Chương 66 - Chương 66: Hộp Rỗng
Chương 66: Hộp Rỗng
Quân không rút tay khỏi nút dây. Anh giữ ngón cái trên chỗ đáng lẽ phải có góc tờ hai nghìn, như thể chỉ cần ấn mạnh hơn thì mảnh giấy ướt sẽ hiện lại. Trên bàn kính, con số 486 vẫn sáng xanh. Long ngồi đối diện, kiên nhẫn nhìn anh bằng vẻ lịch sự của người biết cái bẫy đã khép đủ bốn phía. “Anh không mở?” hắn hỏi. Quân ngẩng lên. “Mở được. Nhưng trước khi mở, ghi cho rõ: vật trên bàn không phải vật tôi mang vào khoang.”
Một vài người quanh bàn động đậy. Người phụ trách thư ký lập tức cúi xuống bàn phím. Long không nhìn họ. “Dựa vào đâu?” Quân chỉ vào nút dây. “Dựa vào thứ rẻ hơn cái bàn này nhiều. Tôi gài một tờ hai nghìn ướt dưới nút buộc trước mặt camera tầng mười bảy. Một góc giấy thò ra ngoài, cọ vào ngón tay tôi suốt đường lên. Bây giờ không còn.”
Long nhìn bao tải như lần đầu để ý đến nó. “Một dấu do chính anh tự tạo, không ai xác nhận, cũng có thể do anh làm rơi.” Quân đáp ngay: “Rơi đúng sáu giây kính trắng, lại rơi sạch cả vết nước? Tiền tôi ít, nhưng chưa biết tự bốc hơi.”
Long khẽ gõ đầu ngón tay lên tập hồ sơ. Cửa khoang phía sau vẫn khóa. Qua lớp kính, Khải đang áp một bàn tay lên vách, miệng nói chậm từng chữ để người trong phòng đọc được. Quân không nghe thấy, nhưng đoán được hắn đang yêu cầu bảo toàn bản ghi. Một luật sư bị nhốt ngoài cửa vẫn cố biến cái nhốt ấy thành biên bản.
Quân luồn tay phải vào lớp áo trong. Hai bảo vệ lập tức tiến nửa bước. Anh dừng lại, nói rõ: “Tôi lấy bản biên nhận đã ký ở B2. Không lấy thiết bị.” Rồi anh kéo tờ giấy gấp ra, giữ nguyên phong bì nâu phía sau ngực. Giấy đã ẩm ở mép nhưng phần sửa tay và chữ ký nháy của Khải vẫn còn nguyên.
Anh đọc lớn phần mình đã viết: “Người nhận chỉ xác nhận phong bì riêng, không chuyển giao bao tải xám hoặc vật mang bên trong.” Quân đặt bản giấy sát mặt kính để camera trên trần thấy. “Biên nhận lập trước khi lên đây. Từ lúc đó đến khi kính chuyển đục, không ai công khai nhận hàng. Nếu Minh Thịnh nói vật không bị thu giữ, vậy Minh Thịnh cũng không có quyền bảo vật này là thứ tôi đã mang vào.”
Long ra hiệu. Loa trong khoang bật lại, tiếng Khải tràn vào phòng giữa chừng: “—phản đối việc mở khi chuỗi kiểm soát đã bị che khuất. Tôi xác nhận không chứng kiến Quân tự nguyện giao vật cho bất kỳ ai.” Long nói: “Anh đang bị đình chỉ.” Khải đứng thẳng sau lớp kính. “Đình chỉ chức vụ không đình chỉ mắt tôi.” Loa tắt ngay.
Long quay sang người phụ trách tài liệu ở cuối bàn. “Lập ghi nhận: người mang từ chối xác nhận vật, đồng thời đưa ra cáo buộc đánh tráo không có chứng cứ độc lập. Tiến hành kiểm tra dưới camera.” Quân bỏ tay khỏi bao. “Ai mở thì ghi tên người đó.”
Một phụ nữ đeo thẻ KIỂM SOÁT TÀI LIỆU mang găng, đọc họ tên và giờ trên đồng hồ: 04 giờ 17 phút. Cô chụp bốn mặt bao tải, đo nút dây, rồi dùng kéo cắt phần vải ngay dưới miệng thay vì tháo nút. Cách làm sạch sẽ đến mức giống một buổi trình diễn đã tập trước. Từ trong bao, cô lấy ra một hộp nhựa cứng màu đen, kích thước gần bằng hộp niêm phong ở Kho Cảng Cũ. Mã QR trên nắp in sắc, nhưng không có hai đường tem chạy chéo mà Quân đã nhìn thấy dưới camera kho.
Người phụ nữ đặt hộp lên bàn. Cân vẫn là 486 gram. Long chỉ nói một chữ: “Mở.” Hai khóa nhựa bật lên. Nắp hộp nâng khỏi bản lề. Bên trong là một khay mút đã khoét đúng hình tấm thẻ, nhưng ô giữa trống không. Dưới khay có ba miếng thép mỏng và một túi bi chì được dán sát đáy. Không USB. Không thẻ công trình. Không túi chống tĩnh điện. Một cái hộp rỗng được làm nặng vừa đủ để máy cân không biết mình đang nói dối.
Không khí trong phòng đổi khác. Hai người ở cuối bàn nhìn nhau. Thư ký ngừng gõ đúng một nhịp rồi tiếp tục. Long không hề cúi xem đáy hộp. Hắn chỉ nhìn Quân. “Vật anh mang đến không chứa thiết bị lưu trữ. Minh Thịnh sẽ chuyển toàn bộ hình ảnh cho cơ quan chức năng để làm rõ hành vi dàn dựng, xâm nhập và vu khống.”
Quân nhìn ba miếng thép được cắt bằng nhau. “Hộp rỗng mà cân chuẩn đến từng gram. Bộ phận xử lý khủng hoảng của ông làm đồ giả còn kỹ hơn app tính tiền phạt.” Một người gần cửa hắng giọng, cố nuốt tiếng cười hoặc tiếng ho. Long đặt trước mặt Quân một biên bản đã in sẵn. Dòng đầu ghi: NGƯỜI MANG XÁC NHẬN VẬT KHÔNG CÓ NỘI DUNG TẠI THỜI ĐIỂM TIẾP NHẬN. Phần thời gian được để trống, nhưng tên Phạm Minh Quân đã có sẵn.
Quân không cầm bút. “Biên bản chạy nhanh thật. Hộp vừa mở đã biết trước tôi xác nhận gì.” Long đáp: “Anh có quyền ghi ý kiến.” Quân chỉ bản biên nhận đang giữ. “Tôi ghi rồi. Tôi chưa giao. Khoang của ông trắng sáu giây. Người của ông bẻ tay tôi. Sau đó vật đánh dấu biến mất. Ý kiến của tôi dài thế thôi.”
Long nghiêng người về trước. “Anh nghĩ một tờ hai nghìn và một câu nói có thể thay thế chứng cứ?” Quân lắc đầu. “Không. Nhưng nó đủ chứng minh ông cần sáu người, hai lớp cửa và kính đổi màu để lấy thứ của một thằng shipper. Còn muốn chứng minh tôi mang hộp rỗng, ông phải giải thích ai biết trước trọng lượng 486 gram.”
Lần đầu tiên, nụ cười lịch sự của Long mỏng đi. Hắn ra hiệu cho Lê Thành. “Đưa anh Quân ra khu chờ. Bảo toàn phong bì và giấy tờ trên người theo quy trình.” Quân lùi nửa bước, vai phải chạm mép bàn. Cổ tay trái đau đến buồn nôn, nhưng đầu óc anh lại lạnh dần. Anh không thể giành lại bao bằng sức, không thể đập kính, càng không thể chờ một người ngoài cửa xông vào cứu. Anh chỉ còn những thứ Long đã dùng quá quen nên không thèm giấu: thứ tự cửa mở, thời gian, cân, biểu mẫu và thiết bị trên bàn.
Anh nhìn lại hộp rỗng. Nếu mục tiêu chỉ là cướp thẻ, Long có thể cho an ninh giữ anh từ tầng mười bảy. Hắn đưa Quân lên đây, để mở hộp trước người của mình, để có một bản ghi nói rằng đơn hàng đến nơi đã trống. Cú tráo không nhằm xóa vật chứng trước. Nó nhằm đổi nghĩa của cả quãng đường Quân vừa chạy.
Lê Thành bước vào phòng. Khi cửa trong của khoang mở, một nhân viên kỹ thuật ở đầu bên kia bàn vội khép màn hình nhỏ gắn chìm dưới mặt kính. Động tác chỉ kéo dài một giây, nhưng lớp kính bóng phản chiếu đủ một dòng chữ vàng kèm thời gian 04:17:41 trước khi biến mất: L17B-2 / ACCESS EXPIRED.
Quân đứng yên. Anh đã thấy đúng dòng ấy trong mưa ở trạm Nam Cầu. Đầu đọc cửa chỉ chạm được lớp ngoài. Sau đó Bùi Sơn đã nhắn: chuẩn L17B-2 là thẻ hai lớp. Ở Kho Cảng Cũ, đầu đọc chuyên dụng hiện ba vùng: ACCESS, MEDIA-MIRROR và HANDOVER-CARRIER. Cái máy vừa bị đóng không báo không có thẻ. Nó báo lớp mở cửa đã hết hạn.
Vật mang thật đang ở rất gần đầu đọc ấy. Có thể dưới mặt bàn, có thể trong khay tài liệu phía Long, nhưng chắc chắn không phải một bản ghi cũ: thời gian trên màn hình vừa chạy cùng đồng hồ phòng họp. Long muốn vô hiệu hóa, sao chép hoặc dựng một báo cáo “không có dữ liệu” trước khi Quân kịp lên tiếng. Nhưng một đầu đọc chỉ nhìn thấy vỏ không đồng nghĩa phần ruột đã chết. Lớp secure media vẫn cần kênh xác thực. CAMERA-11M vẫn có thể còn nằm sau lớp khóa mà Long chưa mở được.
Nỗi lạnh trong bụng Quân không biến mất. Thẻ vẫn ở phía bên kia người của Long, còn anh sắp bị kéo khỏi phòng. Nhưng cái hộp rỗng trên bàn không còn là dấu chấm hết. Quân nhìn thẳng vào Long. “Ông lấy được cái vỏ rồi tưởng đã lấy được ruột.” Ánh mắt Long dừng lại đúng một nhịp.
Quân nhìn về màn hình vừa bị che, nhớ lại dòng tin nhắn cũ của Sơn từng sáng lên giữa mưa: L17B-2 là chuẩn thẻ hai lớp. Anh nói chậm, đủ để camera trên trần thu từng chữ: “Ông Long, ông đang mở nhầm lớp.”
