Chương 58 - Chương 58: Bản Đồ Những Cơn Mưa
Chương 58: Bản Đồ Những Cơn Mưa
Tống Nghi không vẽ một tuyến đường. Cô phủ bản đồ Thành Nam bằng những khoảng thời gian mà chiếc xe tải nhỏ có thể tồn tại.
Trên màn hình lớn, các điểm camera đã xác nhận được đánh dấu bằng vòng tròn đen. Những đoạn không có hình chỉ là dải xám, rộng hay hẹp tùy tốc độ tối đa, chu kỳ đèn và tình trạng đường lúc mưa. Phía trên cùng là dữ liệu của sáu trạm đo mưa, mười tám cảm biến ngập và ba thông báo điều tiết giao thông phát trong buổi sáng. Quân đứng sau lưng cô, tay vẫn giữ cốc cà phê đã nguội từ hơn một giờ trước.
“Đừng nối các điểm lại thành một đường,” anh nói.
“Tôi chưa nối.” Tống Nghi phóng lớn khu vực phía đông. “Đây là hành lang khả dĩ. Xe xuất hiện ở đầu hẻm lúc 9 giờ 50 phút 59 giây sau khi hiệu chỉnh. Đến 9 giờ 54, đường hầm Nguyễn Thái bắt đầu ngập quá mười lăm centimet. Xe gầm thấp không thể đi qua mà không để lại nước bắn tới nửa cửa.”
Cô mở hai đoạn camera nằm ở hai phía đường hầm. Một xe con đi vào lúc 9 giờ 53, vài phút sau quay đầu với nước bắn lên tận kính. Chiếc xe tải nhỏ màu xám không xuất hiện ở cửa ra. Tuyến thứ hai qua cầu vượt có camera nhận dạng phương tiện hoạt động ổn định; không có xe nào mang đủ ba đặc điểm đèn hậu trái nứt, cửa lùa lệch màu và gầm thấp. Ba tuyến còn lại đều dẫn xuống đường ven sông.
Quân nhìn ba dải xám ép sát nhau trước khi tách ra ở nút giao Phú Lâm. “Thông báo ngập được phát lúc nào?”
“9 giờ 57.”
“Xe đổi hướng trước đó bốn phút.”
Tống Nghi gật đầu nhưng không chạm vào dòng ghi chú màu đỏ cô đã để trống. “Có thể tài xế biết điểm ngập theo kinh nghiệm. Có thể nhận dữ liệu nội bộ sớm. Cũng có thể chỉ đi theo xe phía trước.”
“Giữ cả ba.”
Cơn mưa ngoài cửa sổ phòng làm việc đã nhẹ hơn, nhưng trên bản đồ nó vẫn đang dịch chuyển. Tống Nghi chia dữ liệu thành từng lớp năm phút. Mưa không phủ Thành Nam như một tấm màn đều; nó quét thành những dải hẹp, làm một con đường ngập trong khi con đường song song chỉ ướt mặt nhựa. Khi đặt thời gian của chiếc xe lên từng dải mưa, cô loại thêm được một nhánh vòng qua khu chợ đầu mối. Camera ở đó hỏng hình, nhưng mặt đường chỉ bắt đầu có nước sau 10 giờ 06. Chiếc xe xuất hiện ở đường ven sông lúc 10 giờ 02 với vệt bùn mới bám dọc bánh sau. Nó phải đi qua một đoạn đang ngập trước đó, không thể từ khu chợ khô chạy sang trong thời gian còn lại.
“Bản đồ mưa không cho ta biết xe đã đi đâu,” Quân nói. “Nó chỉ cho biết xe khó có thể đi đâu.”
“Như vậy vẫn còn hơn mười hai kilomet đường.”
“Mười hai kilomet có giới hạn tốt hơn cả thành phố không giới hạn.”
Tống Nghi thu nhỏ màn hình. Ba nút giao mà xe tải nhỏ và tuyến thu gom chất thải ở Kho Đông cùng sử dụng nằm đúng trong hành lang còn lại. Nhưng khi cô đặt lịch xe thu gom lên, sự trùng nhau bớt đáng ngờ hơn lúc nhìn bằng mắt thường. Trong mưa lớn, gần như mọi phương tiện từ khu công nghiệp phía đông đi xuống bờ sông đều bị dồn qua ba nút ấy.
“Nếu chỉ nhìn đường, ta sẽ tự thuyết phục mình rằng hai xe có liên hệ,” cô nói.
“Vậy đừng nhìn đường một mình. Tách phương tiện, tài xế, lịch vận hành và quyền truy cập. Chỉ khi các nhánh gặp nhau độc lập mới được gọi là liên hệ.”
Một cửa sổ khác bật lên trên màn hình. Bộ phận kỹ thuật đã gửi bản sao nhật ký cấu hình camera đầu hẻm. Đồng hồ không bị đổi qua máy chủ trung tâm. Lệnh được thực hiện bằng tài khoản bảo trì dùng chung, từ bảng điều khiển cục bộ đặt trong tủ kỹ thuật dưới mái hiên hiệu thuốc. Tối hôm trước, tủ được mở lúc 22 giờ 17. Sáng nay, nó được mở lại lúc 10 giờ 12, hai mươi hai phút sau khi người mặc áo mưa rời hẻm.
“Có mã thiết bị không?” Quân hỏi.
“Phần mềm cũ chỉ lưu mã bộ điều khiển, không lưu người dùng cuối. Nhưng hai lần đều dùng cùng một bộ điều khiển cầm tay. Thiết bị đó từng kết nối với camera ở trạm bơm ven sông số bốn ba tuần trước.”
Quân không để sự trùng vị trí đi nhanh hơn chứng cứ. Anh yêu cầu niêm phong bản sao nhật ký, lấy lệnh thu giữ bộ điều khiển theo quy trình và lập danh sách tất cả nhân viên, nhà thầu từng được cấp quyền bảo trì hai điểm. Tống Nghi thêm một dấu vuông xanh bên trạm bơm nhưng không kéo đường từ đó tới chiếc xe.
Ở điểm dự phòng, Hạ Uyên nghe cơn mưa thứ hai bắt đầu bằng tiếng nước chạm vào mái che sân trong.
Phòng mới không có cửa sổ nhìn ra đường. Ánh sáng chỉ đi qua lớp kính mờ phía trên cánh cửa, đủ để cô biết trời tối hơn mà không thấy bóng người bên ngoài. An Nhiên đặt hai hộp thức ăn còn nóng lên bàn, nói rõ một hộp là cháo, một hộp là cơm mềm, cô có thể chọn hoặc không ăn lúc này. Hạ Uyên không mở hộp nào. Cô ngồi cạnh mép giường, lắng nghe nước chảy dọc máng tôn rồi nhỏ xuống sân theo nhịp không đều.
“Ở đây mưa ở phía trên,” cô nói.
An Nhiên đang ghi thời gian uống thuốc, chỉ ngẩng lên. “Ừ.”
“Có chỗ mưa ở bên hông.” Hạ Uyên đưa tay phải lên, dừng giữa không trung rồi đặt xuống đầu gối. “Không phải bây giờ. Ngày trước.”
An Nhiên không hỏi ngày nào, ở đâu hay ai ở cùng cô. Cô lấy một tập giấy trắng và đặt bút chì trên bàn, cách Hạ Uyên một cánh tay. “Cô muốn nói tiếp, vẽ, hay dừng?”
Hạ Uyên nhìn tập giấy lâu đến mức tiếng mưa đổi nhịp. Sau cùng cô kéo một tờ về phía mình. Cô không vẽ đường phố. Cô vẽ bốn hình chữ nhật rời nhau, giữa chúng là những khoảng trắng. Trên hình đầu tiên, cô gạch nhiều nét xiên. Hình thứ hai chỉ có một đường nằm ngang như mái. Hình thứ ba có những chấm nhỏ ở mép trái. Hình cuối cùng để trống.
“Tôi không biết đây là bản đồ,” cô nói.
“Không cần gọi tên nó.”
Hạ Uyên chạm đầu bút vào hình thứ hai. “Chỗ này không nghe mưa. Có tiếng cửa kéo. Sau đó mùi thuốc sát trùng vào trước người.”
Đầu bút chì gãy. Hạ Uyên buông nó ngay, bàn tay nắm lại rồi mở ra trên mặt giấy. An Nhiên không nhặt bút, cũng không nhìn quá lâu vào hình vẽ. Cô nhắc Hạ Uyên về căn phòng hiện tại, chiếc khăn xám trên giường, hai hộp thức ăn trên bàn và tiếng nước đang chảy ngoài sân. Khi nhịp thở của Hạ Uyên chậm lại, cô hỏi một câu duy nhất.
“Cô muốn dừng ở đâu?”
“Ở mùi đó.” Hạ Uyên đẩy tờ giấy ra xa. “Đừng hỏi nó là loại gì. Tôi không biết.”
“Chúng ta dừng ở đó.”
An Nhiên ghi nguyên văn từng câu, thời điểm cơn mưa bắt đầu và việc Hạ Uyên tự yêu cầu giấy. Cô không ghi “điểm giam giữ”, không ghi “xe” và không nối bốn hình chữ nhật thành một lộ trình. Trước khi liên lạc với Quân, cô chụp lại tờ giấy, niêm phong bản gốc vào túi riêng của hồ sơ trị liệu và để Hạ Uyên tự chọn giữ hay bỏ phần bút chì gãy. Hạ Uyên giữ nó trong túi áo khoác.
Quân nhận cuộc gọi khi Tống Nghi vừa khóa bản đồ điều tra bằng dấu thời gian điện tử. Anh nghe An Nhiên đọc đúng nguyên văn, không yêu cầu cô diễn giải.
“Đừng cho Hạ Uyên xem bản đồ của chúng ta,” anh nói.
“Tôi không định cho xem.”
“Tờ giấy của cô ấy giữ ở nhánh riêng. Chưa dùng để chọn địa điểm khám xét.”
“Tôi biết.” An Nhiên ngừng một nhịp. “Nhưng anh cũng biết câu ‘mùi thuốc sát trùng vào trước người’ không giống điều cô ấy vừa nghe từ chúng ta.”
“Tôi biết. Vì vậy càng không được làm hỏng nó.”
Sau cuộc gọi, Quân yêu cầu Tống Nghi hoàn tất việc lọc địa điểm mà không mở ảnh tờ giấy của Hạ Uyên. Trong hành lang mười hai kilomet còn lại có ba nơi đủ dài để một xe tải nhỏ biến mất dưới mái che nhiều phút mà không bị camera đường phố ghi lại: bến sửa xe buýt, trạm bơm số bốn và một bãi rửa khử khuẩn phương tiện y tế sát bờ sông. Bến xe buýt có camera cổng độc lập ghi đủ phương tiện ra vào. Trạm bơm chỉ mở cổng cho xe kỹ thuật lúc 8 giờ 12 và 14 giờ 30. Bãi khử khuẩn đã ngừng nhận xe công khai từ sáu tháng trước, nhưng hệ thống cửa và điện vẫn do một nhà thầu duy trì.
“Có lệnh lấy nhật ký cổng chưa?” Quân hỏi.
“Đã gửi yêu cầu khẩn theo phạm vi hẹp. Chỉ lấy thời gian mở cửa, mã thẻ và danh sách xe đăng ký. Không lấy dữ liệu ngoài khung 9 giờ 45 đến 10 giờ 30.”
Mười ba phút sau, tệp trả về chỉ có bốn dòng. Ba dòng là kiểm tra tự động của hệ thống. Dòng còn lại ghi cổng bên hông mở lúc 10 giờ 06 phút 41 giây, đóng lúc 10 giờ 14 phút 08 giây. Không có biển số được nhập, không có lịch khử khuẩn và camera trong sân đã bị tháo để sửa từ tuần trước.
Tống Nghi đọc mã thẻ hai lần rồi mới quay màn hình về phía Quân.
Mã mở cổng là 12.
Trong danh sách hiện hành của bãi, không có thẻ số mười hai. Thẻ đó đã bị báo hủy từ mười năm trước, sau một đợt đổi hệ thống khóa.
Quân nhìn dải thời gian tám phút nằm giữa vùng mưa trắng xóa trên bản đồ. Nó chưa chứng minh chiếc xe tải nhỏ đã vào bãi, chưa chứng minh người theo dõi ngồi trong xe và càng chưa chứng minh Hạ Uyên từng ở đó.
Nhưng lần đầu tiên, bản đồ của cơn mưa, nhật ký một cánh cổng và một mã thẻ đã chạm vào cùng một khoảng trống.
