Bỏ qua nội dung

Loi Khai Cuoi Cung

Chương 46 - Chương 46: Chúng Ta Không Giống Nhau

Chương 46: Chúng Ta Không Giống Nhau

Từ khóa “diễn viên Minh Châu” nhảy thêm ba bậc trong lúc Quân chụp lưu màn hình. An Nhiên không nhìn bảng xếp hạng nữa. Cô kéo điện thoại của Châu khỏi vùng sáng, đặt úp xuống bàn rồi chỉ vào chiếc ghế đối diện. “Em ngồi xuống. Trước khi bất kỳ ai làm thêm điều gì, tôi cần biết em muốn gì.”

Châu vẫn đứng. Cô đã trải qua quá nhiều lần người khác bảo mình nên nói gì, nên im lúc nào, nên tỏ ra bình tĩnh ra sao. Đến lúc bị gọi là diễn viên, ngay cả một cái ghế đặt sẵn cũng giống như vị trí đã được sắp cho cô. “Em không muốn đăng bài đáp lại,” cô nói. “Không muốn ai kể chuyện em từng điều trị để chứng minh em vẫn bình thường. Cũng không muốn dùng mẹ em hay vụ tai nạn để xin người ta thương.”

“Còn việc gỡ video?”

“Gỡ vì họ dùng hình và thông tin riêng của em, không phải vì họ nói xấu văn phòng.”

An Nhiên gật đầu. Câu trả lời không giúp họ thắng nhanh, nhưng ít nhất nó thuộc về Châu. Cô quay sang Mai Hạnh, yêu cầu lập danh sách từng tài khoản phát tán, lưu đường dẫn, thời điểm, lượt xem và bản sao nội dung trước khi gửi yêu cầu gỡ theo quyền hình ảnh và quyền riêng tư. Quân được giao dựng sơ đồ lan truyền, nhưng chỉ đánh dấu điểm xuất phát có thể chứng minh, không ghi tên nhóm đứng sau. Mọi phản hồi gửi tòa phải tách ba việc: sự cố truy cập bệnh án, bài viết của Kha và chiến dịch cắt ghép. Không được dùng việc chúng xảy ra gần nhau để nói chúng do cùng một người điều khiển.

Kha ngồi ở đầu bàn, trước mặt là tờ biên bản còn trống một nửa. “Tôi có thể đăng một dòng xác nhận Châu không cung cấp bệnh án cho tôi.”

“Không,” An Nhiên nói.

“Đó là sự thật.”

“Và anh sẽ buộc người ta hỏi ai đã cung cấp. Sau đó họ sẽ đòi anh chứng minh bằng cách đưa nguồn ra, hoặc tiếp tục nói An Bình giấu sau lưng anh. Anh đã làm đủ rồi.”

Kha nhìn Châu, nhưng cô không tránh mắt. “Em không cần anh nói thay em nữa,” cô nói. “Ít nhất không phải hôm nay.”

Anh cúi xuống tờ biên bản. Trong căn phòng chỉ còn tiếng gõ phím của Mai Hạnh và âm báo liên tục từ điện thoại Quân. Kha viết thời điểm nhận ảnh chụp nhật ký, cách anh đối chiếu định dạng, tên hai người đã xem bản thảo, thời điểm đăng và hai lần sửa dấu câu sau khi bài lên. Anh ghi rõ mình chưa có bản PDF bệnh án, chưa nhìn thấy chuỗi chuyển tiếp từ phòng tham vấn đến Đại Tín và không có tài liệu chứng minh người trong nhóm phân phối nội dung nhận chỉ đạo trực tiếp từ Hưng Thịnh. Những câu ấy lẽ ra phải nằm trong bài từ đầu. Bây giờ chúng nằm trong hồ sơ giải trình.

Mai Hạnh nhận biên bản nhưng không chạm vào điện thoại của anh. “Anh phải giữ nguyên toàn bộ trao đổi, kể cả tin đã xóa khỏi giao diện nếu còn trong bản sao lưu. Chúng tôi sẽ lập biên nhận việc anh xác nhận bảo toàn. Danh tính nguồn chỉ xử lý theo yêu cầu hợp lệ.”

“Tôi hiểu.”

An Nhiên nhìn anh. “Anh hiểu từ trước.”

Kha ngẩng lên. Sự mệt mỏi trên mặt anh không còn giống một người vừa chạy lên cầu thang. Nó giống người đã thấy đòn phản công nhưng vẫn chưa chấp nhận rằng chính mình mở cửa cho nó. “Nếu quay lại mười hai giờ mười bảy, tôi vẫn không thể ngồi nhìn họ tung bệnh án.”

“Anh có thể báo cho chúng tôi. Anh có thể bảo toàn bảng phân phối. Anh có thể chuẩn bị bài nhưng chưa đăng. Anh có thể hỏi Châu xem cô ấy chấp nhận cái giá nào.” Giọng An Nhiên không cao, càng không có chỗ cho tranh cãi. “Anh đã chọn cách duy nhất khiến anh là người quyết định.”

“Vì tôi biết vài phút đầu có thể giết một câu chuyện.”

“Còn tôi biết một kết luận thiếu mắt xích có thể giết một lời khai.”

Kha đứng dậy. “Đó là khác biệt giữa chúng ta.”

“Không.” An Nhiên khép tập hồ sơ trước mặt. “Khác biệt là khi chưa biết đủ, tôi không lấy quyền lựa chọn của người đang phải trả giá.”

Câu nói khiến Châu siết hai bàn tay vào nhau. Quân ngừng gõ trong một nhịp rồi tiếp tục, như thể chỉ cần tiếng bàn phím dừng lại, căn phòng sẽ nghe rõ thứ vừa gãy.

Điện thoại bàn reo lúc mười ba giờ mười hai. Mai Hạnh nghe, ghi nhanh rồi chuyển máy cho An Nhiên. Thư ký tòa thông báo bên Đại Tín đã nộp yêu cầu bổ sung, đề nghị buộc An Bình xác định quan hệ công việc với Kha, phạm vi anh được tiếp cận hồ sơ và mọi khoản thanh toán liên quan. Tòa yêu cầu văn bản trả lời trước mười sáu giờ, kèm cam kết không tiếp tục sử dụng truyền thông để tác động đến phiên tiền tố tụng.

An Nhiên nghe hết, hỏi lại đúng hai mốc thời gian rồi cúp máy. Cô lấy một tờ giấy mới. “Mai Hạnh, ghi: Trần Duy Kha không được tiếp cận phụ lục niêm phong, không nhận bản báo cáo sự cố từ An Bình, không phải người đại diện phát ngôn của Minh Châu. Bài viết trưa nay do anh ấy tự quyết định và không được văn phòng phê duyệt.”

Kha không cắt lời. Chỉ đến khi cô đọc câu cuối, anh mới hỏi: “Cô định nói chúng ta đã chấm dứt hợp tác?”

“Đúng.”

Quân nhìn An Nhiên. Cắt Kha lúc này đồng nghĩa họ mất một kênh điều tra, mất người đang giữ hai nguồn có thể chạm đến sự cố bệnh án, và thừa nhận trước tòa rằng đội của họ không kiểm soát được một đồng minh từng xuất hiện bên cạnh Châu. Nhưng giữ anh lại sau khi anh vượt chỉ dẫn sẽ còn tệ hơn. Mọi bài viết sau này, dù đúng, đều có thể bị mô tả là một phần chiến lược của An Bình.

An Nhiên nói tiếp, từng điều như đọc giới hạn trong một lệnh bảo toàn. “Từ bây giờ anh không vào phòng hồ sơ, không liên hệ Châu về vụ việc, không dùng tên An Bình để xác minh nguồn và không công bố thông tin liên quan hồ sơ bệnh án. Nếu tòa hoặc bên kia yêu cầu làm việc, anh thông báo cho chúng tôi nhưng tự chịu trách nhiệm về bài của mình. Những tài liệu anh đã nhận từ nguồn phải được giữ nguyên.”

“Còn các tuyến điều tra khác?”

“Dừng.”

“Bác sĩ Lộc, chiếc sedan, hồ sơ scan tạm—”

“Dừng cho đến khi chúng tôi xác định cái gì đã đi qua anh và cái gì chưa.”

Kha bật cười rất khẽ, không có chút vui nào. “Cô nghĩ tôi làm lộ hồ sơ?”

“Tôi chưa có chứng cứ để nghĩ như vậy.”

“Nhưng cô không tin tôi.”

“Tin tưởng không phải một câu trả lời có hoặc không.” An Nhiên nhìn thẳng vào anh. “Tôi đã tin anh sẽ dừng khi biết hậu quả thuộc về Châu. Anh không dừng. Phần đó đã vỡ.”

Kha đứng im khá lâu. Sau cùng, anh tháo thẻ ra vào tạm thời của văn phòng khỏi ví, đặt cạnh tờ biên bản. “Tôi không lấy tài liệu của cô. Tôi cũng không bán Châu cho một tiêu đề.”

“Tôi biết anh không định làm thế.”

“Nhưng kết quả vẫn vậy.”

“Đúng.”

Không ai nói lời giữ lại. Kha ký vào xác nhận bảo toàn dữ liệu, cho Mai Hạnh chụp mã nhận dạng thiết bị và phiên bản bài viết trên máy anh, rồi bỏ điện thoại vào túi. Khi đi ngang Châu, anh dừng nhưng không xin lỗi lần nữa. “Tôi sẽ không liên hệ em,” anh nói. “Nếu có ai tự nhận là nguồn của tôi tìm đến, đừng trả lời một mình.”

Châu đáp sau một nhịp: “Anh cũng đừng quyết định một mình nữa.”

Cánh cửa khép lại. An Nhiên không nhìn theo. Cô sửa văn bản giải trình đến câu cuối, tự nhận trách nhiệm đã sử dụng thông tin cảnh báo từ Kha trong quá trình chuẩn bị nhưng khẳng định không chỉ đạo công bố. Cô từ chối đề nghị của Quân về một thông cáo rộng, chỉ cho phép gửi yêu cầu gỡ và một xác nhận ngắn rằng Minh Châu sẽ trả lời các vấn đề liên quan lời khai trong thủ tục phù hợp, không tranh luận bệnh án trên mạng.

“Người ta sẽ nói mình trốn,” Quân nhắc.

“Có thể.”

“Và từ khóa vẫn tăng.”

“Để nó tăng.” Châu ngồi xuống chiếc ghế lúc nãy. Giọng cô khàn nhưng không run. “Em sẽ không chứng minh mình không phải diễn viên bằng cách diễn cho họ xem.”

An Nhiên nhìn cô gái trước mặt. Sáu năm trước, cô từng giữ một thân chủ khỏi nói vì sợ một câu sai làm hỏng vụ kiện. Đến khi cô cho rằng đã chuẩn bị đủ, người ấy không còn cơ hội nói nữa. Ký ức lướt qua rất ngắn, đủ để bàn tay cô dừng trên mép giấy. Lần này cô không thay Châu chọn im lặng. “Tôi sẽ chuẩn bị hai phương án,” cô nói. “Một là không phát biểu gì ngoài hồ sơ. Hai là em tự xác nhận ba điều: em không cung cấp bệnh án, không yêu cầu Kha đăng bài và vẫn giữ nguyên lời khai về đêm tai nạn. Em đọc, em sửa, em quyết định có dùng hay không.”

Châu gật đầu. “Em muốn đọc.”

Đến gần chín giờ tối, Kha mới về căn hộ. Anh không bật đèn phòng khách, chỉ đặt máy ghi âm, điện thoại và bản sao biên nhận lên bàn. Thành phố ngoài cửa kính vẫn sáng bằng những tiêu đề anh từng tin có thể ép sự thật xuất hiện nhanh hơn. Lần đầu tiên trong nhiều năm, anh tắt toàn bộ thông báo của tài khoản công việc.

Một tiếng chuông khác vang lên.

Không phải nhạc chuông hiện tại. Đó là âm báo cũ, ba tiếng ngắn rồi một tiếng dài, phát từ chiếc điện thoại phím bấm nằm trong ngăn kéo dưới cùng. Kha đứng bất động. Chiếc máy ấy đã hết gói cước từ lâu, chỉ còn một thẻ SIM anh không nỡ hủy vì nó giữ danh sách những người từng gọi trong vụ Thảo Vy.

Màn hình sáng lên bằng một số không lưu tên.

Anh mở ngăn kéo trước khi hồi chuông thứ hai kết thúc. Cuộc gọi đã tắt, để lại một tin nhắn duy nhất:

Anh đã bỏ lỡ cuộc gọi đêm đó. Đừng bỏ lỡ lần này. Tôi biết ai dùng tài khoản lúc 22 giờ 41.