Chương 45 - Chương 45: Kha Phạm Sai Lầm
Chương 45: Kha Phạm Sai Lầm
Mai Hạnh chưa kịp đóng cửa sổ nhật ký thì An Nhiên đã kéo mẫu yêu cầu bảo toàn dữ liệu ra giữa bàn. Cô không gọi cho Đại Tín, cũng không cho Quân liên hệ người nhân viên đã nghỉ việc. Việc đầu tiên là giữ lại những thứ có thể biến mất: địa chỉ IP, mã thiết bị, lịch sử đặt lại mật khẩu, bản ghi xác thực và dấu vết tệp PDF sau lúc 22 giờ 50.
“Gửi phòng tham vấn và đơn vị quản trị máy chủ,” cô nói. “Không viết rằng Đại Tín lấy hồ sơ. Chỉ ghi lần xuất đã được xác định là trái phép và yêu cầu bảo toàn dấu vết.”
Quân đối chiếu thời điểm trong báo cáo với phụ lục niêm phong. Khoảng cách giữa lần xuất PDF và lúc Đại Tín nộp tài liệu là ba ngày. Nó đủ gần để nghi ngờ, nhưng vẫn là một khoảng trống. An Nhiên nhìn khoảng trống ấy như nhìn một mép vực đã từng khiến cô trả giá. Cô không cho bất kỳ ai bước qua chỉ vì bên kia trông giống câu trả lời.
Điện thoại Quân rung. Kha gửi một ảnh chụp bảng phân phối nội dung có tên các trang tin, giờ đăng và ba dòng tiêu đề dự kiến. Dòng đầu nhắc “tiền sử rối loạn tri giác”. Dòng thứ hai đặt câu hỏi Minh Châu có được luật sư huấn luyện lời khai hay không. Dòng cuối cùng chỉ có bốn chữ: nhân chứng hay diễn viên.
Tin nhắn của Kha đến ngay sau đó: Mười hai giờ ba mươi họ chạy đồng loạt. Nguồn của tôi đang ở trong nhóm nhận lệnh.
An Nhiên nhìn đồng hồ. Mười một giờ năm mươi tám.
“Bảo anh ta gửi nguồn gốc ảnh, thời điểm nhận và cách xác minh,” cô nói. “Không phản hồi công khai.”
Quân chuyển lời. Kha không trả lời câu hỏi về nguồn. Anh chỉ gửi hai đường dẫn chưa mở và một đoạn ghi âm bảy giây, trong đó một giọng đàn ông nói rất nhỏ: “Bên pháp lý chưa ra quyết định, cứ đẩy nghi vấn trước.” Không có tên người nói, địa điểm hay cách chứng minh đoạn ghi âm thuộc cuộc họp nào.
Mai Hạnh đặt văn bản bảo toàn dữ liệu trước An Nhiên. “Nếu họ tung bệnh án trước khi tòa xử lý thì sao?”
“Ta yêu cầu gỡ theo quyền riêng tư, lưu toàn bộ bản sao và bổ sung hậu quả vào hồ sơ,” An Nhiên đáp. “Nhưng ta không đổi một tài liệu niêm phong lấy một cuộc đua tiêu đề.”
Quân biết câu đó cũng được nói cho Kha. Kha tin vài phút đầu tiên quyết định công chúng sẽ nhìn một người như nạn nhân hay kẻ nói dối. An Nhiên tin vài phút đầu tiên thường là lúc người ta phạm sai lầm không thể rút lại. Hai cách nhìn từng cứu họ ở những thời điểm khác nhau. Trưa hôm ấy, chúng kéo họ về hai phía.
Mười hai giờ mười một, Kha gọi. Quân bật loa ngoài.
“Tôi đã xác minh hai tài khoản quản trị trong bảng phân phối,” Kha nói. “Ba trang tin đã nhận ảnh chụp bệnh án. Nếu chúng ta im đến mười hai giờ ba mươi, thứ đầu tiên người ta đọc sẽ là Châu từng không phân biệt được thật giả.”
“Anh xác minh ảnh bệnh án bằng cách nào?” An Nhiên hỏi.
“Phần họ chuẩn bị đăng trùng với bản nháp tôi gửi sáng nay.”
“Bản nháp có thể được dựng từ phần trích Đại Tín đã nộp. Nó không chứng minh nhóm truyền thông đang có bản PDF lấy từ phòng tham vấn.”
“Nhưng họ có nó.”
“Có thể. Chúng ta chưa chứng minh được.”
Kha im một nhịp. “Đến lúc chứng minh xong thì Châu đã bị đóng đinh.”
An Nhiên không nâng giọng. “Anh được dặn không công bố chi tiết niêm phong và không nối người lấy hồ sơ với người dùng nó khi chưa có chứng cứ. Tôi đang xin bảo toàn dấu vết để lấp đúng khoảng trống đó.”
“Tôi không định đăng chẩn đoán.”
“Vậy anh định đăng gì?”
Đầu dây chỉ còn tiếng gió. Kha nói sẽ gọi lại sau năm phút rồi cúp máy.
Quân nhìn màn hình đã tối. “Anh ấy viết xong rồi.”
“Ừ.” An Nhiên ký trang cuối. “Và đang tìm một câu để tự thuyết phục rằng bài đó khác điều tôi vừa cấm.”
Mười hai giờ mười bảy, thông báo từ trang cá nhân của Kha hiện lên trên máy Quân.
Tiêu đề là: Bệnh án nhân chứng bị truy cập trái phép trước khi xuất hiện trong hồ sơ tranh tụng. Kha không nêu chẩn đoán, không đăng ảnh bệnh án và không trích lời riêng tư của Châu. Anh chỉ đưa ba chi tiết: hồ sơ được mở lúc 22 giờ 41; tài khoản thuộc một nhân viên đã nghỉ việc; báo cáo nội bộ xác định đây là truy cập không được phép. Ở đoạn cuối, anh viết rằng một phần nội dung từ hồ sơ ấy “sau đó đã được dùng để công kích nhân chứng trong thủ tục tiền tố tụng”.
Bài viết chính xác ở từng mảnh riêng lẻ. Sai lầm nằm ở đường nối giữa chúng.
An Nhiên đọc hết, đặt điện thoại xuống rồi yêu cầu Mai Hạnh chụp lưu bài, mã thời gian và lịch sử chỉnh sửa. Cô không bảo Kha xóa. Xóa khi bài đã được chụp lại chỉ khiến một sai lầm biến thành dấu hiệu che giấu.
“Gọi anh ta đến đây.”
Chưa đầy bốn phút sau, Đại Tín gửi thông báo cho các bên và thư ký tòa. Họ phủ nhận từng chỉ đạo truy cập trái phép, cho rằng bài viết của Kha cố tình gắn tài liệu tranh tụng với một sự cố bảo mật chưa xác định người thực hiện. Họ đồng thời yêu cầu tòa xem xét liệu phía Minh Châu có làm lộ thông tin thuộc phụ lục niêm phong nhằm gây áp lực dư luận hay không.
Mai Hạnh đọc xong, bàn tay siết mép giấy. “Họ biến mình thành bên làm lộ bệnh án.”
“Không hoàn toàn,” An Nhiên nói. “Họ biến câu hỏi từ ai lấy hồ sơ thành ai nói về việc hồ sơ bị lấy. Kha vừa cho họ lý do để hỏi.”
Minh Châu trở vào đúng lúc thư ký tòa gọi. Tòa chưa kết luận ai vi phạm, nhưng yêu cầu An Bình nộp giải trình khẩn về nguồn công khai các chi tiết trong báo cáo sự cố, bảo toàn toàn bộ trao đổi với Kha và không phát biểu thêm. Phiên làm việc về phạm vi bệnh án vẫn giữ lịch, nhưng nay có thêm một vấn đề: khả năng tài liệu niêm phong bị sử dụng ngoài tố tụng.
Châu nghe hết mà không ngồi xuống. “Anh Kha lấy báo cáo từ mình à?”
“Chúng ta chưa biết nguồn của anh ấy,” Quân đáp.
“Nhưng những con số đó chỉ có trong báo cáo mình vừa nhận.”
Không ai phủ nhận.
Kha đến lúc mười hai giờ ba mươi tám. Áo sơ mi sau lưng anh ướt vì chạy từ bãi xe lên. Anh đặt điện thoại và máy ghi âm lên bàn rồi nói bài viết dựa trên hai nguồn độc lập: một người trong đơn vị quản trị hệ thống và một người thuộc nhóm phân phối nội dung. Người thứ nhất đã gửi ba dòng nhật ký từ trước khi An Bình nhận báo cáo; người thứ hai gửi bảng kế hoạch bôi nhọ. Anh không lấy tài liệu từ Quân, Mai Hạnh hay Châu.
“Cho tôi xem chuỗi trao đổi với nguồn thứ nhất,” An Nhiên nói.
Kha mở điện thoại nhưng giữ nó trong tay. “Tôi có thể cho cô xem phần xác minh, không giao danh tính.”
“Tòa yêu cầu bảo toàn toàn bộ trao đổi liên quan.”
“Tòa có thể yêu cầu tôi, và tôi sẽ phản đối trong phạm vi bảo vệ nguồn.”
“Đó là quyền của anh.” An Nhiên nhìn thẳng vào anh. “Nhưng anh không có quyền dùng một nguồn ẩn để nói như đã chứng minh tệp xuất trái phép chính là tệp Đại Tín nhận được.”
Kha kéo ghế nhưng không ngồi. “Tôi viết ‘sau đó được dùng’, không viết Đại Tín thuê người lấy.”
“Anh đặt cùng một câu ba sự kiện mà giữa chúng đang thiếu mắt xích.”
“Ba sự kiện đều đúng.”
“Trong nghề của tôi, khoảng trống giữa những sự kiện đúng là nơi một cáo buộc sai được sinh ra.”
Căn phòng im đến mức Quân nghe tiếng thông báo dội từ điện thoại Kha. Lượt chia sẻ tăng nhanh, đúng như Kha dự đoán. Nhưng các tài khoản phản công còn nhanh hơn. Chúng không tranh luận việc truy cập trái phép. Chúng hỏi vì sao một cựu phóng viên biết chính xác giờ mở hồ sơ khi tài liệu đang niêm phong; vì sao luật sư của Châu vừa nộp phản đối thì một bài báo thuận lợi xuất hiện; và liệu sự cố có phải màn phối hợp để né việc kiểm tra trí nhớ nhân chứng hay không.
Kha nhìn những câu hỏi ấy, quai hàm cứng lại. “Nếu tôi không đăng, gói bôi nhọ đã lên trước.”
“Anh đã khiến nó đổi mục tiêu,” An Nhiên nói. “Họ không cần chứng minh Châu mất nhận thức nữa. Bây giờ họ chỉ cần nói Châu và chúng ta dựng một câu chuyện để lấy lòng thương.”
“Tôi có thể đăng bổ sung phương pháp xác minh.”
“Không. Anh sẽ không chữa một công bố sớm bằng thêm một công bố sớm.” Cô đẩy tờ giấy trắng về phía anh. “Anh lập biên bản thời gian nhận tài liệu, cách xác minh, ai đã xem bản thảo và mọi chỉnh sửa. Không xóa bài, không sửa âm thầm. Nếu cần đính chính, chúng ta sẽ ghi rõ phần nào chưa được chứng minh.”
Kha cuối cùng ngồi xuống. Sự chống trả trong mắt anh chưa biến mất, nhưng bàn tay đã đặt phẳng trên bàn. “Tôi xin lỗi vì không chờ.”
An Nhiên không nhận lời xin lỗi. “Anh cần xin lỗi người bị đặt lại vào giữa chuyện này.”
Kha quay sang Châu. Cô gái đứng cạnh cửa, hai tay buông thẳng. “Anh không viết tên bệnh của em,” cô nói. “Nhưng anh quyết định thay em rằng phải đưa chuyện hồ sơ ra ngoài ngay lúc đó. Anh nghĩ anh đang nói trước để bảo vệ em. Người ta lại nhìn em như một thứ được dàn dựng.”
“Tôi biết.”
“Anh chưa biết đâu.”
Điện thoại Châu sáng lên. Một đoạn video hai mươi giây đang được phát lại trên hàng chục tài khoản: hình cô cúi mặt trước cửa hàng tiện lợi, hình cô đứng bên cửa sổ ở tòa sáng nay, rồi ảnh chụp tiêu đề bài của Kha. Ba cảnh vốn không liên quan bị ghép bằng dòng chữ đỏ: Cô gái yếu đuối trước ống kính, tỉnh táo sau hậu trường.
Ở cuối video, một tài khoản có hàng trăm nghìn người theo dõi đặt câu hỏi ngắn hơn mọi lập luận pháp lý: Nhân chứng, hay diễn viên của An Bình?
Châu đưa màn hình cho An Nhiên. Trong lúc họ nhìn, từ khóa “diễn viên Minh Châu” bắt đầu leo lên danh sách tìm kiếm.
