Bỏ qua nội dung

Ho So Huy Danh

Chương 56 - Chương 56: Hồ Sơ Của Bách

Ba giờ kém năm, Đỗ Nam không cho ai rời khỏi phòng.

Hoàng Duy Khải vừa nói Bách sẽ kiểm tra phần còn lại của dây. Câu đó đủ để tăng cảnh giác, nhưng chưa đủ biến nỗi sợ của một người vận hành thành lệnh hành động. Đỗ Nam kéo tờ biên bản lại gần.

“Kiểm tra thế nào?”

“Thu hồi quyền trước. Sau đó đối chiếu ai đã xem cùng hồ sơ, ai giao ca cho tôi, ai từng nhận bản sao.” Khải nhìn chiếc điện thoại trong túi niêm giữ tạm. “Nếu thấy một mắt xích có nguy cơ bị hỏi cung, hắn sẽ làm cho những người còn lại tin chính mắt xích đó mang dữ liệu đi.”

“Anh biết vì từng thấy hay đang đoán?”

“Từng thấy hai lần.”

Bảo Châu lập tức hỏi thời điểm và người bị loại. Khải nêu được một mã vụ cũ cùng biệt danh vận hành, nhưng không biết danh tính thật. Ở vụ thứ hai, hắn chỉ nghe thông báo nội bộ rằng người phụ trách đã “tự ý sao chép dữ liệu khách hàng”. Không ai được phép liên lạc với người đó sau đêm ấy.

“Có bằng chứng trong thiết bị không?” Đỗ Nam hỏi.

“Có thể có hướng dẫn xử lý sự cố trong bộ nhớ cục bộ. Tôi đồng ý cho kiểm tra trong phạm vi thiết bị đã giao.”

Đỗ Nam bổ sung phạm vi tự nguyện vào biên bản, yêu cầu Khải ký riêng rồi chuyển thiết bị sang phòng xử lý chứng cứ. Không ai mở máy ngay tại bàn. Vũ nhìn cánh cửa đóng lại mà không thấy sốt ruột như trước. Một năm trước, anh sẽ coi quãng chờ ấy là lãng phí. Bây giờ anh hiểu những phút không được phép đi tắt chính là thứ ngăn bằng chứng biến thành câu chuyện không ai dám dùng.

Bảo Châu trở lại câu hỏi cũ. “B-Archive là gì?”

“Không phải một kho duy nhất.” Khải xoa hai ngón tay vào nhau. “Đó là tên Bách dùng cho cả hệ thống hồ sơ khống chế.”

“Chia thế nào?”

“Người vận hành. Khách hàng. Đầu mối dữ liệu. Người có thể làm chứng. Và hồ sơ dự phòng về chính công ty.”

Vũ ngẩng lên. “Bách giữ hồ sơ của khách hàng thuê hắn?”

“Hắn giữ của tất cả. Khách hàng nghĩ mình mua dịch vụ kín. Người vận hành nghĩ mình chỉ nhận một phần việc. Đầu mối bán dữ liệu nghĩ giao dịch kết thúc sau khi nhận tiền. Bách bảo đảm không ai rời đi mà không mất nhiều hơn số đã kiếm.”

Khải từng in hai mục lục cho Bách. Mỗi hồ sơ có ba lớp: dữ liệu gốc để chứng minh một người đã làm gì; tài liệu giao dịch buộc người đó vào mạng lưới; và một “gói phản ứng” chuẩn bị sẵn nếu người đó đổi ý. Gói phản ứng không cần hoàn toàn giả. Nó chỉ cần trộn một phần thật với đủ phần sai để người bị nhắm mất thời gian giải thích.

Vũ từng nghĩ Hồ Sơ Đen là nơi bán vũ khí. Hình dạng thật của nó rõ hơn: người mua, người bán và người cầm dao đều bị chụp lại bàn tay. Bách không xây lòng trung thành. Hắn xây chi phí phản bội.

“Vì thế anh gọi đó là hồ sơ của Bách,” Bảo Châu nói.

Khải lắc đầu. “Không. Đó là cách Bách biến mọi hồ sơ thành của hắn.”

Ba giờ mười bảy, Mai Anh, Lâm Từ và Lý Tường được nối vào cuộc gọi bảo mật từ văn phòng. Kế hoạch công bố buổi sáng vẫn giữ nguyên, nhưng Đỗ Nam cho phép nhóm đối chiếu những đầu mối không đụng đến vật chứng đang xử lý.

Lâm Từ mở bốn hợp đồng dịch vụ cô thu được hợp pháp từ khách hàng cũ và hồ sơ tranh chấp dân sự. Tên dịch vụ khác nhau, nhưng phụ lục đều có cụm từ “kiểm soát sai lệch nhận thức gây tổn hại thương hiệu”. Bảo Châu chỉ ra cùng một cấu trúc phạt, cùng cách né mô tả hành vi và cùng điều khoản cho phép dùng “đối tác phân tích độc lập”.

“Đối tác độc lập là lớp cắt trách nhiệm,” cô nói. “Công ty ký hợp đồng không trực tiếp phát tán. Nó thuê đơn vị đo dư luận, đơn vị đó thuê nhóm nội dung, nhóm nội dung nhận vật liệu từ đầu mối khác. Mỗi bên chỉ thấy một đoạn.”

Khải xác nhận Minh Triều đứng ở lớp hợp pháp, nhận tiền dưới danh nghĩa xử lý khủng hoảng. Bốn công ty vệ tinh luân phiên xuất hóa đơn cho phân tích, sản xuất nội dung và giám sát phản ứng. Người vận hành chỉ nhận mã chiến dịch. Các đầu mối dữ liệu nằm ngoài hệ thống công ty, được gọi bằng mã địa điểm hoặc mã tổ chức. MĐ-4 không phải tài khoản cá nhân cố định mà là một vị trí trong chuỗi.

“Người đứng sau MĐ-4 có thể thay đổi,” Lý Tường nói.

“Đúng. Mã giữ nguyên để khách hàng không biết ai đang bán dữ liệu cho họ.”

Lý Tường đặt dữ liệu hai mươi bảy tài khoản cạnh lịch phát tán Khải đã khai. Lỗi chính tả đánh dấu lô chia chúng thành ba nhóm. Mỗi nhóm hoạt động lệch nhau vài phút, nhưng cùng dừng sau một tín hiệu kiểm soát. Một tài khoản tiếp tục trả lời bình luận thêm mười chín phút, đúng tài khoản Khải nói được giữ ngoài lệnh để đo phản ứng tự phát.

Chi tiết đầu tiên của hắn được kiểm chứng bằng dữ liệu nhóm đã bảo toàn trước khi hắn xuất hiện. Đỗ Nam chỉ ghi thêm một dòng: lời khai có điểm phù hợp với nguồn độc lập. Một mắt xích khớp không biến cả sợi dây thành thật.

Mai Anh hỏi: “Bách chọn khách hàng theo tiêu chí nào?”

“Hắn chọn người có thứ cần mất: chức vụ, doanh nghiệp, trường học, gia đình có danh tiếng.” Khải nhìn lên màn hình. “Họ càng sợ bị lộ, càng dễ bị giữ lại sau đơn hàng đầu.”

“Còn nạn nhân?”

“Người ít khả năng phản công. Hoặc người mà chỉ cần làm đám đông nghi ngờ là đủ.”

Mai Anh im lặng. Vũ biết cô đang nghĩ đến học sinh và người mẹ đã nghe tiếng khóc của con bị biến thành vật liệu. Anh định nói, nhưng cô lên tiếng trước.

“Vậy động cơ của hắn không phải ghét một người.”

“Không. Bách tin danh dự là tài sản không có két bảo vệ. Ai biết chỗ nứt có thể bán cả việc phá lẫn việc vá.”

Lâm Từ buộc Khải phân biệt đó là lời Bách hay cách hắn diễn giải. Khải thừa nhận là diễn giải, rồi nhớ một câu từng xuất hiện trong tài liệu đào tạo nội bộ: Đừng chứng minh mục tiêu có tội. Hãy làm cho việc tin họ vô tội trở nên đắt đỏ.

Vũ siết tay dưới mép bàn.

Nhiều năm trước, trên diễn đàn tầng hầm, một tài khoản quản trị từng sửa bài phân tích của K-Void bằng đúng lập luận ấy: sự thật không cần bị xóa, chỉ cần bị chôn dưới chi phí kiểm chứng. Khi đó Vũ nghĩ đó là một câu khoe trí thông minh. Bách đã nhìn thấy trong nó một mô hình kinh doanh.

“Anh ta lấy vụ của Quỳnh làm ca mẫu?” Vũ hỏi.

“Trong mục lục tôi từng thấy mã KQ-09, ghi ‘ca gốc: chuyển điều tra cộng đồng thành áp lực đời thực’. Tôi không được mở. Bách dùng nó để giải thích vì sao một mẩu dữ liệu thật có giá trị hơn mười lời bịa đặt.”

Quá khứ mở ra như một cái hố cũ, nhưng lần này không ai đẩy Vũ xuống. Mai Anh nói rất chậm: “Anh đã làm phần anh phải chịu trách nhiệm. Bách đã chọn biến nó thành dây chuyền. Đừng nhận luôn lựa chọn của hắn vào phần tội của mình.”

“Tôi biết.”

Bảo Châu nghiêng đầu. “Nghe chưa thuyết phục.”

“Đủ để tiếp tục làm việc.”

Ba giờ năm mươi hai, tổ kỹ thuật gửi báo cáo tiếp nhận ban đầu. Thiết bị của Khải đã được lập bản sao phục vụ giám định; dữ liệu chi tiết chưa được kết luận. Danh mục thông báo cục bộ và lịch giao ca tồn tại đúng như hắn khai. Trong một mục lịch, PB-01 được gắn với ghế phê duyệt cấp cao; tên hiển thị rút gọn là P.D.B. Kết quả chưa đủ khẳng định Phan Duy Bách trực tiếp bấm lệnh, nhưng tạo ra tuyến xác minh bằng hồ sơ nhân sự, quyền thiết bị và lịch nội bộ của Minh Triều.

Cùng lúc, Lâm Từ tìm thấy trong hồ sơ công khai việc Bách từng trực tiếp phụ trách “kiểm soát rủi ro danh tiếng” cho ba khách hàng xuất hiện trong danh sách mã Khải nhớ. Bảo Châu ghép hợp đồng, lịch chiến dịch, dữ liệu tài khoản và lời khai thành một sơ đồ mới. Không phải sơ đồ Hồ Sơ Đen. Là hồ sơ hợp pháp đầu tiên về chính Phan Duy Bách.

Ở giữa trang, tên hắn không còn đứng một mình. Xung quanh là công ty vỏ bọc, bốn đơn vị vệ tinh, các vị trí đầu mối dữ liệu, nhóm vận hành và những khách hàng bị giữ bằng chính giao dịch họ đã trả tiền. Mỗi đường nối được đánh dấu rõ: đã kiểm chứng, cần xác minh, chỉ là lời khai.

Bách từng thắng bằng cách trộn thật và giả đến mức không ai biết bắt đầu gỡ từ đâu. Nhóm của Vũ làm điều ngược lại. Họ tách từng lớp, chấp nhận để khoảng trống còn nguyên thay vì lấp bằng suy đoán.

Bốn giờ sáu phút, ba trong số hai mươi bảy tài khoản biến mất gần như cùng lúc. Một trang giới thiệu dịch vụ của công ty vệ tinh trả về lỗi. Lịch công khai của Minh Triều bị gỡ khỏi hệ thống đặt hẹn.

Lý Tường nói nhanh: “Chỉ những điểm nối với mã Khải vừa khai.”

Khải đứng bật dậy, nhưng Đỗ Nam chặn bằng một ánh mắt. “Ngồi xuống.”

“Hắn bắt đầu rồi.”

“Bắt đầu gì?”

Ở dòng cuối của báo cáo thông báo cục bộ, một thông báo hệ thống mới xuất hiện sau khi thiết bị được cô lập:

B-Archive: TỊNH KHÔNG — MỨC 1/3.

Mặt Khải trắng bệch. “Mức một cắt người vận hành. Mức hai xóa bản làm việc. Mức ba đốt liên kết khách hàng.”

Vũ nhìn đồng hồ. Bốn giờ tám phút.

Bách không gửi thêm lời khiêu khích. Hắn đã chuyển từ nói sang xóa.