Bỏ qua nội dung

Ho So Chua Dong

Chương 56 - Chương 56: Vết Kim Cũ

Chương 56: Vết Kim Cũ

Chấm nâu trên biểu mẫu không được cắt khỏi giấy ngay trong đêm.

Quân yêu cầu phòng kỹ thuật chụp toàn bộ tờ giấy dưới ánh sáng thường, ánh sáng xiên và phổ hồng ngoại trước khi lấy bất kỳ mẫu nào. Dòng chì “Kim dùng một lần – thiếu 01” được giữ nguyên cùng nếp gấp, vết bẩn máy photocopy và lớp mực sửa ngày. Người của viện kiểm sát ký vào biên bản niêm phong mới. Tống Nghi đứng cạnh bàn, nhìn kỹ thuật viên đặt thước tỷ lệ xuống mép giấy rồi rút tay về.

“Chấm nâu có thể là gì?” cô hỏi.

“Có thể là rất nhiều thứ,” Quân đáp. “Mực, gỉ, đồ uống, dịch sinh học. Chúng ta chưa gọi tên.”

Kết quả sàng lọc đầu tiên chỉ cho một phản ứng yếu với thành phần có thể gặp trong máu cũ, nhưng lượng mẫu quá ít và đã thấm qua hai lớp giấy. Phòng giám định đề nghị chưa dùng hết phần còn lại cho một phép thử duy nhất. Quân đồng ý. Anh chia hướng điều tra thành ba nhánh: giám định vật chất trên giấy, truy hồ sơ cấp phát kim dùng một lần, và kiểm tra y khoa đối với dấu ở tay Hạ Uyên nếu cô tự nguyện.

Anh không đưa ảnh biểu mẫu cho khu lưu trú. Hạ Uyên không cần biết đội điều tra vừa tìm thấy chữ “kim” để quyết định có cho bác sĩ nhìn vào cánh tay mình hay không.

Sáng hôm sau, Phạm Kiều đến khu lưu trú bằng xe không biển ngành. An Nhiên gặp cô ở hành lang, trao đổi trước cửa phòng thay vì bước vào ngay. Cuộc khám chỉ gồm quan sát bên ngoài và sờ nhẹ vùng da nếu Hạ Uyên đồng ý. Không lấy máu, không dùng cồn, không hỏi cô đã bị tiêm gì. Hạ Uyên có thể dừng bất cứ lúc nào, kể cả sau khi đã kéo tay áo lên.

Phạm Kiều nghe xong, gật đầu. “Tôi sẽ nói từng việc trước khi làm.”

Hạ Uyên ngồi cạnh cửa sổ. Rèm vẫn mở một nửa, để lộ khoảng trời xám và những vệt mưa mới kéo dài trên kính. Cô nghe An Nhiên giải thích hết quy trình rồi hỏi lại hai lần: kết quả có thể xác định người đã làm hay không, và có thể biết chính xác xảy ra vào đêm nào hay không.

“Không,” Phạm Kiều nói. “Một dấu da cũ thường không cho chúng tôi biết được những điều đó. Tôi chỉ có thể mô tả nó phù hợp với loại tổn thương nào, và điều gì chưa thể kết luận.”

Câu trả lời không đem lại hy vọng dễ chịu. Nhưng nó làm vai Hạ Uyên hạ xuống một chút.

Cô tự kéo tay áo trái lên.

Dấu lõm nằm ở mặt trong khuỷu tay, lệch khỏi đường tĩnh mạch rõ nhất gần một đốt ngón tay. Dưới ánh sáng xiên, vùng da ấy không tròn hoàn toàn mà hơi kéo thành một vệt ngắn. Phạm Kiều không chạm ngay. Cô đặt đèn xuống bàn, nói vị trí mình sẽ kiểm tra, chờ Hạ Uyên gật đầu rồi mới dùng đầu ngón tay có găng ấn rất nhẹ quanh mép.

Hạ Uyên nhìn ra cửa, không nhìn bàn tay bác sĩ.

“Có đau không?”

“Không.”

“Có tê không?”

“Không.”

Phạm Kiều đổi góc đèn. “Mô dưới da có một điểm xơ nhỏ. Hình dạng phù hợp với tổn thương xuyên da cũ. Có thể do lấy máu, truyền tĩnh mạch, tiêm thuốc hoặc một vật nhọn khác. Tôi không xác định được tuổi chính xác của dấu này, càng không xác định được chất đã đi qua kim.”

Hạ Uyên hỏi: “Nếu người ta làm khi tôi không cử động thì sao?”

Phạm Kiều ngừng tay. “Tư thế của cô lúc đó không còn được lưu trong vết sẹo.”

Căn phòng im đi. Mưa gõ lên bậu cửa bằng những tiếng nhỏ, không đều.

An Nhiên không lấp khoảng trống. Cô để Hạ Uyên chọn nhìn vào đâu. Một lúc sau, Hạ Uyên đưa tay phải giữ lấy cổ tay trái. Các ngón tay siết lại, rồi tự buông ra trước khi An Nhiên phải nhắc.

“Cô có muốn dừng không?” An Nhiên hỏi.

“Chưa.” Hạ Uyên nuốt khan. “Tôi muốn cô ấy nhìn xong.”

Phạm Kiều kiểm tra thêm chưa đầy một phút. Khi cô nói đã kết thúc, Hạ Uyên vẫn giữ tay áo trên khuỷu. Cô nhìn dấu lõm như nhìn một vật thuộc về người khác.

“Hôm qua tôi nói tay này lạnh,” cô nói. “Bây giờ tôi nhớ không phải lạnh ở ngoài da.”

An Nhiên giữ giọng bình thường. “Cô đang nhận thấy điều gì trong cơ thể lúc này?”

“Như có thứ gì đi từ đây lên trên.” Hạ Uyên chạm vào vùng gần dấu sẹo nhưng tránh đúng tâm lõm. “Tôi không biết đó là ký ức hay do tôi vừa nghe bác sĩ nói.”

“Vậy chúng ta ghi đúng như thế.”

Hạ Uyên gật đầu. Cô đồng ý cho chụp một ảnh y khoa có thước tỷ lệ, nhưng yêu cầu ảnh không chứa mặt, tên hoặc bất kỳ phần nào khác của cơ thể. Phạm Kiều để cô xem ảnh trước khi niêm vào hồ sơ. Trong nhận định sơ bộ, cô chỉ viết: “Sẹo xuyên da cũ, nguyên nhân và thời điểm chưa xác định.” Không có chữ “tiêm”, không có tên Kho Đông.

Trong lúc đó, Tống Nghi lần theo hồ sơ vật tư của nhà thầu khử khuẩn. Đơn vị này không có phòng y tế chính thức, nhưng từng mua các bộ sơ cứu công nghiệp, bơm tiêm dùng một lần và kim rời để phục vụ một nhóm “xử lý phơi nhiễm hóa chất”. Danh sách nhân sự nhóm không còn trong hồ sơ bàn giao. Chữ ký nhận hàng trên ba tháng cuối đều là bản scan, còn số lượng xuất kho được cộng tròn theo hộp.

Tờ biểu mẫu trùng ngày video là ngoại lệ duy nhất có ghi thiếu một đơn vị.

“Có thể người kiểm kê làm rơi,” Tống Nghi nói qua điện thoại. “Có thể dùng cho sơ cứu thật. Cũng có thể dòng ghi chú không thuộc ngày đó.”

“Truy bút chì, áp lực nét và thứ tự nếp gấp,” Quân nói. “Tìm sổ rác y tế. Một kim đã dùng phải đi đâu đó.”

Sổ thu gom chất thải sắc nhọn được lưu bởi một công ty vận chuyển khác. Tối xảy ra sự việc, xe của họ không vào cổng chính Kho Đông. Nhưng bảng lộ trình có một sửa đổi viết tay: do mưa lớn làm ngập đường phía nam, xe chuyển sang tuyến sau nhà xưởng và nhận một hộp chất thải nhỏ tại cổng phụ lúc hai mươi hai giờ mười.

Không có chữ ký người giao. Chỉ có một dấu xác nhận hình vuông đã nhòe nước.

Tống Nghi đặt lộ trình lên bản đồ thành phố. Cô đánh dấu Kho Đông, điểm xuất phát của xe và ba đoạn đường bị ngập ghi trong bản tin giao thông đêm đó. Những đường bút xanh nối qua màn hình thành một hình gấp khúc chạy sát bờ sông. Ở góc bản đồ, cô ghi nhỏ: “Tuyến thay đổi theo mưa – cần xác minh bằng nguồn độc lập.”

Quân nhìn bản đồ lâu hơn một nhịp. “Không dùng lộ trình này để kết luận xe đã nhận kim. Lấy hồ sơ trạm cân, camera giao thông còn lưu và lịch trực của tài xế.”

“Camera mười năm trước có thể không còn.”

“Thì tìm thứ còn.”

Tại Kho Đông, đội an toàn kết cấu bắt đầu tháo phần tường xây kín sau cầu thang. Lớp gạch ngoài mới hơn cột bê tông, đúng như hồ sơ cải tạo đã cho thấy. Sau hai giờ, họ mở được một khoảng vừa đủ đưa camera nội soi vào. Phía sau không phải căn phòng hoàn chỉnh mà là một hành lang kỹ thuật hẹp, nền dốc về một rãnh thoát nước. Trên tường còn hai mảng sơn xanh cũ và một giá kim loại bị tháo, chỉ còn bốn lỗ vít.

Không ai bước vào trước khi đo khí và gia cố mép tường.

Camera đi chậm dọc nền. Gần rãnh thoát nước có một mảnh nhựa trong, dài chưa bằng đốt ngón tay, mắc dưới lớp bùn khô. Kỹ thuật viên dừng hình, đặt mã vị trí rồi tiếp tục quét. Quân không cho thu riêng vật đó cho đến khi toàn bộ lối hẹp được chụp, đo và chia ô.

Khi mảnh nhựa được đưa ra, Phạm Kiều chỉ nhìn qua ảnh niêm phong.

“Nó có thể là nắp bảo vệ của dụng cụ y tế,” cô nói. “Cũng có thể thuộc một thiết bị công nghiệp có hình tương tự. Cần so kích thước, vật liệu và dấu sản xuất.”

Một dấu sẹo phù hợp với vật nhọn. Một đơn vị kim không giải thích được. Một tuyến thu gom đổi vì mưa. Một mảnh nhựa trong hành lang bị xây kín.

Bốn việc đứng gần nhau, nhưng vẫn chưa chạm thành một kết luận.

Quân yêu cầu tách chúng vào bốn mục chứng cứ độc lập. Anh vừa ký xong lệnh gửi mảnh nhựa đi giám định thì điện thoại bảo mật rung. An Nhiên gọi từ khu lưu trú, giọng thấp hơn thường ngày.

“Bảo vệ vừa kiểm tra camera ngoài phố,” cô nói. “Có một người đứng dưới mái hiên bên kia đường từ trước khi bác sĩ Kiều đến. Người đó không vào cửa hàng nào.”

Quân đứng thẳng lên. “Họ còn ở đó không?”

“Không. Rời đi khi trời bắt đầu mưa lớn.”

“Có nhận dạng được mặt?”

“Chỉ thấy áo mưa tối màu và điện thoại cầm ngang.” An Nhiên ngừng một nhịp. “Ống kính hướng về đúng cửa sổ phòng Hạ Uyên.”

Trên màn hình của Tống Nghi, bản đồ tuyến xe thu gom vẫn còn mở. Bên cạnh nó, một cửa sổ mới hiện vị trí khu lưu trú và tuyến đường bảo vệ dự phòng.

Quân nhìn hai điểm đỏ nằm cách nhau nửa thành phố.

“Khóa rèm, đổi phòng theo phương án dự phòng,” anh nói. “Không bật còi, không tập trung xe trước cửa.”

Ngoài cửa sổ phòng điều tra, mưa phủ kín mặt kính. Một bóng người đi qua hành lang, phản chiếu méo đi trong nước, rồi biến mất trước khi Quân kịp quay lại nhìn.