Chương 59 - Chương 59: Gói Hủy Danh Cuối Cùng
Không ai nói trong ba giây đầu tiên.
Ba giây là quá đủ để hơn ba mươi tài khoản biến cùng một bộ hồ sơ thành thứ trông giống sự thật đã được nhiều người kiểm chứng. Lý Tường mở bản sao đầu tiên trong vùng lưu trữ riêng, bàn tay cậu chạy nhanh hơn hơi thở. Vũ nhìn ảnh mình ở trang bìa, rồi nhìn những bài viết cũ mang tên K-Void. Có câu anh nhớ đã viết. Có câu anh chỉ cần nhìn một lần cũng biết đã bị đặt vào giữa hai đoạn thật.
Mai Anh đứng phía sau ghế anh. “Phần nào là thật?”
“Ảnh. Nickname. Bốn bài đầu.” Vũ kéo xuống biên nhận chuyển tiền. “Cái này chưa biết. Đoạn trò chuyện phía sau bị ghép, nhưng hắn không cần nó hoàn hảo. Hắn chỉ cần tôi phủ nhận tất cả.”
Đỗ Nam đưa tay chặn Lý Tường trước khi cậu mở liên kết thứ hai. “Không truy ngược. Lưu bản công khai, ghi thời điểm, địa chỉ phát tán và người chứng kiến. Mọi thứ khác để giám định.”
“Tôi chỉ định xem nó giống nhau đến mức nào.”
“Cậu định xem bằng cách nào là chuyện khiến tôi mất ngủ.”
“Anh đã mất ngủ rồi.”
“Vậy đừng làm nó thành hồ sơ kỷ luật.”
Trên bảng theo dõi, số lượt chia sẻ tăng thành bốn chữ số. Tiêu đề K-VOID — NGƯỜI SÁNG LẬP HỒ SƠ ĐEN được sao chép nguyên văn, kể cả dấu gạch và cách viết hoa. Một vài tài khoản thật bắt đầu đặt câu hỏi. Số còn lại chỉ lặp “thủ phạm đóng vai cứu tinh” như câu được giao sẵn.
Bảo Châu đọc hết trang đầu rồi nói: “Đây không phải phản bác lời chứng. Đây là chuyển bị cáo.”
“Chuyển nạn nhân thành bị cáo.” Mai Anh sửa.
Bảo Châu nhìn cô một thoáng. “Đúng.”
Vũ mở bảng trắng, viết ba cột: THẬT, CHƯA XÁC MINH, GIẢ MẠO. Anh đặt các bài viết K-Void vào cột đầu. Biên nhận chuyển tiền vào cột giữa. Đoạn trò chuyện bị ghép vào cột thứ ba, nhưng không đánh dấu bằng cảm giác. Anh ghi bên dưới: cần bản gốc, chuỗi lưu giữ, đối chiếu thời gian.
Khải ngồi ở góc phòng, cổ tay vẫn nằm trong tầm mắt Đỗ Nam. Hắn nhìn tiêu đề một lúc lâu rồi cười khô. “Gói cuối.”
Vũ quay sang. “Tên nội bộ?”
“Không hẳn. Bách gọi những gói như thế là đóng nắp. Không cần xóa sạch người bị nhắm. Chỉ cần khiến mọi lời họ nói sau đó bị hiểu như tự cứu mình.” Khải gõ ngón tay lên đầu gối. “Một phần thật để khóa họ lại. Một phần giả đủ nặng để họ hoảng. Sau đó cho họ một lối thoát: nhận toàn bộ, rút lời, hoặc im lặng.”
“Và nếu họ không chọn?”
“Thì đám đông chọn hộ.”
Điện thoại Vũ rung. Một số lạ gửi đúng một câu: Anh biết phải làm gì để chuyện này dừng lại. Không đường dẫn, không chữ ký. Cách đặt dấu chấm câu đã xuất hiện trong ba thư nhận lỗi nhóm vừa đối chiếu.
Mai Anh nhìn màn hình nhưng không chạm vào điện thoại của anh. “Anh biết hắn muốn gì không?”
“Muốn tôi biến lời chứng sáng nay thành cuộc trả thù cá nhân.”
“Không.” Cô nói. “Hắn muốn anh tự nói rằng mọi thứ đều bắt đầu từ anh. Khi đó hắn chỉ còn là người dọn hậu quả cho một diễn đàn cũ.”
Vũ khóa màn hình. Anh từng nghĩ cách nhanh nhất để thoát một cuộc săn là xóa mình khỏi tầm nhìn. Bách biết điều đó. Gói cuối nhắm vào phản xạ cũ: nhận phần tội lớn hơn sự thật, rồi biến mất.
Quỳnh vẫn ở đầu cầu. Vòng tròn xám trên màn hình không chuyển động. Cô nói: “Bốn bài đó là của anh.”
“Ừ.”
“Bài thứ ba đã khiến tên tôi bị đưa vào danh sách tìm kiếm.”
“Ừ.”
“Còn biên nhận?”
“Chưa xác minh.”
“Đừng dùng tôi để chứng minh anh vô tội.”
Vũ nhìn thẳng vào vòng tròn xám. “Tôi không định làm thế.”
“Vậy nói cho đúng.” Giọng Quỳnh không mềm đi. “Anh có lỗi trong chuyện của tôi. Anh không sáng lập Hồ Sơ Đen. Hai câu đó có thể cùng đúng.”
Căn phòng yên đi. Mai Anh đặt cốc nước gần tay Vũ, không nói thêm. Anh uống một ngụm, rồi xóa câu mở đầu vừa gõ trong bản nháp. Câu cũ là Tôi chưa từng liên quan đến Hồ Sơ Đen. Nó ngắn và sai theo đúng cách Bách cần. Anh thay bằng: Tôi từng là K-Void. Những bài viết được trích trong hồ sơ có phần là của tôi, và tôi chịu trách nhiệm về hậu quả thật của chúng.
Bảo Châu đọc qua vai anh. “Phần sau?”
“Biên nhận và đoạn trò chuyện không có trong hồ sơ gốc. Tôi đề nghị được giám định độc lập.”
“Không đề nghị. Nói chúng đang được giám định theo thủ tục. Anh không xin đám đông cho phép.”
Đỗ Nam nhận cuộc gọi từ tổ xác minh ngân hàng. Anh đi ra hành lang, quay lại sau bốn phút với một tờ ghi chép ngắn. “Tài khoản nhận tiền trên biên nhận có thật. Nhưng tên chủ tài khoản ở thời điểm ghi trên chứng từ không phải tên đang hiển thị trong hồ sơ. Ngân hàng đã xác nhận bằng văn bản cho cơ quan điều tra. Chưa được công bố toàn bộ, nhưng có thể xác nhận chứng từ có dấu hiệu bị tạo lại từ dữ liệu sau này.”
Lý Tường ngẩng lên. “Hắn dùng tài khoản thật.”
“Để ai tra sơ cũng thấy nó tồn tại.” Vũ nói.
“Và đổi phần duy nhất cần kiểm tra bằng thủ tục mà đám đông không chờ.” Bảo Châu khép tập giấy. “Đúng kiểu của hắn.”
Đoạn trò chuyện khó hơn. Bách đã dùng nền giao diện cũ, cách viết cũ và cả lỗi chính tả Vũ thường mắc khi mười chín tuổi. Nhưng Quỳnh còn giữ bản xuất diễn đàn được sao lưu cùng bản ghi âm nhiều năm trước. Đỗ Nam yêu cầu cô xác nhận lại phạm vi sử dụng, rồi chuyển bản sao cho tổ giám định qua kênh đã lập biên bản. Hai mươi phút sau, kết quả sơ bộ cho thấy ba dòng buộc tội Vũ thiết kế quy trình săn danh tính không tồn tại trong bản lưu của Quỳnh. Chúng được chèn vào khoảng thời gian mà bản gốc không có hoạt động, bằng kiểu định dạng chỉ xuất hiện sau một lần nâng cấp diễn đàn.
Bách đã tính rất ít người còn giữ giao diện nguyên gốc, càng ít người dám mở lại phần đời họ đã chôn. Hắn không tính được Quỳnh sẽ lên tiếng mà vẫn giữ quyền không tha thứ.
Lâm Từ gửi bản cập nhật cho cả nhóm. Cậu không viết “hồ sơ K-Void là giả”. Dòng tiêu đề mới là: Hồ sơ phản đòn trộn tài liệu thật với chứng từ có dấu hiệu bị tạo lại. Bên dưới, cậu tách rõ bốn bài viết Vũ thừa nhận, phần trò chuyện không khớp bản lưu độc lập và xác nhận giới hạn từ ngân hàng. Không câu nào gọi Vũ là anh hùng.
“Đăng chưa?” Lâm Từ hỏi.
“Chờ quyết định công bố từ cơ quan điều tra.” Bảo Châu đáp.
“Chờ thêm mười phút là tiêu đề kia lên xu hướng.”
“Đăng sớm một phút với một câu quá chứng cứ, chúng ta tự làm hộ Bách phần còn lại.”
Vũ nhìn số lượt chia sẻ tiếp tục tăng. “Chờ.”
Mai Anh kéo ghế ngồi xuống bên cạnh. “Anh có sợ không?”
“Có.”
“Anh định biến mất không?”
“Máy chủ bị xóa rồi, nghề đó hôm nay cạnh tranh cao.”
Cô không cười, chỉ nhìn anh cho đến khi lớp châm biếm tự rơi xuống. Vũ nói lại: “Không.”
Sáu giờ bốn mươi tám, anh bật camera. Không ai ngồi cạnh anh trong khung hình. Vũ đọc đúng phần mình đã viết, không né tên K-Void, không gọi tuổi trẻ là lý do miễn trách nhiệm. Anh thừa nhận bài phân tích của mình đã góp phần biến Quỳnh thành mục tiêu. Anh nói mình đã im lặng quá lâu vì sợ mọi lời giải thích nghe giống biện hộ.
Sau đó anh đặt tay lên tờ giấy có ba cột.
“Nhưng chịu trách nhiệm không có nghĩa là nhận mọi tội được nhét vào một hồ sơ. Bốn bài viết này là của tôi. Biên nhận chuyển tiền đang được cơ quan có thẩm quyền xác minh và đã có dấu hiệu bị tạo lại. Ba dòng trò chuyện buộc tôi thiết kế quy trình săn danh tính không xuất hiện trong bản lưu độc lập đã được bảo toàn từ nhiều năm trước. Tôi sẽ chịu phần của K-Void. Tôi không nhận thay phần của Phan Duy Bách.”
Anh dừng một nhịp. “Hồ Sơ Đen bán một thứ rất đơn giản: lấy một phần sự thật của một người, trộn với thứ giả đủ độc, rồi ép họ phủ nhận cả đời mình. Gói cuối cùng của họ nhắm vào tôi. Tôi sẽ không giúp họ hoàn thành nó.”
Đoạn phát không làm bình luận đổi màu trong một phút. Có người cắt riêng câu “tôi từng là K-Void” như lời thú tội. Nhưng những tài khoản khác bắt đầu dẫn tới bản đối chiếu, lời chứng của Quỳnh, xác nhận ngân hàng và dòng thời gian thu hồi quyền. Lần đầu tiên, chiến dịch của Bách không còn một mặt phẳng trơn để chạy. Mỗi lời buộc tội đều va vào một tài liệu có nguồn, một người chịu đứng tên hoặc một thủ tục không thể rút lại bằng vài chục tài khoản.
Bảy giờ mười hai, Đỗ Nam nhận văn bản điện tử, kiểm tra mã xác thực rồi đặt máy tính bảng giữa bàn. Quyết định được phép công bố gồm ba phần: khởi tố vụ án liên quan hành vi sử dụng dữ liệu cá nhân để cưỡng ép và bôi nhọ có tổ chức; khám xét các địa điểm thuộc Minh Triều và hai công ty vệ tinh; triệu tập những người có liên quan để làm rõ tuyến thanh toán, lệnh xóa dữ liệu và việc di chuyển hồ sơ trước rạng sáng.
Tên Vũ có trong phần người cung cấp tài liệu và người cần tiếp tục làm rõ trách nhiệm quá khứ. Tên Mai Anh có trong phần người bị hại. Tên Quỳnh được mã hóa theo yêu cầu bảo vệ. Không ai được xóa khỏi sự thật; lần đầu tiên vị trí của họ được ghi bằng chứng cứ thay vì tiêu đề do Bách chọn.
Bảo Châu gật đầu với Lâm Từ. “Đăng.”
Bài điều tra cập nhật cùng thông báo chính thức xuất hiện gần như đồng thời. Trên màn hình, tiêu đề K-Void vẫn còn đó, nhưng ngay bên dưới là một dòng mới từ cơ quan điều tra Nam Thành. Vũ đọc hết, rồi dừng ở danh sách những người bị triệu tập đầu tiên.
Phan Duy Bách đứng đầu.
