Bỏ qua nội dung

Ho So Huy Danh

Chương 54 - Chương 54: Đêm Trước Phản Công

Bảy giờ mười hai, số lượt chia sẻ của đoạn video đã vượt xa bản tuyên bố còn chưa kịp công bố. Vũ tắt âm thanh; không ai cần nghe tiếng khóc của đứa trẻ thêm lần nữa để hiểu hậu quả. Anh đẩy máy sang Đỗ Nam. “Lưu đường dẫn, thời điểm và tài khoản đầu tiên. Không tải lại từ nguồn lạ, không bình luận, không gửi cho người thứ ba.”

Lý Tường kéo ghế ngồi xuống, lập danh sách hai mươi bảy tài khoản và đánh dấu thời điểm đăng. Lâm Từ yêu cầu tòa soạn giữ nguyên bản nháp, không dẫn lại video dù để phản bác. Bảo Châu mở biên bản mới. Căn phòng chưa đến bảy giờ rưỡi đã giống một hiện trường phải cứu khỏi đám đông.

Mai Anh vẫn đứng bên ghế. Gương mặt cô trắng đi, nhưng giọng khi nói ra lại bình tĩnh đến mức khiến Vũ phải nhìn sang. “Sáu từ đầu là của tôi. Tôi đã nói trong buổi trao đổi ở phòng tư vấn. Đoạn tiếng khóc cũng là của em ấy.” Cô dừng một nhịp. “Câu cuối không phải.”

Bảo Châu không hỏi cô có chắc không. “Ngoài cô và học sinh, hôm đó còn ai?”

“Cán bộ tư vấn, phó hiệu trưởng phụ trách học sinh và mẹ em ấy. Buổi làm việc được ghi âm vì nhà trường nói cần lưu hồ sơ hỗ trợ.” Mai Anh nhìn ảnh chụp bản ghi đang lan trên trang phụ huynh. “Tôi không có bản ghi đó. Mẹ em ấy cũng không được nhận.”

Đỗ Nam ghi từng người vào biên bản. “Vậy nguồn gốc hợp pháp của tệp nằm trong phạm vi rất hẹp. Nhưng hẹp không có nghĩa là đã chứng minh được ai lấy.”

“Tôi biết.” Mai Anh kéo ghế ngồi xuống. Hai bàn tay cô đặt trên đầu gối, các ngón siết chặt vào nhau. “Gọi cho mẹ em ấy trước. Không phải để xin xác nhận cho tôi. Tôi cần biết đứa trẻ đang ở đâu.”

Bảo Châu gọi cho mẹ học sinh để ưu tiên an toàn, không biến bà thành nhân chứng bất đắc dĩ. Người phụ nữ cho biết từ sáu giờ năm mươi hai, trường đã đề nghị gia đình không trao đổi với báo chí và cho con nghỉ vài ngày. Đến bảy giờ mười lăm, bạn cùng lớp đã gửi ảnh bài đăng vào điện thoại của em.

Mai Anh nhắm mắt đúng một giây. “Chị đưa em ấy rời khỏi nhóm chat lớp. Đừng bắt em ấy đọc bất kỳ lời giải thích nào. Nếu có người gọi hỏi chuyện, chị chỉ cần nói mọi trao đổi đi qua luật sư.”

Người mẹ hỏi bằng giọng run: “Cô có ép con tôi nói không?”

Cả phòng im lặng. Câu hỏi ấy buộc Mai Anh nhìn thẳng vào sự nghi ngờ của người từng tin cô. Cô không kể công, chỉ đáp: “Không. Nhưng chị không cần tin tôi chỉ vì tôi nói vậy. Hãy giữ con an toàn trước. Phần còn lại để người độc lập kiểm tra.”

Đầu dây bên kia im rất lâu rồi mới đáp một tiếng được. Khi cuộc gọi kết thúc, Mai Anh đặt điện thoại xuống, bàn tay vẫn còn run. Vũ đẩy cốc nước về phía cô. Anh không nói rằng mọi chuyện sẽ ổn. Câu đó lúc này vừa rẻ vừa vô trách nhiệm.

Bảy giờ hai mươi mốt, Bảo Châu nêu ba lựa chọn: giữ lịch công bố, hoãn toàn bộ, hoặc thay bằng tuyên bố khẩn để bảo vệ học sinh. “Không phương án nào tránh bị diễn giải. Chỉ có phương án cô chấp nhận được hậu quả.”

Mai Anh nhìn bản tuyên bố đã chuẩn bị suốt đêm. Phát ngay, mọi câu sẽ bị coi là phản ứng tuyệt vọng; hoãn, Minh Đức có thêm thời gian đóng đinh câu chuyện. “Không phát video lúc này. Đăng văn bản ngắn: tôi phủ nhận ép học sinh, yêu cầu ngừng chia sẻ dữ liệu nhận diện em ấy và xác nhận sẽ công bố đầy đủ sau khi bảo toàn chứng cứ. Không tranh luận từng câu trong clip.”

Vũ hỏi: “Cô chịu được việc họ bảo cô né tránh chứ?”

“Không.” Mai Anh nhìn anh. “Nhưng chịu được không phải điều kiện để làm đúng.”

Bảy giờ ba mươi, văn bản được đăng bằng tên thật của Mai Anh, không có ảnh, âm thanh hay đường dẫn tới video. Lâm Từ xác nhận tòa soạn đang kiểm tra nguồn và sẽ không phát tán nội dung nhận diện trẻ vị thành niên. Bình luận nhanh chóng chia thành người tin cô, người đòi tung bản ghi và những tài khoản nói chỉ kẻ có tội mới sợ công khai.

“Họ muốn biến sự tôn trọng quyền riêng tư thành dấu hiệu che giấu.” Lâm Từ đặt điện thoại úp xuống. “Cũ nhưng hiệu quả.”

“Đám đông thích một phiên tòa mà không phải chịu trách nhiệm cho bản án.” Vũ quay lại danh sách. Hai mươi bảy bài dùng cùng tiêu đề, lỗi chính tả, ảnh bìa và xuất hiện trong chưa đầy chín mươi giây. Chưa đủ kết luận ai điều phối, nhưng đủ cho thấy đây khó là phản ứng tự phát.

Lý Tường phóng lớn ảnh chụp bản ghi tư vấn. Cậu không đọc phần nội dung, chỉ chỉ vào chân trang bị cắt dở. “Mã biểu mẫu này có giống tài liệu Minh Đức gửi tuần trước không?”

Bảo Châu đối chiếu với hồ sơ trường từng cung cấp và tìm thấy cùng cấu trúc mã ở biểu mẫu nội bộ phòng tư vấn. Dãy số cuối khác nhau, nhưng tiền tố và cách đánh phiên bản trùng khớp. Chi tiết ấy chưa chứng minh ai làm rò dữ liệu, chỉ cho thấy ảnh chụp dựa trên mẫu không công khai.

Đỗ Nam bổ sung yêu cầu bảo toàn danh sách người có quyền truy cập, nhật ký in và xuất tài liệu, thay đổi quyền trong bảy mươi hai giờ cùng trao đổi truyền thông về Mai Anh. Đầu mối pháp chế hỏi cơ sở nào cho rằng dữ liệu xuất phát từ trường.

“Tôi không nói nó xuất phát từ hệ thống của các anh,” Đỗ Nam đáp. “Tôi đang yêu cầu các anh bảo toàn thứ có thể chứng minh nó không xuất phát từ đó.”

Đến chín giờ, Minh Đức yêu cầu Mai Anh gỡ tuyên bố vì “gây hoang mang”. Bảo Châu chỉ ra trường không yêu cầu các tài khoản phát tán âm thanh gỡ nội dung. Cô buộc họ xác nhận đã thông báo cho gia đình, khóa quyền truy cập hồ sơ và xác định người phê duyệt cuộc gọi lúc sáu giờ năm mươi hai hay chưa.

Điện thoại Mai Anh tiếp tục nhận lời xúc phạm, đề nghị mua câu chuyện và cả địa chỉ cũ như một lời đe dọa. Vũ chuyển máy sang chế độ chỉ nhận liên hệ đã xác minh; Mai Anh yêu cầu lưu mọi tin nhắn đúng quy trình. Cô không đọc để biết đám đông đang nghĩ gì nữa. Đó là từ chối cho kẻ khác thuê chỗ trong đầu mình.

Gần trưa, đơn vị giám định độc lập nhận bản lưu công khai qua kênh của Đỗ Nam và Bảo Châu. Kết luận sơ bộ chỉ nói các đoạn âm thanh có dấu hiệu khác môi trường ghi và cần bản gốc để đánh giá. Nhóm không được gọi đó là giả mạo giọng nói. Một câu thận trọng thua tiêu đề giật gân, nhưng là cái giá của việc không trở thành đối phương.

Đầu giờ chiều, mẹ học sinh báo con mình đã được đưa sang nhà người thân. Nhà trường chưa cử ai hỏi về an toàn của em, chỉ tiếp tục đề nghị gia đình ký xác nhận không cung cấp tài liệu. Mai Anh nghe xong, im lặng rất lâu. “Họ vẫn đang bảo vệ quy trình,” cô nói. “Chỉ không bảo vệ đứa trẻ.”

Vũ nhìn các màn hình phản chiếu gương mặt mọi người. Anh từng nghĩ phản công là tìm điểm yếu rồi đánh nhanh hơn. Giờ cả nhóm dành hàng giờ để không làm tổn thương thêm một đứa trẻ. Chậm và không hả hê, nhưng đó chính là ranh giới với Hồ Sơ Đen.

Đến sáu giờ tối, kế hoạch phản công được chia thành bốn tuyến. Mai Anh giữ tuyên bố đã ghi hình, bổ sung việc video đang được kiểm tra và tiếp tục từ chối phát bản ghi học sinh. Lâm Từ hoàn tất bài theo dòng thời gian; Bảo Châu chuẩn bị yêu cầu bảo vệ dữ liệu trẻ vị thành niên; Đỗ Nam hoàn thiện hồ sơ triệu tập người có quyền truy cập. Không tuyến nào phụ thuộc vào việc chứng minh video giả ngay trong đêm.

Bảy giờ bốn mươi, Minh Triều gửi thư cảnh báo pháp lý, yêu cầu dừng bài vì dùng “tài liệu thương mại bị chiếm đoạt”. Lâm Từ bật cười khô: “Họ chưa biết ta sẽ công bố gì nhưng đã biết nó bị chiếm đoạt.”

“Hoặc họ gửi thư mẫu để chờ ai đó tự khai.” Bảo Châu không biến câu chữ sơ hở thành lời thú nhận. Tòa soạn chỉ trả lời rằng bài viết dựa trên nguồn có thể kiểm chứng và đã được rà soát pháp lý.

Đêm xuống, Mai Anh ngồi cạnh Vũ kiểm tra lần cuối các chi tiết không được công bố. Tên học sinh, mã lớp và thời điểm có thể giúp suy ra danh tính đều bị loại. Vũ hỏi cô có muốn về nghỉ trước giờ công bố sáng mai không.

“Anh có về không?”

“Tôi có lịch sử đưa ra quyết định tệ khi thiếu ngủ.”

“Tôi biết.” Mai Anh đẩy hộp bánh chưa mở về phía anh. “Vì thế anh ăn trước khi tiếp tục chuộc lỗi.”

Vũ nhìn hộp bánh rồi mở ra. Sự chăm sóc nhỏ ấy giống một lời cho phép anh ở lại mà không tự biến mình thành người phải gánh tất cả. “Cô đang can thiệp quy trình kỹ thuật.”

“Tôi đang bảo toàn nhân sự.”

Mười một giờ bốn mươi ba, khi bản công bố đã khóa nội dung, hòm tiếp nhận chứng cứ của Bảo Châu báo thư mới. Không tệp đính kèm, không đường dẫn. Người gửi nói đang giữ bảng phân công chiến dịch, lệnh phân phối video và nhật ký xóa dữ liệu; hắn yêu cầu mọi tiếp xúc đi qua Đỗ Nam và luật sư, đổi hợp tác lấy việc được xem xét giảm nhẹ.

Bảo Châu chưa chạm vào nút trả lời. Đỗ Nam yêu cầu giữ nguyên thư và chuyển sang quy trình xác minh. Vũ đọc câu cuối, nơi người gửi dùng một cách diễn đạt chỉ từng xuất hiện trong những lần Null khiêu khích anh: Đừng trả lời bằng K-Void. Hãy trả lời bằng tên thật.

Bên dưới không có chữ ký đầy đủ. Chỉ có một từ.

Null.