Chương 67 - Chương 67: Mười Một Phút Trở Lại
Chương 67: Mười Một Phút Trở Lại
“Ông Long, ông đang mở nhầm lớp.”
Lê Thành vừa đặt tay lên khuỷu tay phải của Quân thì dừng. Không phải vì câu nói đủ mạnh để đẩy một trưởng ca an ninh lùi lại, mà vì người kỹ thuật ở cuối bàn đã nhìn Long trước khi nhìn màn hình bị che. Chỉ một phản xạ ấy cũng đủ cho Quân biết mình chạm đúng chỗ.
Long khép tập hồ sơ. “Đưa anh ta ra ngoài.”
Quân không chống lại bàn tay của Thành. Anh chỉ nói lớn hơn, hướng thẳng lên camera trên trần: “Ghi rõ lý do đưa tôi ra. Tôi yêu cầu bổ sung nhật ký đầu đọc vào biên bản hộp rỗng. Màn hình vừa báo L17B-2, ACCESS EXPIRED lúc 04 giờ 17 phút 41 giây. Nếu vật tôi mang không có thẻ, thiết bị của ông đang đọc cái gì?”
Thư ký ngừng gõ. Người phụ nữ kiểm soát tài liệu vẫn đứng bên hộp giả, đôi găng trắng giữ lơ lửng trên ba miếng thép. Long nhìn người kỹ thuật. “Lỗi bộ nhớ đệm.”
Quân bật cười khô. “Bộ nhớ đệm biết đúng mã thẻ của cha tôi, lại chạy đúng giờ phòng này. Máy công ty ông nhớ dai hơn người thật.”
Thành siết tay hơn. Cổ tay trái của Quân chỉ cần rung theo một nhịp cũng đau buốt tới vai. Anh không giằng, chỉ hạ thấp trọng tâm để người kia muốn kéo phải làm việc đó thật rõ trước camera. Long đã dựng cả căn phòng để quay cảnh một shipper mang hộp rỗng đến. Hắn sẽ không thích đoạn cuối biến thành bốn bảo vệ lôi một người bị thương khỏi chỗ đang yêu cầu đọc nhật ký máy.
Quân chỉ cằm về màn hình nhỏ dưới mặt bàn. “Chuyển sang DEVICE INVENTORY. Không mở file, không ghi dữ liệu. Nếu tôi nói sai, màn hình sẽ hiện không có secure media. Ông có ngay một dòng sạch để bỏ vào thông cáo.”
Người kỹ thuật mím môi. Long hỏi: “Anh học mấy từ đó ở đâu?”
“Ở nơi người ta còn biết gạt đầu đọc sang chế độ chỉ đọc trước khi chạm vào đồ của người khác.” Quân đáp. “ACCESS là lớp mở cửa. MEDIA-MIRROR là lớp các ông đã chuẩn bị để phản bác. HANDOVER-CARRIER mới là vật mang. Ông đang lấy giấy báo hết hạn cửa ra vào để kết luận căn nhà không có phòng.”
Một người ngồi gần cuối bàn kéo tập tài liệu lại, tránh ánh mắt Long. Không ai lên tiếng bênh Quân. Họ chỉ bắt đầu hiểu rằng nếu một báo cáo “không có dữ liệu” được ký khi thiết bị đang báo ngược lại, tên của họ có thể nằm dưới một thứ khó chối hơn lời một shipper.
Long ra hiệu cho Thành buông tay. “Cho anh ta nhìn. Sau đó đưa ra ngoài.”
Người kỹ thuật mở nắp che. Bên dưới không phải màn hình rời mà là một cụm đầu đọc gắn chìm, có khe khóa bằng nắp kim loại. Khi hắn kéo nắp sang bên, một tấm thẻ công trình màu xám đang nằm kẹp trong khay chống nhiễu hiện ra. Mép thẻ có vết xước cũ hình lưỡi câu. Quân đã nhìn vết đó dưới đèn kho Cảng Cũ, đã dùng ngón tay phải vuốt qua nó trước máy quay.
Lồng ngực anh lạnh đi. Thẻ thật không biến mất. Nó bị đặt dưới tay Long suốt lúc hộp giả được mở.
Người kỹ thuật chạm chuột. Màn hình bật sáng, lần này không kịp che. Dòng đầu hiện rõ:
L17B-2 / OWNER P.V.DAT
ACCESS EXPIRED
SECURE MEDIA PRESENT – AUTH CHANNEL NOT MOUNTED
Quân đọc từng dòng cho camera. Thư ký buộc phải gõ theo. Long nói: “Thiết bị được an ninh thu hồi trong khoang để bảo toàn.”
“Người nào thu hồi?” Quân hỏi ngay. “Lúc mấy giờ? Biên bản đâu? Sáu giây kính đục, ông bảo không ai thu giữ. Bây giờ thẻ nằm trong máy của ông. Hai câu này tự đánh nhau, khỏi cần tôi.”
Lê Thành nhìn thẳng phía trước. Quai hàm hắn cứng lại nhưng không trả lời. Long không quay sang hắn. “Kiểm tra tính toàn vẹn. Không truy cập nội dung.”
Người kỹ thuật chọn DEVICE INVENTORY. Ba vùng xuất hiện theo thứ tự: ACCESS, MEDIA-MIRROR, HANDOVER-CARRIER. Hai vùng đầu có dấu trạng thái. Vùng thứ ba mang biểu tượng khóa đỏ. Bên dưới là yêu cầu: AUTH LEGAL-MIRROR 02 / HISTORICAL SIGNER REQUIRED.
Sau lớp kính khoang, Khải đã nhìn thấy. Hắn cúi xuống chiếc cặp đen, lấy ra một thanh ký số nhỏ bọc trong túi nhựa có nhãn pháp chế. Loa vẫn tắt, nên hắn giơ nó sát kính rồi chỉ vào khay tài liệu hai chiều.
Long nói: “Trịnh Khải đã bị đình chỉ.”
Quân nhìn hắn. “Đình chỉ lúc 04 giờ 12 không xóa được chữ ký tạo từ mười một năm trước. Nếu xóa được, toàn bộ LEGAL-MIRROR 02 của ông cũng thành rác. Ông chọn đi: chữ ký Khải còn giá trị thì mở đúng lớp; chữ ký không còn giá trị thì báo cáo mirror các ông dùng để gọi tôi giả mạo cũng không còn giá trị.”
Căn phòng im đến mức nghe rõ tiếng quạt trong đầu đọc. Người kỹ thuật nuốt khan. “Hệ thống không cho xuất kết luận ‘không có dữ liệu’ khi secure media đã được phát hiện. Muốn đóng phiên phải xác minh hoặc ghi từ chối xác minh.”
Long nhìn hắn rất lâu. “Bật loa.”
Tiếng Khải vào phòng, khàn hơn trước. “Tôi xác nhận token ký số thuộc tài khoản pháp chế lịch sử đã tạo kênh LEGAL-MIRROR 02. Tôi chỉ cho phép xác thực ở chế độ đọc, không cho phép ghi, sửa firmware hoặc xuất lại gói. Ghi nguyên câu.”
Long lạnh giọng: “Anh đang tự buộc mình vào hồ sơ.”
Khải đáp: “Tôi đã ở trong hồ sơ từ mười một năm trước.”
Khay tài liệu trượt qua lớp kính. Token được chụp bốn mặt, đọc số sê-ri rồi cắm vào cổng xác nhận bên cạnh đầu đọc. Khải nhập mã trên bàn phím phía ngoài khoang, nơi camera nhìn thấy tay hắn nhưng không thấy dãy số. Đèn đỏ chuyển vàng, nhấp ba lần rồi giữ xanh.
LEGAL-MIRROR 02 VERIFIED.
HANDOVER-CARRIER MOUNTED – READ ONLY.
Không ai thở ra. Màn hình hiện bốn thư mục: SAFETY, HANDOVER, RISK-COM và CAMERA-11M. Bên cạnh thư mục cuối là thời lượng 00:11:00, mốc bắt đầu 01:17:00, mốc kết thúc 01:28:00.
Mười một phút từng bị xóa khỏi hồ sơ đã trở lại bằng một dòng chữ không lớn hơn thông báo tiền phạt trên app.
Long nói: “Chỉ đối chiếu mã băm.”
Quân nhìn thẳng hắn. “Ông vừa tuyên bố sẽ chuyển toàn bộ hình ảnh cho cơ quan chức năng. Toàn bộ mà bỏ đúng mười một phút thì vẫn là cách Minh Thịnh làm từ năm cha tôi chết.”
Người kỹ thuật không chạm chuột. Long có thể dừng ở đó, nhưng màn hình, camera và gần chục người đã thấy thư mục tồn tại. Từ chối mở sẽ biến cái hộp rỗng thành trò diễn chưa kịp hạ màn. Hắn đặt hai tay lên bàn. “Mở bản xem trước. Không sao chép.”
Video hiện lên không có âm thanh. Hình ảnh đen trắng, góc cao từ khu kỹ thuật công trường. Đồng hồ ở mép phải chạy 01:17:00. Mưa tạt xiên qua dãy đèn. Một người đàn ông mặc áo phản quang bước tới bảng cảnh báo tải trọng, cúi kiểm tra rồi vẫy mạnh hai công nhân lùi khỏi vùng giàn đỡ.
Quân nhận ra dáng đi trước khi thấy mặt. Vai trái cha anh luôn thấp hơn một chút vì từng ngã xe chở xi măng. Mười một năm qua, trong mọi bản kết luận, ông là người bỏ quy trình. Trên màn hình, ông đang đẩy người khác ra khỏi chỗ nguy hiểm.
01:18:26, đèn cảnh báo chuyển đỏ. Cha anh đập nút dừng khẩn cấp, rồi chạy về phía chân giàn, nơi một công nhân còn mắc dây an toàn. Quân siết bàn tay phải vào mép bàn. Anh không nghe được tiếng cha gọi, nhưng miệng người trên màn hình mở rộng, cánh tay chỉ liên tục về lối thoát.
01:19:11, hình ảnh rung mạnh. Bụi trắng trùm qua ống kính. Khi khung hình rõ lại, một phần giàn đã sập khỏi mép camera. Cha Quân không còn trong vùng sáng.
Quân tưởng mình sẽ không chịu được khoảnh khắc ấy. Nhưng nỗi đau không nổ. Nó chìm xuống, nặng và lạnh như đồng tiền ướt trong túi. Cha anh không chết vì chạy sai. Ông chạy về phía người chưa kịp ra.
Video tiếp tục.
01:23:48, một chiếc xe đen dừng ngoài cổng kỹ thuật. Hai người đàn ông bước xuống. Người đi trước mặc áo mưa sẫm màu, đội mũ bảo hộ trắng còn sạch. Hắn đi thẳng qua nhóm cứu hộ, không nhìn về phía giàn sập trước tiên mà nhìn lên camera, rồi chỉ tay về phòng điều khiển.
Gương mặt trên màn hình trẻ hơn, gầy hơn, nhưng cách giữ cằm và đôi mắt không thay đổi.
Trong lớp kính bóng, hình Trần Bảo Long của mười một năm trước chồng lên Trần Bảo Long đang ngồi ở đầu bàn.
Long không còn nhìn Quân. Hắn nhìn chính mình tiến vào hiện trường lúc 01:23:48, bốn mươi phút trước thời điểm hồ sơ chính thức ghi hắn được thông báo.
Đến 01:27:52, người đàn ông trong video bước sát ống kính. Hắn ngẩng đầu, nhìn thẳng vào camera như biết bên kia sẽ có người xem. Bàn tay đeo găng nâng lên phủ kín khung hình.
Màn hình tối đen đúng lúc đồng hồ chạm 01:28:00.
Quân nghe tiếng ai đó đánh rơi bút. Anh không quay lại. Ánh mắt vẫn đặt trên khung hình đen, nơi mười một phút vừa trả cha anh về đúng vị trí và đặt Long vào nơi hắn đã xóa mình khỏi hồ sơ.
Quân nói rất khẽ, nhưng micro trên bàn vẫn thu đủ:
“Lần này ông có mặt rồi.”
