Bỏ qua nội dung

Ho So Huy Danh

Chương 57 - Chương 57: Trước Khi Dữ Liệu Biến Mất

Bốn giờ tám phút, dữ liệu bắt đầu chết theo thứ tự.

Lý Tường đọc tên từng điểm biến mất, giọng dồn dập. Ba tài khoản đã khóa, trang dịch vụ của một công ty vệ tinh trả về nền trắng, lịch đặt hẹn của Minh Triều không còn bản công khai. Đỗ Nam ghi thời điểm vào biên bản, rồi nói: “Từ giờ, mỗi thứ biến mất cũng là một sự kiện cần chứng minh. Không ai tự ý chạm vào hệ thống của họ.”

Khải quay sang Vũ. “Nếu còn muốn giữ gì, phải làm ngay.”

“Giữ bằng cách nào?” Đỗ Nam hỏi.

Khải im một nhịp. Hắn biết câu trả lời mà Đỗ Nam không chấp nhận, và lần này cũng không đủ ngu để nói ra. Vũ nhìn thông báo TỊNH KHÔNG — MỨC 1/3. Bản năng cũ trong anh dựng sẵn một đường đi: chen vào trước khi cửa đóng, lấy hết rồi tính sau. Cái giá hiện ra ngay bên cạnh: một kho dữ liệu không thể dùng và Bách có đúng câu chuyện hắn cần.

Vũ hỏi: “Thứ gì đang nằm ngoài tay Bách?”

Bảo Châu đáp: “Hợp đồng ở phía khách hàng. Hóa đơn ở hệ thống kế toán. Nhật ký ở nhà cung cấp. Hồ sơ doanh nghiệp ở cơ quan đăng ký. Lời khai ở người đã nhìn thấy.”

“Vậy giữ những thứ đó.” Vũ kéo sơ đồ của cô lại gần. “Đừng cứu cả đống rác bôi nhọ chỉ vì nó sắp cháy. Ưu tiên thứ chứng minh ai trả tiền, ai phê duyệt, ai giao việc và khi nào việc xóa bắt đầu.”

Đỗ Nam chia việc. Tổ kỹ thuật tiếp tục giám định thiết bị của Khải trong phạm vi đã lập biên bản. Lý Tường chỉ theo dõi các điểm công khai, ghi nhận trước và sau bằng nguồn độc lập, không vượt qua màn hình đăng nhập. Lâm Từ liên hệ khách hàng và nguồn tin đã đồng ý hợp tác, xin họ tự nguyện chuyển hợp đồng, thư điện tử và chứng từ đang giữ. Bảo Châu gửi yêu cầu bảo toàn khẩn cấp cho các nhà cung cấp, ghi rõ phạm vi để không biến việc giữ log thành cái cớ thu gom dữ liệu nạn nhân.

Mai Anh vẫn ở đầu cầu bên kia, phía sau là bản tuyên bố dự kiến công bố vào buổi sáng. “Phần công bố giữ nguyên,” cô nói. “Không thêm B-Archive, PB-01 hay KQ-09 vào kết luận.”

Lâm Từ nhìn đồng hồ. “Nếu sáng ra mọi thứ sạch trơn, người ta sẽ hỏi chúng ta dựa vào đâu.”

“Dựa vào thứ đã kiểm chứng trước khi nó bị xóa.” Mai Anh không nâng giọng. “Nếu vì sợ chậm mà nói quá phần mình biết, chúng ta chỉ giúp Bách chứng minh rằng hai bên đều trộn thật với giả.”

Vũ quay lại màn hình. Trước đây anh từng nghĩ bảo vệ Mai Anh là đưa cô ra khỏi tâm bão. Bây giờ cô tự giữ phần lời nói của mình không vượt khỏi chứng cứ. Anh không còn chỗ nào để quyết định thay cô.

Bốn giờ mười ba, Lý Tường bắt đầu lập chuỗi ghi nhận cho từng tên miền và tài khoản. Khi một đường dẫn cũ hiện thông báo lỗi ở phần rìa, con trỏ của cậu dừng lại.

“Em chỉ cần kiểm tra xem đường đó còn—”

“Không.” Vũ nói.

“Em chưa mở.”

“Thế thì giữ nguyên thành tích.”

Lý Tường rút tay khỏi chuột, chuyển sang đối chiếu bản ảnh đã lưu với dữ liệu thời gian. Một phút sau, Vũ đẩy sang cho cậu danh sách ưu tiên mới. Đó là cách gần nhất anh có thể nói rằng cậu vừa làm đúng.

Khải bị giữ cách màn hình một khoảng đủ xa. Theo lời hắn, mức một thu hồi quyền người vận hành, đổi khóa truy cập và phát cảnh báo nội bộ rằng có người làm rò dữ liệu. Mức hai xóa lịch phát tán, bảng phân vai, bản nháp và các tệp đối chiếu phản ứng. Mức ba cắt liên kết khách hàng khỏi mã chiến dịch, để phần còn lại trông như hoạt động tự phát của những nhóm không liên quan.

“Khoảng cách giữa các mức?” Bảo Châu hỏi.

“Không cố định. Lần nhanh nhất tôi từng thấy là mười tám phút.” Khải liếc đồng hồ. “Nó phụ thuộc số điểm xác nhận đã sạch.”

“Thứ tự?”

“Người vận hành, máy làm việc, rồi đầu mối thanh toán. Bách không xóa theo giá trị dữ liệu. Hắn xóa theo thứ tự có thể đẩy trách nhiệm xuống dưới.”

Bảo Châu khoanh những vị trí thấp nhất trong chuỗi. Lâm Từ gọi lại hai nguồn cũ, không hỏi họ có biết Bách phạm tội hay không, chỉ hỏi họ vừa nhận thông báo thu hồi quyền, chấm dứt hợp đồng hay yêu cầu ký xác nhận thất thoát nào chưa.

Bốn giờ mười chín, một người trả lời. Nhân viên cũ của công ty vệ tinh thứ hai chuyển cho Lâm Từ thư điện tử vừa nhận, yêu cầu xác nhận anh ta từng “sao lưu trái phép tài liệu dự án”. Thư được gửi sau thông báo Tịnh Không bảy phút. Người này từ chối ký và đồng ý để luật sư giữ bản gốc thư cùng thông tin kèm theo.

“Gói phản ứng đã chạy,” Bảo Châu nói.

“Ít nhất hắn đang để lại dấu,” Lý Tường nói.

“Dấu của người khác.” Vũ nhìn thời gian gửi. “Phần việc của chúng ta là chứng minh ai đặt cây bút vào tay họ.”

Tổ kỹ thuật gọi lúc bốn giờ hai mươi hai. Trong dữ liệu cục bộ của thiết bị Khải có một danh mục tác vụ, chưa đủ để mở nội dung nhưng đủ xác nhận ba không gian làm việc đang bị đánh dấu xóa. Một mục mang nhãn “KT-ĐS/Ngoài giờ” được liên kết với công ty vệ tinh thứ ba. Dưới nhãn chỉ có mã người phụ trách và chu kỳ đối soát cuối tháng.

Khải ngẩng phắt lên. “Bảng đối soát.”

“Giải thích.” Đỗ Nam nói.

“Mỗi cuối tháng, một người của công ty vệ tinh phải đối chiếu mã chiến dịch với hóa đơn thật và khoản tiền đã về. Bảng đó nằm ngoài bản làm việc của nhóm nội dung. Nó dùng khi khách hàng chối số tiền hoặc đòi hoàn lại.”

“Có tên khách hàng?”

“Có thể có tên pháp nhân, người liên hệ, mã chiến dịch và số hóa đơn. Không phải lúc nào cũng đủ cả bốn.”

Tổ kỹ thuật đọc mã người phụ trách. Bảo Châu không phản ứng ngay, nhưng ngón tay cô dừng trên mép giấy.

“Cô biết người này?” Vũ hỏi.

“Có thể là nhân chứng từng rút lời khai. Người ở công ty vệ tinh mà chúng ta đã tách khỏi hồ sơ chính vì họ bị đe dọa.”

Khải nhắm mắt. “Nếu đúng, Bách sẽ đổ bảng đối soát lên đầu cô ấy. Hắn từng làm vậy với một kế toán dự án khác.”

Bảo Châu mở kênh liên lạc bảo mật, kiểm tra điều kiện đồng ý trước đây rồi gửi: Chúng tôi có căn cứ cho rằng công ty đang xóa dữ liệu và có thể quy trách nhiệm cho chị. Chị đang an toàn không? Chị không có nghĩa vụ lấy hoặc giữ bất kỳ tài liệu nào cho chúng tôi.

Trong lúc chờ, Lâm Từ nhận được một hóa đơn từ khách hàng cũ. Số tham chiếu trùng mã chiến dịch Khải đã khai, thời gian thanh toán khớp lịch phát tán đã bảo toàn. Ba nguồn độc lập chạm nhau ở một điểm. Đỗ Nam đánh dấu “đã có căn cứ xác minh tiếp”, chưa phải kết luận.

Bốn giờ hai mươi sáu, nhà cung cấp đầu tiên phản hồi yêu cầu bảo toàn. Họ xác nhận đã giữ nguyên nhật ký tài khoản và lịch sử yêu cầu xóa trong phạm vi pháp luật cho phép. Lệnh xóa từ tài khoản quản trị công ty vệ tinh được ghi nhận sau thời điểm quyền truy cập của một nhân viên bị thu hồi đúng hai phút.

Không ai reo lên. Lý Tường thở mạnh. Vũ nhìn dòng xác nhận, cảm thấy một cánh cửa đã khép lại trước mặt Bách. Không phải cửa vào hệ thống của hắn, mà là cửa ngăn hắn viết lại thời gian đã xảy ra.

Sau đó màn hình thiết bị giám định đổi trạng thái.

B-Archive: TỊNH KHÔNG — MỨC 2/3.

Mười một trang làm việc biến mất trong ba phút tiếp theo. Một cổng khách hàng chỉ còn phần giới thiệu chung. Hai tài khoản quản trị chuyển sang trạng thái không tồn tại. Khải đọc tên các mã bị xóa và mặt hắn càng lúc càng trắng.

“Còn bao lâu tới mức ba?” Mai Anh hỏi.

“Không biết.” Khải đáp. “Nhưng khi mức hai xong, khách hàng sẽ nhận hướng dẫn phủ nhận. Người ở dưới sẽ nhận biên bản nhận lỗi.”

Điện thoại bảo mật của Bảo Châu rung lúc bốn giờ ba mươi tư. Tin nhắn chỉ có một dòng: Tôi đang ở văn phòng. Họ gọi tôi đến ký biên bản thất thoát.

Bảo Châu gọi lại. Người phụ nữ bắt máy sau hồi chuông thứ hai, nói rất nhỏ. Cô đang ở cầu thang thoát hiểm của công ty vệ tinh thứ ba. Hai người từ Minh Triều đã đến trước, thu điện thoại làm việc và yêu cầu từng người ký xác nhận không giữ bản sao. Ở phòng đối soát có một quyển sổ đóng dấu từng tháng, bản giấy mà cô từng ký. Nhân viên hành chính đang chuyển các thùng hồ sơ xuống tầng dưới.

“Chị rời khỏi đó ngay,” Bảo Châu nói. “Đi xuống lối thoát hiểm, ra chỗ có người và gửi vị trí. Một đơn vị gần đó đang được điều tới.”

“Còn quyển sổ?”

“Không lấy. Không quay lại. Chị không có nghĩa vụ chứng minh thay chúng tôi.”

Đầu dây im lặng. Qua loa ngoài, Vũ nghe tiếng cửa kim loại va nhẹ và bước chân ở một tầng nào đó. Đỗ Nam đã gọi đơn vị địa bàn; thời gian dự kiến tới nơi là chín phút. Yêu cầu ngăn việc tiêu hủy tài liệu đang được đẩy đi, nhưng chưa ai dám giả vờ rằng giấy tờ sẽ đứng yên chờ thủ tục.

Người phụ nữ nói: “Nếu tôi đi bây giờ, họ sẽ hủy sổ. Trong đó có tên người trả tiền cho vụ cô giáo.”

Mai Anh đứng dậy ở đầu cầu bên kia. “Nói cho chị ấy biết mọi rủi ro. Đừng ra lệnh chị ấy phải làm nhân chứng. Cũng đừng quyết định thay chị ấy rằng im lặng là an toàn.”

Bảo Châu nói rõ đơn vị hỗ trợ đang tới, nói rõ việc ở lại có thể khiến cô bị phát hiện, nói rõ quyển sổ có giá trị nhưng không đáng để đổi bằng an toàn của cô. Khải chen vào rằng khi mức ba bắt đầu, bản đối soát giấy có thể là tuyến sạch cuối cùng nối tên khách hàng với mã chiến dịch. Đỗ Nam buộc hắn im ngay.

Trên màn hình, mức hai chỉ còn một điểm chưa xác nhận. Trên loa, hơi thở người phụ nữ gấp hơn. Cô nói mình cách phòng đối soát một hành lang, còn lối xuống nằm ở hướng ngược lại.

“Các anh cần tôi giữ cửa đó,” cô hỏi, “hay cần tôi chạy?”

Không ai trả lời ngay.

Vũ nhìn thời gian: bốn giờ ba mươi bảy. Bách đã đặt một con người và một tập dữ liệu lên cùng chiếc cân, rồi để đồng hồ làm phần còn lại.