng ta tin họ hiểu quy trình,” An Nhiên đáp. Cô yêu cầu mở video không âm thanh trước, trên bản sao tạm thời thứ hai. Minh Châu không có mặt trong phòng. Tối qua cô đã chọn chỉ được báo khi nội dung liên quan trực tiếp lời khai của mình, và An Nhiên giữ đúng lựa chọn ấy.
Khung hình đầu tiên tối đen. Góc phải dưới có một dãy số thời gian bị lệch, bên trái là phản chiếu mờ của kính chắn gió phủ nước. Mai Hạnh kéo thanh phát về đầu, không tua qua bất kỳ giây nào. Đến giây thứ năm, ánh đèn cảnh báo quét qua mặt đường. Một chiếc xe nằm nghiêng sát dải phân cách hiện ra ở mép hình. Đến giây thứ tám, một người mặc áo phản quang bước vào khung hình và cúi xuống cửa ghế lái.
Lan Anh bật đứng dậy, chiếc ghế trượt nửa gang rồi dừng. An Nhiên không nhìn cô. Cô nhìn bàn tay đeo găng của người trong video thò vào trong xe, đúng về phía nơi Minh Châu từng nói chiếc điện thoại đã bị lấy đi. Trên góc hình, đồng hồ nhảy từ 22 giờ 14 phút sang 22 giờ 25 phút mà không có một khung chuyển tiếp nào.
Mai Hạnh dừng video ngay tại đó. Căn phòng chỉ còn tiếng quạt máy độc lập và mưa bắt đầu đập nhẹ lên cửa kính. Mật khẩu đã mở được cánh cửa, nhưng thứ nằm sau nó không phải lời thú nhận. Đó là một khoảng trống mười một phút, và ở đầu bên kia khoảng trống ấy có một người mặc áo cứu hộ đang đưa tay vào xe của Hải Đăng.
