Bỏ qua nội dung

Don Hang Khong Nen Mo

Chương 68 - Chương 68: Người Cha Không Ký

Chương 68: Người Cha Không Ký

“Một đoạn video không chứng minh tôi sửa hồ sơ.”

Long nói ngay khi màn hình vừa tối, nhanh đến mức như đã chờ câu ấy từ mười một năm trước. Hắn không nhìn Quân mà nhìn người kỹ thuật. “Dừng bản xem trước. Khóa phiên. Ghi rằng hình ảnh chưa được thẩm định nguồn và không tạo kết luận về trách nhiệm cá nhân.”

Người kỹ thuật đặt tay lên chuột nhưng chưa bấm. Quân vẫn nhìn khung hình đen. Trong đó không còn cha anh, chỉ còn bóng bàn tay Long phủ lên camera ở giây cuối. Nỗi đau trong ngực chưa tan, nhưng nó đã có hình dạng rõ hơn: cha anh từng chạy vào chỗ người khác chạy ra, còn những người sống sót đã dùng giấy tờ bắt ông chết theo một cách khác.

“Tôi chưa nói video chứng minh ông sửa.” Quân quay lại. “Nó chỉ chứng minh ông có mặt trước giờ ông khai. Còn cha tôi có ký bản sửa hay không, mở HANDOVER.”

Long khép hai bàn tay trên mặt bàn. “Phiên này được mở để xác minh vật mang, không phải để anh mở rộng thành một cuộc xét hỏi.”

“Ông vừa cho mở CAMERA-11M trong cùng vật mang.” Quân chỉ màn hình. “Không thể xem phần có lợi cho ông là xác minh, tới phần có chữ ký thì thành xét hỏi. Nếu ông muốn đóng phiên, để máy ghi đúng lý do: chủ tọa từ chối kiểm tra hồ sơ liên kết sau khi phát hiện người trong video là chính mình.”

Một người ở cuối bàn tháo kính, lau rất lâu dù tròng kính không có hơi nước. Thư ký nhìn Long, chờ câu chữ sẽ được phép gõ. Người kỹ thuật hạ giọng: “Thư mục HANDOVER được đánh dấu linked package với CAMERA-11M. Nếu đóng khi chưa đọc chỉ mục, hệ thống sẽ ghi VERIFICATION INCOMPLETE – CHAIR REFUSED.”

Long nhìn hắn. “Tôi không hỏi anh cách hệ thống viết.”

“Nhưng lát nữa người ta sẽ hỏi tại sao nó viết vậy.” Quân đáp.

Không ai cười. Long ra hiệu bằng hai ngón tay. “Chỉ mục. Không mở nội dung ngoài phạm vi chữ ký.”

HANDOVER hiện lên ở chế độ chỉ đọc. Danh sách không dài: SHIFT-SAFETY-17A, INCIDENT-INITIAL-01, INCIDENT-REV-02 và RELEASE-LOG. Bên cạnh INCIDENT-REV-02 là dòng người ký P.V.DAT, thời điểm phát hành 03 giờ 14 phút 08 giây. Quân nhìn con số ấy. Video đã cho thấy giàn sập từ 01 giờ 19. Đến 03 giờ 14, cha anh không thể ngồi trước bàn nào để đọc một bản sửa, càng không thể cầm bút nhận lỗi.

Long nói: “Hồ sơ có thể được hoàn thiện từ xác nhận trước tai nạn.”

Quân không tranh bằng suy đoán. “Mở thuộc tính chữ ký.”

Người kỹ thuật chọn mục SIGNATURE PROVENANCE. Màn hình hiện bốn dòng:

SIGNATURE MODE: INSERTED IMAGE OBJECT.

SOURCE OBJECT: SAFETY/SHIFT-SAFETY-17A/SIG-PVD-004.

LIVE CAPTURE EVENT: NONE.

ORIGINAL SIGNED COPY RECEIVED: NO RECORD.

Căn phòng yên đi một nhịp. Long lập tức nói: “Hệ thống lưu trữ cũ thường dùng mẫu chữ ký đã số hóa cho bản lưu hành nội bộ. Điều đó không đồng nghĩa giả mạo.”

“Đúng.” Quân đáp. “Nên mở bản nguồn.”

SHIFT-SAFETY-17A xuất hiện. Đó là phiếu kiểm tra tải trọng ca đêm, lập trước tai nạn. Ở cuối trang có chữ ký của Phạm Văn Đạt và một người làm chứng ghi L.H.TIN. Màn hình không chỉ hiện hình ảnh mà còn hiện mã đối tượng SIG-PVD-004. Người kỹ thuật mở phần đối chiếu. INCIDENT-REV-02 dùng đúng đối tượng ấy, cùng mã băm, cùng vùng cắt, cùng một vệt mực nhòe ở đuôi nét cuối.

Quân không cần nhìn nét chữ để đoán. Máy đã nói đây không phải hai lần ký. Đó là một hình ảnh được lấy từ tờ giấy trước tai nạn rồi chèn vào bản sửa sau tai nạn.

Anh nhìn chữ ký thật trên phiếu an toàn. Cha anh đã đặt tên mình dưới một tờ giấy yêu cầu kiểm tra tải trọng. Sau khi ông chết, người ta cắt đúng cái tên ấy, dán xuống tờ giấy nói ông bỏ quy trình. Một chữ ký được dùng hai lần: lần đầu để giữ người sống, lần sau để đổ lỗi cho người chết.

Cổ tay trái Quân giật đau. Anh ép khuỷu tay vào sườn, không để nó run trước camera. “Mở RELEASE-LOG.”

Long nói lạnh: “Đủ rồi.”

Người kỹ thuật chưa rời chuột. “Muốn kết luận nguồn chữ ký, cần kiểm tra bản gốc đã được tiếp nhận hay chưa.”

“Tôi nói đủ rồi.”

Quân rút bản biên nhận khỏi lớp áo trong bằng tay phải. Lê Thành lập tức bước tới, nhưng Quân giơ tờ giấy lên ngang camera. “04 giờ 09 tại B2. Tôi nhận một phong bì niêm phong từ Trịnh Khải. Ghi rõ không hợp nhất với bao tải và thẻ. Hai bên giữ hai bản. Phong bì vẫn trên người tôi, chưa ai mở.”

Khải đứng sau kính, nghe tên mình qua loa. Hắn giơ bản biên nhận còn lại sát mặt kính. Hai tờ giấy giống nhau, cùng những dòng Quân đã gạch, cùng chữ ký nháy của Khải ở chỗ sửa.

Quân lấy phong bì nâu ra. Đường niêm phong có chữ ký Khải kéo qua hai lớp giấy vẫn nguyên. Anh đặt nó lên vùng trống trước camera, yêu cầu người phụ trách tài liệu đọc tình trạng mép dán, rồi tự dùng dao rọc giấy của bàn thư ký rạch một cạnh. Không ai chạm tay giúp anh.

Ba tài liệu trượt ra: một ý kiến pháp lý cũ, một bản trích sổ giao nhận hồ sơ và bản tường trình Khải ký trước khi xuống B2. Trang đầu của ý kiến pháp lý đã ngả màu. Dưới tiêu đề có mã LEGAL-EXCEPTION-02 và chữ ký mực xanh của Trịnh Khải.

Quân đọc phần kết luận, từng câu chậm và rõ: “Không có bản giấy mang chữ ký trực tiếp của ông Phạm Văn Đạt đối với INCIDENT-REV-02. Tệp phát hành sử dụng ảnh chữ ký từ SHIFT-SAFETY-17A. Đề nghị không xác nhận hồ sơ đã hoàn tất nếu chưa có bản gốc hoặc biên bản ký trước người làm chứng.”

Long dựa lưng vào ghế. “Một ý kiến nội bộ của người đang bị đình chỉ, do chính anh ta giữ suốt mười một năm.”

Khải bật loa trước khi ai yêu cầu. “Tôi xác nhận đó là bản tôi ký khi còn phụ trách rà soát pháp chế dự án. Tôi giữ bản gốc vì ý kiến bị rút khỏi tập phát hành. Có thể giám định giấy, mực và chữ ký của tôi. Nhưng không cần tin lời tôi ngay. Mã tài liệu nằm trong chỉ mục của thẻ.”

Người kỹ thuật nhập LEGAL-EXCEPTION-02 vào ô tìm kiếm cục bộ. RISK-COM hiện một dòng liên kết, không mở nội dung: DOCUMENT REGISTERED / HASH MATCH / RELEASE BLOCK OVERRIDDEN. Thời điểm ghi nhận là 03 giờ 26 phút 51 giây. Phần người thực hiện chỉ còn mã tài khoản CONTROL-18, chưa đủ để gọi tên ai, nhưng đủ để chứng minh ý kiến phản đối từng tồn tại trước khi hồ sơ được phát hành.

Quân đẩy bản trích sổ giao nhận về phía thư ký. Dòng 03 giờ 21 ghi: “Nhận 01 bản scan INCIDENT-REV-02; không kèm bản giấy gốc; chờ bổ sung ký trực tiếp.” Dòng 03 giờ 29 bị gạch, thay bằng “đã đủ điều kiện lưu hành”, bên cạnh không có chữ ký của Phạm Văn Đạt, chỉ có dấu xác nhận của phòng điều hành.

Long nói: “Một nhân sự có thể đã đồng ý dùng mẫu chữ ký trước đó.”

“Ai chứng kiến?” Quân hỏi.

Long không trả lời.

“Có ghi âm không? Có giấy ủy quyền không? Có bản gốc không?” Quân hỏi tiếp. “Máy ghi không có sự kiện ký. Sổ ghi không nhận bản gốc. Ý kiến pháp lý ghi chữ ký bị lấy từ phiếu an toàn. Ông còn muốn gọi đó là ‘có thể đồng ý’ thì ghi luôn người chết đã đồng ý bằng cách nào.”

Một người đàn ông ngồi gần Long lên tiếng, rất khẽ nhưng đủ để micro thu: “Đề nghị thư ký ghi nguyên câu hỏi.”

Long quay sang. Người kia không nhìn hắn, chỉ đặt bút xuống cạnh tập tài liệu, như thể đã quyết định không ký thêm bất cứ thứ gì trong đêm nay.

Thư ký hỏi: “Kết luận kỹ thuật ghi thế nào?”

Long đáp: “Ghi nghi vấn về nguồn chữ ký.”

Người kỹ thuật lắc đầu. Động tác nhỏ, nhưng trong căn phòng ấy nó nặng hơn một tiếng quát. “Trạng thái hệ thống không phải nghi vấn. Đây là inserted image object, không có live capture và không có bản gốc được tiếp nhận. Tôi chỉ có thể ghi: không xác lập được sự kiện ông Phạm Văn Đạt trực tiếp ký INCIDENT-REV-02.”

Quân nhìn dòng chữ vừa hiện trên biên bản điện tử. Mười một năm qua, cha anh bị buộc vào một câu kết luận bằng một mảnh ảnh cắt từ tờ giấy khác. Bây giờ hệ thống của chính Minh Thịnh phải thừa nhận điều đơn giản nhất: không có lần ký ấy.

“Đừng ghi ‘không xác lập được’ như thể ông ấy có thể đã ký ở một góc tối nào đó.” Giọng Quân khàn đi. “Ghi thêm nguồn ảnh đã xác định là SHIFT-SAFETY-17A và bản gốc không được tiếp nhận. Cha tôi không ký bản sửa này.”

Long đứng dậy. Ghế trượt trên sàn phát ra một tiếng ngắn, sắc. “Anh không có quyền đưa ra kết luận pháp lý.”

Quân cũng không lùi. “Tôi không kết luận ai làm giả. Tôi chỉ trả lại cho cha tôi việc ông ấy đã làm và việc ông ấy không làm. Ông ấy ký phiếu dừng tải. Ông ấy không ký giấy nhận lỗi.”

Đèn báo cạnh cửa phòng họp chợt chuyển vàng. Lê Thành đưa tay lên tai nghe, nghe vài giây rồi nhìn Long. “Bàn tiếp nhận dưới sảnh báo có yêu cầu đối chiếu nhân chứng lịch sử. Hồ sơ đăng ký lúc 04 giờ 02, do Vũ Khang nộp. Tên trùng với dòng trên SHIFT-SAFETY-17A: Lâm Hữu Tín.”

Long nói ngay: “Từ chối. Phiên không tiếp nhận người ngoài.”

Người đàn ông vừa yêu cầu ghi nguyên câu hỏi ngẩng lên. “Vậy ghi thêm chủ tọa từ chối người làm chứng có tên trong tài liệu đang xác minh.” Một người khác khép tập hồ sơ. “Nếu đã mở tới chữ ký nhân chứng mà không cho người đó vào, không ai ở bàn này nên ký biên bản đóng phiên.”

Long nhìn từng gương mặt. Quyền lực của hắn vẫn ở cửa, ở camera, ở đội an ninh. Nhưng một căn phòng đầy người chỉ hữu ích khi họ còn chịu đặt tên dưới giấy của hắn. Sau vài giây, hắn nói: “Cho vào.”

Khóa cửa bật. Gió lạnh từ hành lang lùa qua cùng mùi mưa và áo quần ẩm. Vũ Khang đứng ngoài, một tay giữ tập hồ sơ ép sát ngực. Bên cạnh ông là người đàn ông gầy, tóc bạc dính xuống trán, đôi giày còn nhỏ nước lên nền bóng.

Ông Tín bước qua cửa chậm đến mức Quân thấy rõ bàn tay ông run. Nhưng lần này ông không quay mặt, không đóng cửa, không nói đừng tìm nữa. Ông nhìn chữ ký L.H.TIN trên màn hình, rồi nhìn thẳng vào Long.

“Tôi là Lâm Hữu Tín,” ông nói. “Tôi đến ký phần lời khai mình đã bỏ trống mười một năm.”