Chương 51 - Chương 51: File Từ Người Chết
Chương 51: File Từ Người Chết
Thanh tải xuống đã biến mất, nhưng không ai chạm vào tệp nằm giữa màn hình. Mai Hạnh ngắt kết nối mạng của máy độc lập, chụp lại đồng hồ hệ thống rồi đọc thành tiếng chuỗi mã băm vừa tạo để An Nhiên đối chiếu với biên bản ghi tay. Phạm Bảo Nam vẫn còn trong cuộc gọi video. Ở khung hình nhỏ, anh ngồi im trước bài xin lỗi đang tăng từng lượt xem, như thể chỉ cần nói thêm một câu thì mọi thứ vừa được giữ lại sẽ đổi nghĩa.
“Anh xuất toàn bộ nhật ký kiểm duyệt, không chỉ ảnh chụp,” An Nhiên nói. “Giữ nguyên múi giờ hệ thống, mã bình luận, thời điểm ẩn, thời điểm khôi phục và địa chỉ đường dẫn. Thư điện tử chứa bộ dữ liệu cũ cũng vậy. Xuất bản gốc, đừng chuyển tiếp.”
Bảo Nam hỏi cô có định mở tệp ngay không. An Nhiên nhìn biểu tượng trắng không tên trên màn hình. “Chúng tôi sẽ nhận dạng nó trên bản sao làm việc. Anh không cần biết nội dung trước khi hoàn tất bảo toàn phần của anh.”
“Người đó nói Hải Đăng để lại.”
“Người đó nói rất nhiều thứ. Hiện giờ thứ duy nhất chúng ta biết là một tài khoản mới tạo đã gửi một đường dẫn, và đường dẫn ấy cho ra một tệp có mã băm xác định.”
Bảo Nam không tranh luận nữa. Anh hẹn gửi biên nhận xuất dữ liệu trước nửa đêm rồi tắt cuộc gọi. Mai Hạnh lập biên bản kết thúc kết nối, sau đó sao tệp sang một ổ lưu trữ trống đã được đánh số. Bản nhận ban đầu được đặt chỉ đọc. Bản thứ hai mới được dùng để kiểm tra. Căn phòng còn mùi cà phê nguội và giấy máy in nóng, nhưng sự nhẹ đi sau bài đính chính đã hết sạch.
Minh Châu vẫn ngồi cạnh cửa sổ. Cô đã cất bản in lời xin lỗi vào túi, điện thoại úp xuống, không mở lại bình luận. Khi Mai Hạnh hỏi cô có muốn về phòng nghỉ không, Châu lắc đầu. “Nếu trong đó có tên em, em muốn nghe từ chị An. Không phải từ một bài đăng khác.”
An Nhiên không bảo cô phải ở, cũng không bảo cô nên đi. “Em có thể dừng bất cứ lúc nào. Nhưng đừng nhìn màn hình kiểm tra. Chưa biết tệp có gì.”
Mai Hạnh chạy công cụ nhận dạng định dạng trên bản sao. Kết quả đầu tiên không phải tệp văn bản, video hay chương trình thực thi. Phần đầu dữ liệu mang cấu trúc của một ảnh đĩa, dung lượng hơn ba trăm megabyte, bên trong có một phân vùng FAT cũ. Trường nhãn ổ đĩa chỉ có bảy ký tự: LC-Cuoi.
“Lời cuối?” Minh Châu hỏi.
“Có thể.” An Nhiên đáp. “Cũng có thể chỉ là cái tên được chọn để chúng ta nghĩ như vậy.”
Họ ghi lại định dạng, kích thước, số sê-ri phân vùng và thời gian hiển thị, rồi mở ảnh đĩa ở chế độ chỉ đọc. Cửa sổ thư mục hiện ra với bốn mục. Một tệp chỉ mục dạng bảng tính. Một thư mục tên DOI_CHIEU. Một tệp văn bản nhỏ mang tên DOC_TRUOC. Và một khối dữ liệu được mã hóa tên LC-Cuoi, không có phần mở rộng.
Mai Hạnh không mở tất cả cùng lúc. Cô kiểm tra thuộc tính từng mục, ghi lại thời điểm tạo và sửa, rồi tạo mã băm riêng cho từng tệp con. Thời gian trong ảnh đĩa không hoàn toàn trùng nhau. Tệp chỉ mục được sửa lần cuối ba ngày trước khi Hải Đăng chết. Khối mã hóa được tạo trước đó hai tuần. Tệp DOC_TRUOC lại mang thời điểm muộn hơn cả hai gần bốn phút, một chi tiết đủ để buộc họ coi toàn bộ metadata là dữ liệu cần kiểm chứng chứ không phải lịch sử thật.
Tệp DOC_TRUOC chỉ có ba dòng.
Không dùng danh sách này để buộc tội ai. Đối chiếu từng hồ sơ với bản lấy từ nguồn độc lập. Nếu tôi không còn nói được, hãy tìm người đã duyệt mã AVR-07.
Minh Châu đọc từ khoảng cách đủ xa, hai bàn tay siết vào nhau. “Cách viết giống bình luận.”
“Giống không có nghĩa là cùng người,” An Nhiên nói. Cô yêu cầu Mai Hạnh lưu ảnh chụp cửa sổ, không sao chép nội dung sang tài liệu làm việc. “Nhưng người tạo ảnh đĩa biết mã chúng ta vừa thấy trong hồ sơ, hoặc biết chúng ta sẽ nhận ra nó.”
Tệp chỉ mục được mở trong môi trường không cho chạy macro. Không có công thức, không có liên kết ngoài, chỉ có ba mươi bảy dòng và sáu cột: mã hồ sơ, đơn vị tiếp nhận, thời điểm bản gốc, thời điểm bản thay thế, trường dữ liệu bị đổi và mã tài khoản phê duyệt. Nhiều dòng chỉ là những ký hiệu không nói lên gì nếu đứng riêng. Một số mang tên bệnh viện Minh Đức, Bảo hiểm An Việt và các công ty con từng xuất hiện trong dòng tiền Quang Sâm dựng lại. Cột cuối lặp đi lặp lại ba mã. AVR-07 xuất hiện mười hai lần.
Mai Hạnh lọc theo năm. Dòng thứ tư từ dưới lên hiện mã hồ sơ của Nguyễn Thảo Vy.
An Nhiên không nói gì ngay. Sáu năm bị nén vào một hàng chữ: bản gốc ghi “yêu cầu giám định bổ sung”; bản thay thế ghi “người yêu cầu không hợp tác”. Thời điểm thay thế muộn hơn bản gốc mười một phút. Mã phê duyệt: AVR-07.
Cô yêu cầu Mai Hạnh đối chiếu với bản phụ lục đã được sao chứng thực trong hồ sơ cũ. Câu “người yêu cầu không hợp tác” nằm đúng vị trí, đúng ngày, đúng dấu cách bất thường trước dấu chấm phẩy. Chi tiết ấy không chứng minh tệp mới là thật. Nó chỉ chứng minh người lập danh sách đã thấy một bản tài liệu giống bản An Bình đang giữ, hoặc đã dựng một bản giả đủ kỹ để bắt chước cả lỗi trình bày.
“Còn tên em?” Minh Châu hỏi.
Mai Hạnh lọc theo mã vụ hiện tại. Hai dòng hiện lên. Một dòng liên quan yêu cầu thanh toán khẩn của mẹ cô. Dòng còn lại liên quan biên bản đánh giá độ tin cậy nhân chứng. Ở cột trường dữ liệu bị đổi, bản gốc được mô tả là “chưa đủ dữ liệu kết luận”; bản thay thế là “tiền sử lo âu ảnh hưởng khả năng nhận biết”. Mã phê duyệt vẫn là AVR-07.
Châu quay mặt khỏi màn hình. Cô không khóc. Một lát sau cô hỏi: “Vậy bài của Bảo Nam không phải tự nhiên có câu đó?”
“Danh sách này cho thấy có một đường đi khả dĩ,” An Nhiên đáp. “Chưa cho thấy ai đã đi trên đường ấy. Chúng ta cần bản gốc, nhật ký hệ thống, người tạo thay đổi và nguồn bộ dữ liệu Bảo Nam nhận. Nếu thiếu một trong những thứ đó, họ sẽ nói đây là bảng do bất kỳ ai làm trong một buổi tối.”
“Nhưng ít nhất em không tự tưởng tượng ra chuyện họ dùng bệnh án của em.”
An Nhiên nhìn cô. “Em chưa từng phải chứng minh mình không tưởng tượng ra việc người khác đã công bố. Phần phải chứng minh là của chúng ta.”
Hy vọng đến trong căn phòng theo cách lạnh lẽo ấy: không phải một câu xác nhận, mà là một danh sách đủ cụ thể để có thể bị kiểm tra. Mai Hạnh xuất bản xem chỉ mục thành PDF nội bộ, gắn mã băm và đánh dấu từng dòng đã có tài liệu độc lập để đối chiếu. Chỉ ba trong ba mươi bảy dòng được đánh dấu. Ba mươi bốn dòng còn lại vẫn là những cáo buộc vô danh.
An Nhiên gọi Quang Sâm, chỉ đọc cho ông cấu trúc sáu cột và ba mã hồ sơ đã biết, không gửi tệp. Sâm im lặng lâu hơn thường lệ rồi nói cách đặt mã phù hợp với hệ thống bồi thường cũ của An Việt, nhưng hậu tố phê duyệt không phải tên nhân viên hiển thị cho khách hàng. Muốn biết AVR-07 là ai phải có bảng phân quyền nội bộ hoặc nhật ký đăng nhập. Ông nhắc thêm rằng danh sách đẹp quá cũng là một rủi ro: người làm giả thường đưa đúng thứ người nhận đang muốn tìm.
“Vậy ông tiếp tục xin bản không che và bảng phân quyền,” An Nhiên nói. “Không nhắc đến tệp này trong yêu cầu.”
Cô cúp máy rồi quay lại khối dữ liệu LC-Cuoi. Thuộc tính cho thấy nó chiếm gần toàn bộ dung lượng ảnh đĩa. Mai Hạnh thử nhận dạng bằng chữ ký tệp, không giải mã và không thay đổi bản sao. Công cụ chỉ trả về một vùng dữ liệu mã hóa có cấu trúc, kèm một trường tên do người tạo đặt: LOI_KHAI_CUOI.
Khi Mai Hạnh chọn mở bằng trình đọc phù hợp, một hộp thoại duy nhất xuất hiện. Không có danh sách hồ sơ, không có video, không có lời nhắn của Hải Đăng. Chỉ có ô nhập mật khẩu và một dòng gợi ý ngắn: Ngày mưa mẹ đưa tôi rời khỏi căn nhà đó.
Minh Châu ngẩng lên. “Mẹ anh ấy vẫn còn sống.”
“Ừ.” An Nhiên nhìn đồng hồ đã qua mười giờ. “Nên không ai được đoán thay một gia đình vào đêm nay.”
Cô yêu cầu đóng hộp thoại, lưu ảnh màn hình và niêm phong cả bản nhận lẫn bản sao làm việc. Sáng hôm sau, Lan Anh sẽ gặp luật sư độc lập với danh mục thiết bị, không mang USB hay ổ cứng. An Nhiên sẽ không hỏi cô mật khẩu trước khi có cơ chế ghi nhận lời giải thích, nguồn biết và quyền tiếp cận. Một đáp án đúng lấy sai cách vẫn có thể phá hỏng phần còn lại.
Mai Hạnh tắt màn hình máy độc lập. Trước khi ánh sáng biến mất, ô mật khẩu còn nằm đó như một cánh cửa không chịu mở. Bên ngoài, bài xin lỗi của Bảo Nam vẫn lan chậm. Bên trong An Bình, họ đã có tên của ba mươi bảy hồ sơ bị nghi sửa, có cùng một mã phê duyệt nối Thảo Vy với Minh Châu, và có một khối dữ liệu mang tên Lời Khai Cuối Cùng.
Nhưng người chết không để lại lời khai cho bất kỳ ai chỉ vì họ tìm thấy tệp. Muốn nghe được nó, họ phải biết ngày mưa nào Hải Đăng đã chọn làm mật khẩu.
