Bỏ qua nội dung

Ho So Huy Danh

Chương 58 - Chương 58: Người Làm Chứng

“Chạy.” Vũ nói.

Câu trả lời bật ra trước khi bất kỳ con số nào trên màn hình kịp thay đổi. Anh nhìn sang Đỗ Nam, rồi nhìn Mai Anh ở đầu cầu bên kia. “Chị ra khỏi đó. Chúng tôi cần chị còn an toàn để kể lại chuyện đã xảy ra. Không cần quyển sổ.”

Người phụ nữ không đáp ngay. Tiếng thở của cô chạm vào micro, ngắn và khô. Ở phía sau, một cánh cửa kim loại mở ra, tiếng đàn ông vọng xuống cầu thang: “Tầng năm kiểm tra xong chưa?”

Bảo Châu nói chậm, từng chữ rõ ràng: “Chị tự quyết định. Lối xuống ở hướng nào, người của họ ở đâu?”

“Hai người ở hành lang. Một người đứng trước phòng đối soát. Thùng hồ sơ được đẩy về thang hàng.”

“Đi xuống. Không quay lại nhìn. Giữ cuộc gọi nếu chị thấy an toàn.”

Người phụ nữ bắt đầu di chuyển. Mỗi bước chân vang trong cầu thang như một dấu chấm vào đồng hồ. Trên màn hình giám định, điểm xác nhận cuối cùng của mức hai đổi màu.

B-Archive: TỊNH KHÔNG — MỨC 3/3.

Khải bật dậy nửa chừng rồi bị Đỗ Nam ấn vai xuống ghế. “Nó đang cắt mã khách hàng.”

“Tôi nhìn thấy.” Vũ không rời mắt khỏi bảng trạng thái. Những liên kết biến mất từng dòng, sạch đến mức trông như chúng chưa từng tồn tại. Nhưng bên cạnh chúng là thời gian thu hồi quyền, yêu cầu xóa đã được nhà cung cấp giữ lại, hóa đơn Lâm Từ vừa nhận và một người thật đang đi xuống cầu thang. Lần đầu tiên trong đêm, anh không thấy dữ liệu biến mất đồng nghĩa sự thật biến mất.

Ở tầng ba, người phụ nữ dừng lại. “Họ đang đưa thùng xuống.”

“Chị tiếp tục đi.” Bảo Châu nói.

“Tôi nhìn thấy nhãn trên xe đẩy. Đối soát quý, tháng chín đến tháng mười hai.”

“Không cần đọc thêm.”

Cô đi tiếp. Đến tầng một, tiếng bước chân khác áp sát từ phía sau. Một người đàn ông gọi đúng họ của cô. Cô không chạy nữa. Vũ nghe cô quay người, giọng run nhưng không vỡ: “Tôi đã có luật sư. Mọi yêu cầu ký xác nhận xin gửi qua luật sư của tôi.”

Người đàn ông hỏi cô đang gọi cho ai. Bảo Châu lập tức tắt loa ngoài phía nhóm, chuyển sang chế độ chỉ nghe và nhắn cho đơn vị địa bàn vị trí cửa thoát hiểm. Đỗ Nam đọc lại thời gian dự kiến: còn ba phút.

“Điện thoại cá nhân của tôi.” Người phụ nữ đáp. “Anh không có quyền giữ.”

Một khoảng im lặng kéo dài. Sau đó là tiếng cửa sảnh bật mở, tiếng xe đẩy lăn qua nền đá và tiếng người bảo vệ hỏi ai cho phép chuyển hồ sơ lúc gần sáng. Người đàn ông không trả lời câu đó. Hắn chỉ nói với người phụ nữ rằng cô đang làm tình hình nghiêm trọng hơn.

“Không.” Mai Anh nói rất khẽ ở đầu cầu, dù người kia không thể nghe thấy. “Họ mới là người làm thế.”

Bốn giờ bốn mươi lăm, tiếng còi xe dừng ngoài cửa. Đơn vị địa bàn không ập vào như trong một đoạn phim rẻ tiền. Họ yêu cầu bảo vệ giữ nguyên camera, ghi nhận danh tính những người đang có mặt, ghi nhận và giữ nguyên vị trí các thùng chưa đưa khỏi tòa nhà và tách người phụ nữ khỏi hai người của Minh Triều. Một xe tải nhỏ đã rời tầng hầm trước đó sáu phút; biển số và thời điểm ra cổng còn trong sổ trực. Không ai giữ được mọi thứ. Nhưng không ai còn có thể nói đêm ấy không có cuộc di chuyển hồ sơ.

Khi giọng người phụ nữ trở lại, cô đã ngồi trong phòng bảo vệ, cạnh một nữ cán bộ. “Tôi sẽ khai,” cô nói. “Nhưng tôi không muốn tên mình xuất hiện sáng nay.”

“Tên chị sẽ không xuất hiện nếu chị không đồng ý.” Bảo Châu đáp. “Chị chỉ khai điều chị trực tiếp biết.”

Cô kể mình phụ trách đối chiếu thanh toán ngoài giờ trong tám tháng. Mỗi cuối tháng, cô nhận một bảng mã chiến dịch từ Minh Triều, ghép với hóa đơn và khoản tiền về tài khoản công ty vệ tinh, sau đó ký vào sổ giấy. Cô không biết nội dung từng chiến dịch cho đến khi thấy một mã kèm ghi chú “giáo viên Minh Đức”. Người liên hệ được ghi bằng họ Tín và số điện thoại cô từng gọi để xác nhận hóa đơn. Sau lần cô hỏi vì sao một dịch vụ “xử lý khủng hoảng” lại có khoản chi cho tài khoản phụ huynh, quyền truy cập của cô bị thu hẹp. Ba tuần sau, cô rút lời khai vì có người gửi ảnh con gái cô trước cổng trường.

Đỗ Nam không hỏi dồn. Anh cho người lập biên bản theo từng mốc, tách phần cô nhớ chắc khỏi phần cô suy đoán. Biển số xe, tên hai người của Minh Triều, vị trí phòng đối soát và câu chữ trong biên bản thất thoát được ghi riêng để kiểm tra độc lập. Quyển sổ vẫn chưa được mở. Nó nằm trong một thùng có nhãn tháng mười, được giữ nguyên hiện trạng chờ thủ tục tiếp theo.

Khải nhìn bản ghi thời gian, môi mím chặt. “Nếu trong đó còn mã gốc, mức ba vô nghĩa.”

“Không.” Vũ nói. “Mức ba vẫn xóa được rất nhiều thứ. Chỉ là lần này hắn không xóa được người đã nhìn thấy.”

Năm giờ mười hai, cuộc họp chuyển từ cứu dữ liệu sang chuẩn bị lời chứng. Bảo Châu chia mọi tài liệu thành ba nhóm: có thể công bố, chỉ dùng cho cơ quan điều tra và chưa được xác minh. Lâm Từ bỏ khỏi bản thảo tên công ty vệ tinh thứ ba, biển số xe và mọi chi tiết có thể chỉ ngược về người phụ nữ. Cậu phóng viên trẻ phụ trách dựng đoạn thời gian công khai hỏi có nên dùng câu “tuyến tiền đã được chứng minh”. Bảo Châu gạch bỏ ngay.

“Mới có căn cứ đối chiếu. Chưa phải chứng minh.”

Lâm Từ sửa thành: “Ba nguồn độc lập cùng chỉ về một mã chiến dịch.”

“Câu đó dùng được.”

Quỳnh kết nối lúc năm giờ hai mươi sáu. Camera của cô tắt, màn hình chỉ hiện một vòng tròn xám. Trước khi bắt đầu ghi lời trình bày, cô yêu cầu đọc lại phạm vi sử dụng: không công bố địa chỉ hiện tại, không dùng tên cũ trong tiêu đề, không cắt lời cô thành một câu tha thứ cho Vũ.

“Tôi không làm chứng để ai được sạch,” Quỳnh nói. “Tôi làm chứng vì cách họ đã làm với tôi vẫn đang được dùng với người khác.”

Bản ghi cô giữ từ nhiều năm trước đã được đối chiếu nguồn gốc trong hồ sơ điều tra. Trong lời trình bày mới, Quỳnh xác nhận diễn đàn cũ không chỉ là nơi những kẻ trẻ tuổi khoe kỹ năng. Có người chọn mục tiêu, sắp thứ tự tung thông tin và theo dõi phản ứng ngoài đời. Cô nhận ra giọng người điều phối trong bản ghi là Phan Duy Bách sau khi hắn xuất hiện công khai với vai trò chuyên gia truyền thông. Cô cũng nói rõ Vũ từng góp phần tạo ra đám đông đó bằng một bài phân tích của K-Void, nhưng anh không phải người ra lệnh săn cô.

Vũ ngồi yên khi nghe tên cũ của mình. Không phản bác, không giải thích. Mai Anh nhìn anh qua màn hình rồi hỏi Quỳnh: “Chị muốn công chúng nghe phần nào?”

“Phần nói rằng một người có thể sai mà vẫn không phải thủ phạm của mọi thứ. Và một nạn nhân có thể lên tiếng mà không cần tha thứ.”

Sáu giờ kém mười, ba lời chứng khác được gửi tới. Một người từng mất việc đồng ý phát đoạn ghi âm đã làm biến đổi giọng. Một người chỉ cho công bố hai câu về việc địa chỉ nhà bị lan truyền. Người thứ ba không muốn xuất hiện, nhưng cho phép xác nhận rằng thư nhận lỗi anh bị ép ký có cùng mẫu với thư gửi lúc bốn giờ mười chín. Không ai đứng thành hàng phía sau Mai Anh để làm nền cho một chiến thắng đẹp. Mỗi người giữ một khoảng cách riêng, một điều kiện riêng, một phần im lặng riêng.

Đúng sáu giờ, Mai Anh ngồi trước máy quay. Không phông nền, không khẩu hiệu. Trên bàn chỉ có bản tuyên bố, một cốc nước và danh sách những điều không được nói quá chứng cứ. Cô đọc chậm hơn thường ngày.

“Tôi từng bị yêu cầu im lặng để bảo vệ danh tiếng của người khác. Sau đó, sự im lặng của tôi được dùng làm bằng chứng rằng những lời bôi nhọ là đúng. Hôm nay tôi lên tiếng không phải để xin mọi người tin ngay. Tôi yêu cầu những người đã phát tán, trả tiền và che giấu phải trả lời bằng tài liệu, bằng lời khai và bằng trách nhiệm của họ.”

Cô không nhắc tên học sinh. Không kể lại ảnh giả. Không biến những ngày bị săn đuổi thành một màn trình diễn đau khổ. Cô nói về cuộc gọi phụ huynh, quyết định đình chỉ, những tài khoản đã xóa và quyền được quay lại lớp học mà không phải chứng minh mình vô tội mãi mãi.

Đoạn ghi của Quỳnh được phát sau đó, rồi lời chứng đã ẩn danh của người phụ nữ ở công ty vệ tinh. Lâm Từ đăng bài điều tra cùng hóa đơn đã che thông tin riêng, xác nhận bảo toàn nhật ký của nhà cung cấp và dòng thời gian thu hồi quyền trước lệnh xóa. Trong mười phút đầu, không có cú đảo chiều thần kỳ. Bình luận vẫn chia đôi. Một số tài khoản gọi tất cả là dàn dựng. Nhưng lần này, mỗi lời phủ nhận đều phải đi qua những mốc thời gian đã được giữ ở nơi Bách không thể sửa.

Mai Anh tắt camera. Vai cô hạ xuống một chút, không phải nhẹ nhõm mà giống người vừa đặt lại một vật quá nặng về đúng chỗ. Cô nhìn Vũ. “Anh còn ở đó chứ?”

“Tôi chưa giỏi biến mất đến thế.”

“Tốt.” Cô khép bản tuyên bố. “Vì hắn sẽ nhắc đến K-Void.”

Điện thoại Lý Tường rung trước khi câu nói dứt. Cậu mở một đường dẫn công khai, mặt mất sạch màu. Hơn ba mươi tài khoản đồng loạt đăng cùng một bộ hồ sơ. Trang đầu dùng ảnh thật của Vũ, tên thật, nickname cũ và những đoạn bài viết từ diễn đàn tầng hầm. Xen giữa chúng là một biên nhận chuyển tiền chưa từng xuất hiện trong hồ sơ giám định và một đoạn trò chuyện ghép Vũ vào vai người thiết kế quy trình săn danh tính.

Phía trên cùng là tiêu đề do Bách chọn thay cho tất cả lời chứng vừa được công bố:

K-VOID — NGƯỜI SÁNG LẬP HỒ SƠ ĐEN.