Bỏ qua nội dung

Ho So Chua Dong

Chương 57 - Chương 57: Người Theo Dõi Bên Kia Đường

Chương 57: Người Theo Dõi Bên Kia Đường

Rèm cửa được kéo kín trước khi Hạ Uyên biết lý do.

An Nhiên không để bảo vệ chạm vào đồ của cô. Cô đặt chiếc túi vải lên giường, nói rõ họ cần chuyển sang một phòng khác và Hạ Uyên có thể tự chọn thứ muốn mang theo. Ngoài hành lang, hai người của tổ bảo vệ lặng lẽ đổi vị trí.

Điện thoại bảo mật của An Nhiên vẫn mở. Quân ở đầu dây bên kia, giọng thấp giữa tiếng khoan cắt vọng từ Kho Đông.

“Di chuyển trong mười hai phút. Không dùng thang máy chính. Xe một rời trước, xe hai xuống hầm sau bốn phút.”

“Cô ấy cần biết vì sao,” An Nhiên nói.

“Biết sau khi đến nơi mới an toàn hơn.”

“Không. Nếu cô ấy chỉ thấy người lạ kéo rèm, đổi phòng và chặn cửa, cơ thể cô ấy sẽ hiểu đó là một lần bị đưa đi nữa.”

Đầu dây im một nhịp. Quân không thích chậm lại khi vị trí bảo vệ có thể đã lộ, nhưng cũng không thể dùng sự an toàn để tước quyền lựa chọn của Hạ Uyên.

“Nói phần đã xác nhận,” anh đáp. “Không suy đoán người đó là ai. Không cho xem ảnh nếu cô ấy không chủ động yêu cầu.”

An Nhiên tắt loa ngoài rồi ngồi xuống cách Hạ Uyên một khoảng đủ rộng. Cô nói có một người mặc áo mưa tối màu đã đứng dưới mái hiên bên kia đường, cầm điện thoại hướng về cửa sổ phòng này. Camera chưa ghi được mặt, chưa biết người đó chụp gì, cũng chưa biết họ theo Hạ Uyên, theo Phạm Kiều hay chỉ theo dõi tòa nhà.

“Họ thấy tôi chưa?” Hạ Uyên hỏi.

“Chúng tôi chưa xác định được.”

“Cô có nghĩ họ là người ở Kho Đông không?”

“Tôi chưa có cơ sở để nghĩ như vậy.”

Câu trả lời làm Hạ Uyên nhìn cô lâu hơn. Sợ hãi không giảm, nhưng không bị phủ thêm một cái tên. Hạ Uyên gấp chiếc áo khoác mỏng, đặt vào túi rồi lấy ra lần nữa. Cuối cùng cô chỉ mang giấy tờ, thuốc đang dùng, một chai nước chưa mở và chiếc khăn màu xám vẫn để cạnh gối từ ngày đầu đến khu lưu trú.

“Tôi không trùm đầu,” cô nói. “Tôi cũng không nằm xuống sàn xe.”

“Không ai yêu cầu cô làm thế.”

“Tôi muốn tự đi.”

“Được.”

Phạm Kiều rời tòa nhà bằng lối trước, ngồi trên chiếc xe đã đưa cô đến. Hai nhân viên mặc thường phục kiểm tra xem có phương tiện bám theo hay không. Bốn phút sau, An Nhiên đưa Hạ Uyên qua cửa dịch vụ ở cuối hành lang. Họ không tắt đèn, không chạy và không dùng người làm tường chắn quanh cô.

Khi cánh cửa thép dẫn xuống tầng hầm khép lại, Hạ Uyên dừng chân. Mùi bê tông ẩm, dầu máy và nước mưa theo khe thông gió tràn vào. Bàn tay trái của cô nắm quanh cổ tay phải, ngược với thói quen sáng nay. An Nhiên không chạm vào cô.

“Chúng ta đang ở cầu thang dịch vụ,” cô nói. “Bên phải là tay vịn kim loại. Dưới chân cô có ba bậc nữa tới chiếu nghỉ. Cô muốn đứng đây hay đi tiếp?”

Hạ Uyên nhìn ô kính hẹp trên cửa. Qua lớp kính có dây thép, ánh đèn ngoài đường vỡ thành những vệt dài. Cô đặt tay lên tay vịn.

“Đi tiếp.”

Xuống đến chiếu nghỉ thứ hai, một tiếng động cơ nổ lớn từ tầng hầm vọng lên. Hạ Uyên giật vai rồi đếm từng bậc bằng môi, không thành tiếng. Đến bậc cuối cùng, cô mới nói: “Ngày trước có người đứng ở phía bên kia.”

An Nhiên dừng cùng cô. “Phía bên kia cái gì?”

“Tôi không biết.” Hạ Uyên nhắm mắt rồi mở ra ngay. “Có kính. Hoặc cửa. Người đó không vào. Chỉ nhìn.”

“Cô đang nhớ hay đang liên hệ với điều vừa nghe?”

“Không biết.” Cô siết tay vịn, rồi tự buông ra. “Đừng hỏi thêm lúc này.”

“Được.”

Chiếc xe thứ hai đỗ sát cột bê tông, cửa sau đã mở. Hạ Uyên tự bước lên, ngồi ở ghế giữa thay vì ghế sát cửa và giữ túi trên đầu gối. An Nhiên ngồi cạnh nhưng không che cửa sổ. Khi xe rời tầng hầm, rèm kính chỉ được kéo tới nửa dưới, để Hạ Uyên vẫn nhìn thấy bầu trời xám mà không lộ rõ khuôn mặt từ bên ngoài.

Phương án dự phòng không đưa họ thẳng đến một khu lưu trú khác. Xe đi vào hầm một bệnh viện tư rồi chuyển Hạ Uyên sang xe dân sự đã kiểm tra trước. Không có còi, không có biển ngành và không có tuyến đường được gửi qua nhóm liên lạc chung. Quân chỉ nhận ba mã ngắn: rời điểm một, qua điểm chuyển, vào điểm hai.

Đến khi mã cuối cùng hiện lên, anh mới quay lại bàn chứng cứ.

Tống Nghi đã chia camera quanh khu lưu trú thành ba vòng. Vòng gần gồm các cửa hàng bên kia đường. Vòng giữa là hai giao lộ, bãi giữ xe và lối ra hẻm phía đông. Vòng xa dùng camera giao thông theo lệnh khẩn để kiểm tra hướng rời đi.

Người mặc áo mưa xuất hiện lần đầu ở camera hiệu thuốc lúc 8 giờ 41. Họ đi từ phía đông, không nhìn bảng hiệu, không vào mua hàng. Trong hơn một giờ, người đó đổi vị trí bốn lần để giữ góc nhìn về tầng ba. Điện thoại được nâng ngang mười một lần. Có lúc ống kính hướng vào cửa chính, có lúc lệch sang cửa sổ của Hạ Uyên.

“Không giống người chờ xe,” Tống Nghi nói. “Nhưng cũng chưa đủ để gọi là trinh sát.”

“Phạm Kiều đến lúc nào?” Quân hỏi.

“8 giờ 56. Người này đến trước mười lăm phút.”

“Kiểm tra xem họ có thể đi từ viện pháp y đến đó trước xe của Kiều không.”

“Không thể nếu bám từ cổng viện. Nhưng có thể biết lịch từ trước, hoặc theo một người khác.”

“Ghi cả hai khả năng. Đừng chọn hộ chứng cứ.”

Tống Nghi kéo đoạn rời đi lên màn hình lớn. Lúc 9 giờ 48, mưa nặng hạt hơn. Người mặc áo mưa hạ điện thoại, đi dọc vỉa hè về phía đông rồi rẽ vào một hẻm có mái tôn nối ra đường sau. Camera chỉ ghi được phần lưng, đôi giày đế sáng và tay phải không đeo găng. Không có đặc điểm đủ để nhận dạng.

Camera ở đầu kia con hẻm lại cho một thời gian không khớp. Theo dấu giờ hiển thị, người đó phải đi gần ba trăm mét trong chưa đầy bốn mươi giây. Tống Nghi dùng chu kỳ đèn giao thông, thời điểm xe buýt tuyến 12 dừng đón khách và lúc mái che của quán bị gió lật để đồng bộ ba nguồn độc lập. Camera đầu hẻm chạy nhanh hơn đúng bảy phút.

Cô sửa mốc thời gian trên bản sao làm việc, giữ nguyên tệp gốc và ghi rõ phương pháp hiệu chỉnh. Sau khi đồng bộ, người theo dõi đi vào hẻm lúc 9 giờ 50 phút 16 giây. Bốn mươi ba giây sau, một xe tải nhỏ màu xám đi ra ở đầu bên kia. Kính chắn gió phản sáng, biển sau bị nước bắn che hai ký tự cuối. Không camera nào ghi được cảnh người mặc áo mưa bước lên xe.

“Có thể cùng một sự kiện,” Tống Nghi nói. “Cũng có thể chiếc xe chỉ tình cờ đi qua.”

Quân nhìn khung hình chiếc xe dừng đúng một nhịp dưới mái tôn rồi mới nhập làn. “Truy xe theo đặc điểm, không theo giả thuyết có người ngồi trong. Gầm thấp, đèn hậu trái có vết nứt, cửa lùa bên phải màu lệch. Những thứ đó đủ để lọc.”

Một cuộc gọi khác chen vào. Phòng giám định báo mảnh nhựa ở hành lang sau tường được làm từ polypropylene y tế phổ biến, kích thước phù hợp với nhiều loại nắp bảo vệ nhưng chưa có dấu sản xuất đọc được. Chấm nâu trên biểu mẫu vẫn chưa được lấy thêm mẫu. Quân giữ nguyên quyết định: không dùng hết vật chứng chỉ để có một câu trả lời sớm hơn.

Anh vừa kết thúc cuộc gọi thì An Nhiên liên lạc từ điểm dự phòng. Hạ Uyên đã vào phòng mới, cửa sổ nhìn vào sân trong và không đối diện đường phố. Cô không yêu cầu xem ảnh người theo dõi. Sau khi uống nước, cô nhắc lại mảnh ký ức ở cầu thang: có một tấm kính, một người đứng bên kia và một vật hình chữ nhật được cầm ngang trước ngực.

“Anh muốn tôi hỏi đó có phải điện thoại không,” An Nhiên nói.

“Đúng.”

“Và tôi sẽ không hỏi.”

Quân rời mắt khỏi màn hình. “Lý do?”

“Vì cô ấy vừa nghe mô tả về một người cầm điện thoại ngang. Câu hỏi đó chỉ buộc ký ức chọn hình dạng chúng ta đã đưa vào. Tôi đã ghi nguyên văn, kèm bối cảnh kích hoạt. Tối nay dừng ở đó.”

Quân nhìn khung hình mờ của chiếc áo mưa. Người trong ảnh có thể là kẻ cảnh giới, một phóng viên, người của nhà thầu, hoặc một người được thuê chỉ để chụp cửa sổ. Không giả thuyết nào đáng để đổi lấy một lời khai bị dẫn.

“Dừng,” anh nói. “Không lấy lời khai chính thức. Cho cô ấy biết đội vẫn đang kiểm tra, nhưng không cập nhật từng chi tiết camera.”

Trước khi tắt máy, An Nhiên nói thêm: “Cô ấy hỏi tại sao người kia không vào.”

“Cô trả lời thế nào?”

“Tôi nói chúng ta chưa biết họ muốn gì.”

Quân không nói ngay. Trong hồ sơ cũ, có quá nhiều người đã đứng ngoài một cánh cửa và tự coi việc không bước vào là vô can.

Gần nửa đêm, Tống Nghi tìm được thêm hai khung hình của chiếc xe tải nhỏ. Nó không đi về phía trung tâm mà vòng xuống đường ven sông, tránh ba đoạn ngập được thông báo trong cơn mưa. Cô đặt tuyến xe lên bản đồ chuyến thu gom chất thải ở Kho Đông. Hai lộ trình không trùng hoàn toàn, nhưng cùng chọn ba nút giao hẹp và cùng biến mất ở vùng camera thưa sát bờ sông.

“Còn một điểm,” cô nói, phóng lớn bảng thời gian. “Camera đầu hẻm không tự chạy nhanh. Nhật ký hệ thống cho thấy đồng hồ của nó được chỉnh thủ công tối qua, rồi sáng nay được trả lại. Chênh đúng bảy phút.”

Quân nhìn dãy số trên màn hình. Một sai lệch có thể là lỗi kỹ thuật. Hai sai lệch giống nhau ở hai hồ sơ cách nhau mười năm vẫn chưa phải chứng cứ của cùng một người.

Nhưng lần này, bảy phút không nằm trong một tập hồ sơ cũ.

Nó vừa được tạo ra, ngay bên kia đường nơi Hạ Uyên đang sống.