Chương 55 - Chương 55: Mắt Xích Null
Mười một giờ bốn mươi sáu, Đỗ Nam yêu cầu tất cả rời tay khỏi bàn phím. Thư của Null vẫn nằm nguyên trong hòm tiếp nhận chứng cứ, chưa ai trả lời. Vũ nhìn một từ ký tên ở cuối thư lâu hơn mức cần thiết. Null từng là khoảng trống cố ý để người khác bước hụt. Lần này, hắn tự đặt mình dưới ánh đèn.
Bảo Châu đọc lại từng câu. “Hắn yêu cầu được xem xét giảm nhẹ, không phải miễn trách nhiệm. Đủ khôn để nghe giống hợp tác, nhưng chưa có gì chứng minh người gửi là Hoàng Duy Khải.”
“Cũng chưa chứng minh đây không phải bẫy buộc chúng ta xác nhận Vũ đang tham gia,” Đỗ Nam nói. Anh yêu cầu bảo toàn thư cùng thông tin đường truyền hợp lệ, rồi mở biên bản tiếp xúc mới. “Chúng ta chỉ trả lời điều kiện. Không nhận tệp lạ. Không hứa kết quả tố tụng.”
Câu trả lời của Bảo Châu có bốn dòng: người gửi phải xuất hiện trực tiếp bằng danh tính thật tại phòng tiếp nhận của đơn vị; mọi tài liệu, thiết bị và lời khai phải được giao tự nguyện, lập biên bản; không ai có thẩm quyền hứa miễn trách nhiệm; việc hợp tác, nếu có giá trị, sẽ được ghi nhận đúng quy định. Đỗ Nam thêm một dòng cuối: Không thay đổi, sao chép thêm hoặc xóa bất kỳ dữ liệu nào từ thời điểm nhận thư này.
Mười một giờ năm mươi chín, thư được gửi. Lâm Từ quay lại bài điều tra, Lý Tường đối chiếu hai mươi bảy tài khoản, Mai Anh sửa phần tuyên bố về học sinh. Không ai cho tín hiệu ấy kéo lệch kế hoạch.
Mười hai giờ mười ba, hòm thư báo phản hồi.
Tôi đến lúc một giờ ba mươi. Một mình. Thiết bị còn nguyên. Tôi sẽ không bước vào nếu có người của Minh Triều ở gần. Và K-Void phải có mặt.
Bảo Châu nhìn Vũ. “Anh không trả lời hắn.”
“Tôi biết.”
“Ánh mắt anh đang chuẩn bị phạm nội quy.”
“Ánh mắt tôi thiếu ngủ.”
Mai Anh đặt bản tuyên bố xuống. “Anh đi theo quy trình. Sáng mai vẫn công bố đúng kế hoạch. Null có thật hay không cũng không được biến thành lý do trì hoãn.”
Vũ gật đầu. Cô không hỏi anh có sợ hay không, cũng không bảo anh phải thắng. Cô chỉ giữ phần việc của mình. Trước đây anh gọi đó là cứng đầu. Bây giờ anh hiểu tên khác của nó là giữ trục.
Một giờ hai mươi bảy, phòng tiếp nhận của đơn vị chỉ bật một dãy đèn. Đỗ Nam ngồi đối diện cửa, Bảo Châu đặt máy ghi biên bản trước mặt. Vũ được phép có mặt với tư cách người liên quan, nhưng chiếc ghế của anh nằm lệch khỏi bàn. Vị trí ấy nói rõ ai kiểm soát cuộc gặp.
Một giờ ba mươi tám, Hoàng Duy Khải xuất hiện. Hắn mặc sơ mi nhăn, cổ tay hằn đỏ dưới dây đồng hồ. Trong tay hắn là một phong bì giấy và một điện thoại đã tắt nguồn, cả hai được đặt vào túi trong suốt trước mặt cán bộ trực.
Đỗ Nam kiểm tra giấy tờ, xác nhận danh tính rồi đọc quyền và nghĩa vụ liên quan. Khải nghe hết, không chen ngang. Chỉ đến khi được hỏi có tự nguyện giao vật chứng hay không, hắn mới nhìn sang Vũ.
“Anh dùng tên nào?”
Vũ giữ ánh mắt hắn. “Khương Vũ.”
Khải cười rất nhạt. “Cuối cùng cũng chịu bỏ mặt nạ.”
“Anh cũng vậy, Hoàng Duy Khải.”
Nụ cười biến mất. Null quen biến tên người khác thành điểm yếu; nghe tên thật của mình trong căn phòng có biên bản khiến hắn hiểu luật chơi đã đổi.
Khải ký xác nhận giao nộp. Đỗ Nam không mở điện thoại, chỉ tiếp nhận theo quy trình. Phong bì được mở trước sự chứng kiến của tất cả. Bên trong có ba tờ giấy in: bảng phân công theo mã chiến dịch, lệnh phân phối nội dung và danh sách thao tác sau khi chiến dịch kết thúc. Không tờ nào ghi đầy đủ tên Phan Duy Bách. Phần phê duyệt chỉ có mã PB-01.
“Thứ này tự nó chưa chứng minh PB-01 là Bách,” Bảo Châu nói.
“Không.” Khải nhìn ba tờ giấy như nhìn phần đời vừa bị đặt ra ngoài cơ thể. “Nhưng điện thoại có lịch sử giao việc, xác nhận ca và bản lưu cục bộ của chuỗi phê duyệt. Tôi chưa xóa.”
Đỗ Nam hỏi rõ quyền truy cập. Khải thừa nhận hắn được cấp quyền nhận lệnh và in bảng phân công trong ca làm, nhưng không có quyền mang thiết bị công việc ra khỏi công ty. Bảo Châu ghi nguyên câu. Hợp tác không biến hành vi cũ thành hợp pháp.
Đỗ Nam chỉ vào dòng MD-0652. “Giải thích.”
“Gói Minh Đức. Sáu giờ bốn mươi tám, nhóm điều phối nhận lệnh chuẩn bị. Sáu giờ năm mươi hai, đầu mối tại trường gọi gia đình để khóa phản ứng. Bảy giờ mười một, lớp phát tán đầu tiên chạy. Bảy giờ mười sáu, người vận hành được yêu cầu xóa bản trung gian, chỉ giữ bản đã qua xử lý.”
Các mốc giờ trùng dữ kiện nhóm đã thu độc lập, nhưng chỉ khiến lời khai đáng để kiểm tra.
“Âm thanh từ đâu?” Đỗ Nam hỏi.
“Tôi nhận gói đã chia đoạn từ tài khoản điều phối mã MĐ-4. Tôi không truy cập hệ thống của trường và không biết người thật phía sau mã đó. Sáu từ đầu cùng tiếng khóc là bản thật. Câu cuối được ghép từ nguồn giọng khác đã có trong kho.”
“Anh thực hiện?” Vũ hỏi.
Khải im lặng một nhịp. “Tôi dựng bản cuối và chuyển cho đội phân phối.”
Căn phòng không ai nổi giận thay cho Mai Anh hay đứa trẻ. Một lời thú nhận không thể thu tiếng khóc đã bị phát tán hay sự nghi ngờ của người mẹ về lại. Sự im lặng buộc Khải ngồi cùng hậu quả mà hắn vừa gọi bằng vài động từ kỹ thuật.
“Vì sao dừng?” Bảo Châu hỏi.
“Không phải vì tôi đột nhiên thành người tốt.” Khải nhìn thẳng vào máy ghi biên bản. “Bách giữ một hồ sơ cũ đủ để biến tôi thành bị can bất cứ lúc nào. Ban đầu hắn dùng nó để buộc tôi làm những việc tôi vẫn tự nhủ chỉ là dữ liệu. Sau đó tôi không còn cần bị ép nhiều nữa. Tôi muốn thắng K-Void.”
Vũ nghe biệt danh cũ mà không phản ứng. Khải tiếp tục: “Đến khi Bách yêu cầu dùng hồ sơ tư vấn của một đứa trẻ, tôi biết ca này sẽ không kết thúc bằng vài tài khoản bị khóa. Hắn cũng chuẩn bị xóa người vận hành sau đợt công bố. Không chỉ dữ liệu. Cả những kẻ biết dữ liệu đến từ đâu.”
“Anh sợ bị loại bỏ nên hợp tác,” Đỗ Nam nói.
“Đúng.”
“Không phải để cứu học sinh.”
Khải nhìn xuống. “Không đủ sớm để gọi là cứu.”
Ít nhất hắn không xin tha thứ bằng một đạo đức xuất hiện đúng lúc. Vũ từng dùng kỹ năng như lý do để đứng ngoài hậu quả. Anh nhận ra ở Khải một phiên bản đã không dừng lại, rồi lập tức ghét sự nhận ra ấy.
Hai mươi bảy tài khoản chỉ là lớp mở màn. Cùng lỗi chính tả không phải sơ suất mà là dấu đánh dấu lô, giúp người điều phối biết nội dung nào bị sao chép ngoài kế hoạch. Một tài khoản được giữ ngoài lệnh trực tiếp để đo phản ứng tự phát. Chi tiết ấy có thể kiểm tra từ dữ liệu Lý Tường đã lưu.
Đỗ Nam chuyển sang trang cuối. “Lệnh xóa dữ liệu do ai ban hành?”
“PB-01. Trong điện thoại có chuỗi xác nhận và lịch giao ca. Nhưng thứ quan trọng hơn nằm ở kho riêng của Bách. Hắn giữ hồ sơ của người vận hành, khách hàng và các vụ có thể dùng để ép ngược. Hồ sơ của tôi chỉ là một trong số đó. Mã kho là B-Archive.”
“Anh có quyền vào?” Vũ hỏi.
“Không còn. Tôi chỉ thấy mục lục khi Bách mở hồ sơ của anh.”
“Vậy thứ anh giao chỉ là đầu mối.”
“Là mắt xích.” Khải nghiêng người về phía trước. “Không có tôi, các anh chỉ có nhiều đường thẳng chạy song song: Minh Đức gọi lúc sáu giờ năm mươi hai, hai mươi bảy tài khoản phát lúc bảy giờ mười một, Minh Triều gửi thư dọa trước khi biết bài viết. Tôi là người nối ba đường đó trong một ca vận hành. Tôi không phải bằng chứng cuối. Tôi chỉ ra nơi phải kiểm tra để biến chúng thành một chuỗi.”
Đỗ Nam yêu cầu Khải nêu cách kiểm chứng hợp pháp từng chi tiết: lịch làm việc, camera khu vực giao thiết bị, danh sách máy được cấp, hóa đơn in, nhật ký cuộc gọi hợp pháp từ Minh Đức, hồ sơ gửi thư của Minh Triều và dữ liệu công khai của nhóm tài khoản. Có chỗ Khải biết, có chỗ chỉ đoán; Bảo Châu buộc hắn phân biệt rõ.
Hai giờ bốn mươi sáu, lời khai tạm dừng. Vũ ra hành lang gọi về văn phòng. Mai Anh nghe máy ngay.
“Là hắn?” cô hỏi.
“Đúng danh tính. Chưa biết chứng cứ thật đến đâu.”
“Anh ổn không?”
Vũ nhìn cửa kính phản chiếu gương mặt mình. “Tôi đang ở trong một tòa nhà có nhiều người chuyên ngăn tôi quyết định tệ.”
“Vậy là môi trường phù hợp.” Giọng Mai Anh dịu đi một chút rồi trở lại chắc chắn. “Bản công bố giữ nguyên. Phần về học sinh không thay đổi, kể cả khi Khải khai câu cuối là ghép.”
“Vì chưa có giám định bản gốc.”
“Và vì em ấy không phải bằng chứng để chúng ta giành phần thắng.”
Khi Vũ quay lại, điện thoại cá nhân của Khải rung trong túi niêm giữ tạm. Khải đã khai rằng hắn phải xác nhận một ca kiểm tra lúc hai giờ bốn mươi lăm. Đỗ Nam không cho hắn chạm vào máy. Cán bộ ghi nhận thời điểm và thông báo trên màn hình khóa.
Quyền Null đã bị thu hồi. Không quay lại công ty. Chờ hướng dẫn xử lý hồ sơ cá nhân.
Khải mất màu trên mặt. “Hắn phát hiện tôi không xác nhận.”
“Có thể chỉ là quy trình tự động,” Đỗ Nam nói.
“Bách không dùng chữ ‘hồ sơ cá nhân’ trong thông báo tự động.”
Ba phút sau, hòm thư công khai của Vũ nhận một tin nhắn mới. Không tệp đính kèm, không đường dẫn, chỉ một dòng từ địa chỉ Bách từng dùng để liên hệ với anh.
K-Void, cậu đã nhặt được mắt xích Null. Tôi đã cắt nó khỏi dây rồi.
Vũ đọc xong, không trả lời. Đỗ Nam yêu cầu bảo toàn tin nhắn. Bảo Châu khép biên bản, nhưng không ai đứng dậy.
Ở phía bên kia bàn, Hoàng Duy Khải nhìn chiếc điện thoại đã không còn quyền truy cập và nói bằng giọng khàn đi: “Hắn biết. Khi Bách cắt một mắt xích, hắn luôn kiểm tra xem phần còn lại của dây có thể bị lần tới đâu.”
