Bỏ qua nội dung

Ho So Chua Dong

Chương 55 - Chương 55: Tiếng Còi

Chương 55: Tiếng Còi

Tiếng còi trong đoạn video không được phát lại lần thứ tư.

Quân yêu cầu Tống Nghi sao chép tệp vào hai thiết bị lưu trữ độc lập, lập hàm kiểm tra rồi tắt toàn bộ trình phát tự động. Bản gốc nhà thầu cung cấp vẫn nằm trong thư mục chỉ đọc, niêm cùng thông tin đường dẫn, thời điểm tiếp nhận và tên người đã truy xuất. Trên màn hình, khung hình dừng ở chiếc loa kim loại hình phễu gắn trên tường cầu thang. Nó cũ, mép loa có một vệt rỉ kéo xuống như nước mắt khô.

“Ưu tiên ba việc,” Quân nói. “Nguồn tệp, độ lệch đồng hồ, loại thiết bị. Không ai gọi đây là âm thanh của Hạ Uyên. Không ai nói mốc hai mươi mốt giờ bảy là thật.”

Tống Nghi gật đầu. Cô đã mở một biểu mẫu mới, tách riêng phần mô tả nghe được với phần suy luận. Một nhịp dài, hai nhịp ngắn được ghi bằng chữ, không chép thành mã tín hiệu cho đến khi tìm thấy tài liệu vận hành. Đại diện viện kiểm sát nhận bản sao niêm phong. Kỹ thuật viên âm thanh chỉ được cung cấp đoạn trích đã loại hình ảnh và toàn bộ thông tin về vụ án.

Kết quả sơ bộ đến trước khi lệnh mở tường được duyệt. Âm thanh không phải còi điện tử. Dải tần có nhiễu áp khí, phần đầu mỗi nhịp bật mạnh rồi giảm nhẹ, phù hợp với còi hơi dùng trong nhà xưởng cũ. Tiếng vang cho thấy nguồn còi nằm trong không gian bê tông hẹp, nhưng không thể xác định tầng sâu hay khoảng cách nếu chưa đo trực tiếp cấu trúc sau tường.

“Có thể là tín hiệu ca làm,” Tống Nghi nói. “Cũng có thể là báo đóng cửa kho lạnh.”

“Có thể,” Quân nhắc lại. “Tìm quy định của chính nơi đó.”

Kho Đông đã đổi chủ hai lần, nhưng thiết bị an toàn ban đầu do một công ty cơ điện lắp đặt. Hồ sơ của công ty còn lưu danh mục còi hơi model H-12, dùng chung đường khí với hệ thống cửa cách nhiệt. Quyển hướng dẫn chỉ ghi ba mẫu tín hiệu: một nhịp dài để dừng vận hành, ba nhịp ngắn để sơ tán, và một nhịp dài kèm hai nhịp ngắn để khóa liên động trước khi khử khuẩn đường vận chuyển.

Từ “khử khuẩn” khiến căn phòng im đi.

Quân không nhìn ai. “Kiểm tra chất khử khuẩn, lịch vận hành và khu vực bị khóa. Không nối với mùi thuốc sát trùng trước khi có chứng từ.”

Tống Nghi chuyển yêu cầu cho nhóm hồ sơ. Chưa đầy hai mươi phút sau, điện thoại bàn của Quân đổ chuông. Người gọi không xưng tên ngay. Giọng đàn ông phía bên kia giữ sự lịch sự quá tròn, nói văn phòng đã nhận câu hỏi từ hai tòa soạn về việc đội hình sự xuất hiện tại Kho Đông. Một ảnh chụp chiếc xe dân sự đỗ ngoài cổng đang lan trong nhóm phóng viên địa phương. Họ muốn một báo cáo tóm tắt trước cuối giờ và đề nghị tạm dừng mọi hoạt động có thể “gây suy diễn về hồ sơ cũ”.

“Chúng tôi đang thực hiện lệnh kiểm tra hợp pháp,” Quân nói.

“Không ai nói cậu làm sai. Nhưng một tiếng còi trong video cũ không đủ để đào cả kho.”

“Chúng tôi chưa đào.”

Đầu dây bên kia ngừng một nhịp. “Vậy càng dễ dừng.”

Quân nhìn bản yêu cầu mở rộng lệnh đang chờ ký điện tử. “Tôi sẽ gửi báo cáo những gì đã làm. Phần chưa xác minh sẽ không đưa vào kết luận. Việc dừng hay tiếp tục do căn cứ pháp lý, không do ảnh trên mạng.”

Anh cúp máy trước khi giọng nói kia kịp mềm xuống lần nữa. Tống Nghi không hỏi ai gọi. Cô chỉ kéo cửa phòng khép chặt hơn, rồi báo ảnh rò rỉ được chụp từ phía nhà xưởng đối diện. Góc ảnh không thấy người, không thấy thiết bị, nhưng thời điểm đăng sớm hơn lúc họ rời hiện trường mười một phút.

“Có người theo dõi?” cô hỏi.

“Chưa đủ.” Quân đáp. “Có thể chỉ là công nhân nhìn thấy xe lạ. Giữ ảnh, truy nguồn công khai, không liên hệ tài khoản bằng danh nghĩa đội cho đến khi có phê duyệt.”

Áp lực không làm bằng chứng mạnh hơn. Nó chỉ làm sai lầm đến nhanh hơn.

Buổi chiều, nhóm kỹ thuật xác minh được camera dùng quay video là một máy cầm tay nội bộ của nhà thầu. Đồng hồ của máy không kết nối mạng. Điểm kiểm chứng nằm trong một biên bản sự cố điện được quay cùng ngày. Trong đoạn khác, màn hình bảng điều khiển phía sau người thợ hiện 20 giờ 41 phút, còn camera ghi 20 giờ 34. Bảy phút lệch được lặp lại ở ba đoạn liên tục, không có dấu cắt. Sai số giây dao động dưới hai giây.

Tống Nghi đặt bảng đối chiếu trước mặt Quân. “Nếu độ lệch giữ nguyên, 21 giờ 07 trên video tương ứng khoảng 21 giờ 14 thực tế.”

Mốc đó không trùng biên bản cũ nữa. Nó nằm sau thời điểm Hạ Uyên được ghi là đã rời nơi cung cấp thông tin đúng bảy phút.

Quân đọc lại dòng giờ hai lần. Mười năm trước, bảy phút từng được dùng như một khoảng trống nhỏ đến mức không ai muốn mở lại cả quy trình. Bây giờ nó hiện ra trong đồng hồ một thiết bị không thuộc cảnh sát.

“Chưa kết luận,” anh nói. “Cần chuyên gia thiết bị xác nhận cơ chế trôi giờ và kiểm tra máy có từng được chỉnh giữa các đoạn không.”

“Nhưng nếu đúng…”

“Thì biên bản cũ không chứng minh cô ấy ở nơi đó lúc tiếng còi vang. Chỉ vậy.”

Tống Nghi thu tay khỏi mép giấy. Cô hiểu câu còn lại mà anh không nói: nó cũng không chứng minh Hạ Uyên ở Kho Đông.

Ở khu lưu trú, An Nhiên nhận được bản thông báo đã kiểm chứng chỉ gồm hai dòng: tìm thấy một loại còi hơi phục vụ khóa liên động khử khuẩn; giờ camera có khả năng lệch bảy phút và đang được xác minh. Không có tệp âm thanh, không có ảnh cầu thang, không có tên người trong hồ sơ cũ.

Hạ Uyên tỉnh dậy vào cuối chiều. Cô không hỏi về đội điều tra. Cô ngồi cạnh cửa sổ đã kéo rèm một nửa, hai bàn chân đặt trọn trên sàn theo bài tập An Nhiên hướng dẫn. Ngoài sân, một xe giao bình khí lùi vào khu kỹ thuật. Người lái bóp còi hai lần ngắn để báo cho bảo vệ mở cổng.

Âm thanh không giống đoạn video. Nó cao hơn, khô hơn, không có nhịp dài mở đầu. Nhưng bàn tay Hạ Uyên đang đặt trên đầu gối lập tức nắm lại. Vai cô cứng lên. Ánh mắt không nhìn ra cửa sổ mà dừng ở khoảng sàn trước chân, như thể nơi đó vừa biến thành mép một bậc thang.

An Nhiên không hỏi cô nhớ gì.

“Cô đang ở phòng nào?” cô hỏi.

Hạ Uyên không trả lời ngay. Hơi thở mắc ở cổ rồi thoát ra từng đoạn ngắn. An Nhiên kéo chiếc ghế trống ra khỏi lối đi, để cửa phòng mở trong tầm mắt cô, sau đó nhắc tên ba vật có thể nhìn thấy. Rèm màu kem. Cốc nước trắng. Mép chăn xanh nhạt.

Đến vật thứ ba, ngón tay Hạ Uyên buông khỏi đầu gối. Cô đưa tay phải ôm lấy mặt trong cánh tay trái, đúng chỗ nếp khuỷu. Động tác diễn ra trước khi cô nhận ra mình đang làm gì.

“Không có ai khóa cửa,” An Nhiên nói. “Cô không cần kể. Chỉ cần ở lại đây.”

Hạ Uyên cúi nhìn bàn tay mình. Một lúc lâu sau, cô nói rất nhỏ: “Sau tiếng còi, họ bảo đừng cử động.”

An Nhiên giữ giọng đều. “Câu đó đang đến như một ký ức, một giấc mơ hay một cảm giác?”

“Không biết.” Hạ Uyên lắc đầu. “Tôi chỉ biết tay này lạnh.”

Cô kéo tay áo lên một chút. Trên mặt trong khuỷu tay có một chấm lõm nhỏ, nhạt đến mức dễ bị xem là dấu lấy máu cũ. Hạ Uyên chạm quanh nó nhưng không chạm trực tiếp.

An Nhiên không nhìn quá lâu. Cô cũng không chụp ảnh. “Cô muốn kéo tay áo xuống không?”

Hạ Uyên tự kéo xuống. Sau đó cô yêu cầu đóng cửa, nhưng không khóa.

Khi An Nhiên gọi cho Quân, cô kể đúng trình tự, tách âm thanh ngoài sân, phản ứng cơ thể và lời nói tự phát của Hạ Uyên. Cô nhấn mạnh tiếng còi xe không giống đoạn ghi âm, phản ứng không được dùng để nhận dạng địa điểm, còn vết trên tay chưa được bác sĩ kiểm tra.

“Ngày mai tôi muốn Phạm Kiều hoặc một bác sĩ độc lập xem dấu đó,” Quân nói.

“Chỉ khi Hạ Uyên đồng ý. Không chụp trước, không hỏi cô ấy đã bị tiêm gì.”

“Được.”

An Nhiên im lặng một nhịp rồi nói thêm: “Cô ấy dùng chữ ‘họ’.”

Quân nhìn bảng tín hiệu còi hơi và mốc giờ đã dịch sang 21 giờ 14. “Ghi nguyên văn. Không tách số nhiều thành số người.”

Lệnh mở rộng hiện trường được phê duyệt lúc trời tối. Phạm vi mới cho phép tháo phần tường xây kín, kiểm tra cầu thang và thu giữ thiết bị liên quan, nhưng phải có đội an toàn kết cấu và giám sát độc lập. Quân chưa kịp ký kế hoạch triển khai thì Tống Nghi mang vào một tập giấy vừa lấy từ kho lưu trữ của nhà thầu.

Đó là sổ kiểm tra hệ thống khử khuẩn. Các trang gốc trong sáu tháng đầu viết tay bằng ba màu mực khác nhau. Từ tháng thứ bảy trở đi, mọi biểu mẫu đều là bản photocopy của cùng một trang, chỉ thay ngày bằng nét bút đè lên lớp mực xám. Ở góc dưới, vệt đen hình bán nguyệt lặp lại tuyệt đối trên mười tám tờ, dấu hiệu của một vết bẩn nằm trên mặt kính máy photocopy.

Tống Nghi đặt tờ có ngày trùng với video lên bàn. Mục “thử còi liên động” được đánh dấu đạt. Mục “khử khuẩn hoàn tất” cũng được đánh dấu đạt. Người ký xác nhận là một kỹ thuật viên đã nghỉ việc từ trước ngày đó ba tháng.

Quân đưa tờ giấy về phía ánh đèn. Dưới lớp chữ viết tay sửa ngày, một hàng chữ mờ từ bản gốc vẫn còn hiện: “Không vận hành khi có người trong buồng.”

Ở mép phải của tờ giấy, ngay cạnh dấu vết máy photocopy, có một chấm nâu nhỏ đã thấm qua hai lớp giấy.

Không ai gọi đó là máu.

Nhưng khi Tống Nghi lật trang sau, một dòng ghi chú chì bị bỏ sót hiện ra ở phần lưng biểu mẫu: “Kim dùng một lần – thiếu 01.”