Chương 60 - Chương 60: Trả Lại Một Cái Tên
Chương 60: Trả Lại Một Cái Tên
Tên Phan Duy Bách đứng đầu danh sách chưa đầy hai phút thì điện thoại của Đỗ Nam rung liên tục. Anh chỉ ghi nhanh: tổ một đã vào Minh Triều, tổ hai đến công ty vệ tinh, tổ ba chờ đại diện kho vận mở cổng. Mọi màn hình vẫn sáng, nhưng không ai còn nhìn số lượt chia sẻ. Cuộc săn đã rời khỏi dòng bình luận và bước vào nơi mỗi cánh cửa phải được mở bằng quyết định có chữ ký.
Bảy giờ mười sáu, Minh Triều phát thông báo phủ nhận việc điều hành nền tảng bất hợp pháp, đẩy mọi sai phạm sang “một số cá nhân tự ý hành động”. Bách tuyên bố sẵn sàng hợp tác để bảo vệ người vô tội. Lý Tường nhăn mặt: “Hắn nhận vai nạn nhân nhanh thật.” Vũ đáp: “Đó là nghề của hắn.” Bảo Châu lưu bản thông báo. Khải nói Bách hiếm khi ký lệnh bằng tên, thường dùng mã chiến dịch hoặc để cấp dưới nhắc lại. Đỗ Nam khép sổ: “Vậy chúng ta tìm chuỗi quyết định.”
Phòng máy chủ Minh Triều đã bị rút thiết bị quan trọng; tủ tầng bảy chỉ còn hợp đồng hợp pháp và những quy trình sạch như tài liệu trưng bày. Nhưng lệnh khám xét còn ghi kho phụ, phương tiện vận chuyển và các thùng nhân chứng mô tả. Mười chín phút sau, tổ khám xét tìm thấy một khu kho bị ngăn bằng vách thạch cao mới dựng. Sau lớp vách là mười bốn thùng giấy, trong đó có thùng nhãn THÁNG MƯỜI. Tất cả được chụp nguyên trạng, đánh số, niêm phong rồi mới mở trước người chứng kiến.
Quyển sổ đối soát nằm dưới ba tập hóa đơn. Mỗi dòng có mã, số tiền, ngày nhận, ngày đóng và cột trạng thái. Khải nhận ra cách ghi: “Cột cuối là hoàn tất hậu quả: mất việc, rút đơn, chuyển nhà, khóa tài khoản.” Vũ nhìn hàng GVMĐ – T46/MA, cạnh đó là tiền chia ba đợt, bốn số cuối điện thoại và chữ ĐÓNG bằng mực xanh. Mai Anh không hỏi mã ấy có nghĩa gì. Cô chỉ ngồi thẳng hơn, hai tay đặt trên đầu gối như lúc chờ vào phòng họp kỷ luật.
Đỗ Nam không cho ai công bố ngay. Sổ được giám định sơ bộ và đối chiếu với tài khoản, lời khai nhân chứng. Bốn số cuối trùng số Nguyễn Hữu Tín dùng khi ký tài trợ cho trường Minh Đức. Tiền đi vòng qua công ty tư vấn, hợp đồng khảo sát dư luận và tài khoản trung gian, nhưng ngày nhận đợt đầu khớp lúc chiến dịch nhắm vào Mai Anh bắt đầu; đợt hai khớp lúc địa chỉ nhà cô bị tung. Bảo Châu nhắc đây chưa phải bản án, chỉ đủ để xác định Mai Anh là người bị hại và tiếp tục làm rõ trách nhiệm từng người.
Mai Anh yêu cầu chỉ công bố phần đã xác nhận: chiến dịch nhằm ép cô rút phản ánh vụ bắt nạt; tên học sinh và lời khai của người chưa đồng ý phải được bảo vệ. Cô còn yêu cầu bản đính chính đi qua website trường và đúng các nhóm phụ huynh từng phát tán nghi ngờ. “Không thể sửa ở một góc khuất rồi coi như đã trả lại danh dự cho tôi.”
Tám giờ ba mươi bảy, phó hiệu trưởng Minh Đức gọi và đọc một lời xin lỗi dài, nhiều câu thừa nhưng ít chủ ngữ. Mai Anh yêu cầu văn bản phải ghi rõ quyết định cho cô nghỉ tạm được đưa ra khi chưa xác minh, nội dung bôi nhọ đang thuộc vụ án và phản ánh về học sinh bị bắt nạt phải được mở lại bằng một tổ độc lập. Đầu dây nói nhà trường cũng chịu áp lực. Cô đáp: “Tôi biết. Tôi đã ở phía nhận toàn bộ áp lực đó. Bây giờ ông có thể viết đúng sự việc.” Vũ không chen vào. Mai Anh đang tự buộc những người từng lấy tên cô đi sửa lại từng dòng.
Cùng lúc, chiếc xe tải rời Minh Triều trước rạng sáng được lần theo bằng phiếu cân, biên nhận kho và lời khai điều phối, không chỉ bằng camera. Hồ sơ chưa ra khỏi thành phố mà nằm tại một kho thuê dưới tên công ty tổ chức sự kiện, chờ chuyển tiếp sáng hôm sau. Đỗ Nam xin bổ sung phạm vi khám xét. Không ai phá khóa; họ bảo toàn camera và chờ giấy tờ hoàn tất.
Chín giờ mười hai, Bách đến trụ sở cơ quan điều tra cùng hai luật sư. Trước cửa, hắn dừng đúng ba giây cho phóng viên chụp ảnh rồi tuyên bố tự nguyện hợp tác. Lâm Từ nói: “Hắn tự đến.” Đỗ Nam đáp: “Vì hắn tin chúng ta chỉ có dữ liệu Khải giao và lời kể của người sợ hãi. Hắn muốn biến triệu tập thành màn trình diễn.” Khải cười khô: “Bách luôn nghĩ người khác chỉ có thứ hắn cho phép họ thấy.”
Trong buổi làm việc, Bách không phủ nhận biết K-Void, từng thuê công ty vệ tinh hay có khách hàng Nguyễn Hữu Tín. Hắn chỉ tách mọi sự thật khỏi nhau: diễn đàn cũ là quá khứ; nhà thầu tự chịu trách nhiệm; Hữu Tín mua xử lý khủng hoảng hợp pháp; mã trong sổ do nhân viên đặt; lệnh xóa chỉ bảo vệ bí mật khách hàng. Mỗi câu đều đủ thận trọng để luật sư giữ lại một lối thoát.
Đỗ Nam đặt trước mặt hắn kết quả giám định sơ bộ bản ghi của Quỳnh, biên bản Khải nhận dạng quy trình đặt mã, dòng thời gian lệnh xóa – xe tải – hồ sơ K-Void và ảnh quyển sổ. Mực xanh ở cột ĐÓNG có đặc điểm trùng các ghi chú trong lịch làm việc cá nhân của Bách được thu hợp pháp. Từng phần riêng lẻ chưa kết luận toàn bộ mạng lưới, nhưng khi đặt đúng chuỗi, chúng bác lời giải thích rằng hắn không biết các chiến dịch dùng để ép nạn nhân mất việc, rút đơn và biến mất.
Bách đọc chậm rồi nói: “Các anh đang ghép những phần không liên quan.” Đỗ Nam đáp: “Đó là cách ông kiếm tiền. Chúng tôi chỉ đặt chúng về đúng chuỗi.” Sau khi kho thứ hai được mở theo lệnh bổ sung và tìm thấy hồ sơ nạn nhân cùng danh sách chuyển giao sang đơn vị ngoài Minh Triều, quyết định giữ người được công bố. Bách không chống cự. Hắn chỉnh cổ tay áo, hỏi luật sư một câu rồi đứng dậy, vẫn nhìn camera như thể còn một cuộc họp báo đang chờ.
“Chưa xong,” Bảo Châu nói khi tin được xác nhận. “Mới đủ xử lý một số hành vi và ngăn hắn can thiệp chứng cứ. Khách hàng, nơi nhận hồ sơ chuyển tiếp và những giao dịch không qua Minh Triều vẫn còn.” Lý Tường nói ít nhất Bách không còn ở phòng điều khiển. Khải đáp: “Phòng điều khiển chưa chắc chỉ có một người.” Không ai phản bác.
Mười giờ năm mươi, trường gửi dự thảo. Mai Anh sửa “gây hiểu lầm không đáng có” thành “thông tin bôi nhọ”, đổi “lấy làm tiếc” thành “xin lỗi”, thêm yêu cầu bảo vệ học sinh và giáo viên cung cấp thông tin. Mười một giờ mười bốn, văn bản được đăng trên website trường, gửi vào các nhóm phụ huynh và đính kèm thông báo của cơ quan điều tra.
Tên Nguyễn Mai Anh xuất hiện ở dòng đầu, không nằm trong ảnh cắt ghép, không bị che bằng ký hiệu, không đứng sau dấu hỏi. Văn bản ghi cô là giáo viên phản ánh vụ bắt nạt và là người bị hại của chiến dịch nhằm buộc cô rút phản ánh. Điện thoại cô rung liên tục: lời xin lỗi, câu biện hộ rằng “đã luôn tin cô”, câu hỏi bao giờ cô trở lại lớp, và cả những tài khoản lặng lẽ rời nhóm. Mai Anh nói: “Một tờ thông báo không trả lại được những tháng đã mất.” Vũ đáp: “Không.” Cô nhìn tên mình. “Nhưng từ hôm nay, tôi không phải mở đầu mọi câu bằng ‘tôi không làm chuyện đó’ nữa.”
Trên màn hình khác, câu tôi từng là K-Void vẫn bị cắt khỏi đoạn phát của Vũ. Mai Anh nhìn thấy điều anh đang nhìn. “Tên anh cũng được trả lại rồi.” Vũ nhếch môi: “Nó vẫn đang bị chửi.” Cô đáp: “Trả lại không có nghĩa là rửa trắng. Là không để người khác viết hộ toàn bộ phần còn lại.” Câu ấy không tha thứ cho K-Void, chỉ để anh tiếp tục sống bằng tên thật và chịu trách nhiệm bằng chính cái tên ấy.
Gần nửa đêm, Đỗ Nam trở về đơn vị, Bảo Châu mang theo danh sách hỗ trợ pháp lý, Lâm Từ gửi bản cuối phóng sự không dùng những chữ quái vật hay thiên tài. Quỳnh nhắn: Tôi đã nhận biên bản bảo vệ danh tính. Đừng dùng tên mới của tôi trong bất kỳ bài viết nào. Vũ trả lời: Tôi hiểu. Anh không thêm lời xin lỗi thứ hai để buộc cô phản ứng.
Lý Tường mở biểu mẫu hỗ trợ mới. Phần mô tả chỉ hứa bảo toàn chứng cứ, kết nối pháp lý và phục hồi đời sống; không hứa xóa sạch internet, không gọi người tìm đến là case. Một yêu cầu xuất hiện: người gửi bị gắn với khoản nợ chưa từng vay, địa chỉ gia đình đã lan vào các nhóm đòi nợ. Mẫu phát tán không trùng hoàn toàn Hồ Sơ Đen; tài khoản dẫn nguồn cũng không thuộc Minh Triều. Lý Tường hỏi: “Có nhận không?” Vũ đọc dòng cuối: Tôi không biết phải chứng minh mình là ai với ai nữa. Anh điền vào ô Người phụ trách: Khương Vũ.
Ngoài cửa sổ, Nam Thành vẫn sáng bằng hàng triệu màn hình có thể làm hỏng một đời người. Trong căn phòng nhỏ, một cái tên vừa được trả về đúng chỗ của nó, và một cái tên khác đang chờ được giữ lại.
