Chương 65 - Chương 65: Phòng Họp Kính
Chương 65: Phòng Họp Kính
Cửa thang vừa hé đủ một gang tay, ánh đèn pin đã chọc thẳng vào mặt Quân. Sáu người mặc đồng phục an ninh đứng thành hai hàng ngoài sảnh tầng mười bảy; người đeo thẻ trưởng ca cầm điện thoại hiển thị đúng ảnh cảnh báo của anh. Loa trên trần vẫn đọc đều: “Yêu cầu giữ người, bảo toàn tài sản.” Quân không lùi. Cabin chỉ còn một đường ra, mà đứng yên cũng chỉ là chờ người khác quyết định thay mình.
Tay phải anh siết dây bao tải xám. Trước khi cửa mở hết, Quân móc trong túi quần ra xấp tiền ướt còn lại, rút tờ hai nghìn nhàu mép rồi gấp làm tư. Anh luồn nó dưới nút dây đã thắt sát miệng bao, để một góc giấy màu xanh thò ra vừa đủ chạm đầu ngón cái. Khải liếc xuống. “Cậu làm gì vậy?” Quân đáp: “Đánh dấu hàng. Tiền ít thì phải làm nhiều việc.”
Người trưởng ca giơ tay. “Phạm Minh Quân, đặt túi xuống và bước ra khỏi cabin.” Khải đứng chếch lên trước nửa bước. “Anh tên gì?” “Lê Thành, trưởng ca an ninh.” “Căn cứ giữ người?” Thành nghiêng màn hình về phía họ. “Cảnh báo khẩn của ban điều hành.” Khải nhìn đúng một giây. “Tôi hỏi căn cứ pháp lý. Không hỏi ảnh chụp màn hình.”
Hai bảo vệ phía trái cùng dịch chân. Quân nhìn qua vai họ. Một hành lang kính chạy vòng quanh lõi thang, phía cuối có cầu thang nội bộ dẫn lên tầng mười tám. Trên biển chỉ dẫn là dòng PHÒNG HỌP 18A – LỐI HẬU CẦN. Qua lớp kính, anh thấy xe đẩy tài liệu xếp sát tường và những màn hình đang sáng. Phòng họp ở ngay trên đầu.
Thành nói: “Chúng tôi sẽ lập biên bản sau khi kiểm soát tình huống.” Khải bật cười rất nhẹ. “Tức là giữ trước, nghĩ lý do sau.” Hắn quay đầu về phía camera sảnh. “04 giờ 13 phút. Trưởng ca Lê Thành tuyên bố sẽ giữ người trước khi lập căn cứ. Sáu nhân viên có mặt. Đề nghị hệ thống bảo toàn bản ghi.” Thành siết hàm. Hắn hiểu Khải đang biến từng câu nói thành một cái đinh đóng vào hồ sơ.
Quân bước ra khỏi cabin, kéo bao tải sát hông và đứng đúng giữa vùng sáng camera. Anh nói đủ lớn: “Tôi là Phạm Minh Quân. Tôi mang một vật niêm phong đến điểm tiếp nhận tại phòng họp tầng mười tám. Tôi chưa giao cho Trịnh Khải, chưa giao cho an ninh Minh Thịnh và không đồng ý kiểm đếm ngoài sự chứng kiến của người nhận độc lập.” Mấy nhân viên ở hành lang bên kia chậm bước; có người định giơ điện thoại rồi hạ xuống khi Thành quay nhìn. Long đã dùng cả tòa nhà để gọi anh là kẻ trộm. Quân chỉ còn cách dùng chính tòa nhà để ghi lại mình chưa trộm của ai.
Thành đổi giọng. “Anh được phép di chuyển dưới sự giám sát. Bất kỳ hành vi chống đối nào sẽ bị xử lý.” Khải hỏi: “Ai chịu trách nhiệm về vật mang trong lúc giám sát?” Thành không đáp. Quân nhếch môi. “Anh ấy hỏi khó quá thì để tôi hỏi kiểu shipper. Mất hàng, ai đền?”
Không ai trả lời. Đội an ninh tách thành hai hàng, ép Quân và Khải đi giữa. Họ không chạm vào bao tải nhưng chỉ cách một cánh tay. Khải nói nhỏ: “Cửa cầu thang nội bộ khóa bằng thẻ.” Quân nhìn vệt bánh xe ướt kéo đến cánh cửa kính. Bên cạnh tay nắm có tấm bảng: GIỮ CHẾ ĐỘ HẬU CẦN ĐẾN 05:00. Chốt từ đang sáng vàng. “Họ tự mở đường cho đồ ăn và hồ sơ,” anh nói. “Không tính có người giao hàng đi ké.”
Thành nhận ra hướng nhìn của anh, lập tức ra lệnh khóa cửa. Một bảo vệ chạm thẻ vào bảng điều khiển. Đèn vàng chuyển đỏ, nhưng cánh cửa đã bị một thanh chặn thấp dưới sàn giữ hé để xe đẩy qua lại. Quân dùng mũi giày đẩy thanh chặn, luồn người qua trước khi mô-tơ kéo cửa khép lại. Anh không nhanh hơn hệ thống. Anh chỉ nhìn thấy thứ người vận hành quên thu sau khi dùng xong.
Khải theo sát. Hai bảo vệ kịp chen qua, những người còn lại phải vòng sang cầu thang chính. Cầu thang kính chỉ có mười bốn bậc, nhưng cổ tay trái khiến mỗi lần Quân kéo bao tải lên là một lần vai anh giật cứng. Anh không đưa dây sang tay kia. Tờ hai nghìn vẫn cọ vào ngón cái. Còn dấu đó, hàng còn trong tay.
Lên đến tầng mười tám, Quân nhìn thấy Trần Bảo Long trước khi Long nhìn thấy anh. Phòng họp 18A có kính từ trần xuống sàn, một bàn dài màu đen và ba màn hình chạy slide “Kế hoạch ứng phó khủng hoảng trước niêm yết”. Ở góc phải là hình bà Mai trong áo bệnh viện, bị đóng băng đúng lúc giơ tờ giấy cũ lên. Dưới ảnh có dòng đỏ: NGUỒN PHÁT TÁN CHƯA XÁC MINH.
Long ngồi ở đầu bàn. Áo sơ mi trắng, cà vạt thẳng, trước mặt là một tập tài liệu đã chia tab. Hắn không đứng dậy khi thấy Quân. Chỉ nghiêng đầu nói gì đó với người điều khiển. Loa hành lang bật lên ngay sau đó. “Mời anh Phạm Minh Quân vào khu tiếp nhận.” Giọng Long lịch sự đến mức giống lời mời giao một đơn bình thường.
Giữa hành lang và phòng họp có một khoang kính hai cửa, rộng chưa đến bốn mét vuông. Bên trong đặt một bàn tiếp nhận trong suốt, dưới mặt bàn gắn cân điện tử và khay tài liệu hai chiều. Khải dừng lại trước cửa ngoài. “Đó là khoang kiểm soát tài liệu mật. Hai cửa không mở cùng lúc.” Quân hỏi: “Camera?” “Có. Nhưng máy chủ thuộc Minh Thịnh.” “Vậy kính nhiều cũng như không.”
Cửa ngoài mở. Long nói qua loa: “Anh mang vật vào khoang, đặt lên bàn. Nhân viên tiếp nhận sẽ lập biên bản trước những người có mặt.” Quân nhìn qua lớp kính. Không có Vũ Khang, đại diện báo chí độc lập hay người của cơ quan chức năng. “Người nhận cuối cùng là ai?” anh hỏi. “Minh Thịnh là chủ sở hữu hợp pháp.” Long đáp. “Sai địa chỉ.” Quân đứng nguyên. “Tôi không giao cho người tự nhận là chủ.”
Khải lên tiếng: “Phong bì của tôi phải được tiếp nhận riêng, ghi rõ niêm phong và người mở.” Long nhìn hắn qua kính. “Anh đã bị tạm đình chỉ quyền pháp chế từ 04 giờ 12.” “Tạm đình chỉ không làm chữ ký biến mất.” “Nhưng làm anh mất quyền đứng trong phòng này.”
Hai bảo vệ từ cầu thang chính đã tới. Thành đứng sau lưng Quân, đọc một thông báo mới trên điện thoại: an ninh được phép áp dụng biện pháp kiểm soát tối thiểu để tách người khỏi vật nghi là tài sản mật. Khải hỏi ngay: “Ai phê duyệt?” Thành nói: “Ông Long.” Khải nhìn vào phòng họp. “Tự ký lệnh, tự nhận tài sản, tự giữ người. Quy trình kín thật.”
Quân bước vào khoang kính, nhưng không đặt bao tải xuống. Anh giữ nó sát chân phải và chặn cửa ngoài bằng gót giày. Khải vào theo. Thành cùng một bảo vệ đứng ở ngưỡng cửa. Long vẫn ngồi sau bàn, hai bàn tay đặt cân đối trên tập hồ sơ. “Anh Quân,” hắn nói, “anh muốn công khai. Tôi cho anh một căn phòng đầy người làm chứng. Đặt vật lên bàn.”
“Người làm chứng mà lương do anh trả thì tính theo giờ hay theo chữ ký?” Quân hỏi. Vài người trong phòng tránh mắt. Long không đổi sắc mặt. “Anh đang kéo dài thời gian để đồng phạm phát tán dữ liệu.” “Mẹ tôi tự nói chuyện của bà ấy. Anh gọi đó là phát tán vì bà ấy không xin phép anh trước à?”
Màn hình có hình bà Mai lập tức tắt. Cùng lúc, cửa ngoài sau lưng Quân đóng sầm. Gót giày anh bị hất khỏi rãnh. Đèn trên trần khoang chuyển từ trắng sang xanh. Khải ngẩng lên. “Chế độ bảo mật.” Những vách kính quanh họ đục dần từ mép vào giữa, chỉ trong hai giây đã thành một lớp trắng sữa, che toàn bộ phòng họp và hành lang.
“Giữ dây!” Quân quát, nhưng tiếng khóa từ và còi cảnh báo nuốt mất giọng anh. Thành cùng một bảo vệ ép vào khoang. Một người ghì vai phải, người còn lại luồn tay dưới khuỷu trái. Cơn đau bắn từ cổ tay lên gáy, làm bàn tay anh tê rỗng. Anh không đánh lại. Anh cuộn dây bao quanh cẳng tay phải, ép bao tải giữa hai đầu gối và hét tên từng người Khải đọc được trên thẻ.
Khải chặn trước bàn tiếp nhận, bị Thành đẩy lệch vào vách. Chiếc cặp đen rơi xuống sàn. Trong lớp kính trắng, mọi hình người chỉ còn là bóng xám. Quân cảm thấy dây bao bị kéo căng, rồi chùng xuống. Một vật có cùng khối lượng quệt qua ống chân anh. Cổ tay trái lại bị bẻ lệch. Phản xạ đau khiến bàn tay phải mở ra đúng một nhịp. Chỉ một nhịp.
Khi anh siết lại, dây bao vẫn nằm trong lòng bàn tay. Khối nặng vẫn áp vào chân. Khải đang quỳ một gối, thở gấp, còn Thành đã lùi ra nửa bước. Toàn bộ lớp kính trong trở lại như chưa từng che gì. Bên ngoài, những người trong phòng họp vẫn ngồi nguyên vị trí. Trên màn hình lớn, đồng hồ hệ thống nhảy từ 04:16:27 sang 04:16:28.
Thành giơ hai tay cho camera thấy. “Không mở vật mang. Không thu giữ.” Long nói: “Cửa trong sẽ mở. Anh Quân có thể tự đặt vật lên bàn và trình bày.” Hắn biến sáu giây mù thành một ân huệ. Quân nhìn xuống bao tải. Màu xám, vệt nước, độ nặng đều đúng. Dây vẫn quấn quanh tay anh. Qua lớp áo, phong bì của Khải vẫn nằm sát ngực.
Cửa trong mở. Quân bước vào phòng họp một mình; Khải bị giữ lại trong khoang kính. Không ai mời anh ngồi. Chiếc bàn dài phản chiếu bộ quần áo ướt và gương mặt trắng bệch của anh thành một vệt méo. Long chỉ vào ô cân điện tử ở đầu bàn. “Đặt xuống.”
Quân đặt bao tải lên mặt kính. Màn hình cân hiện 486 gram. Một con số hoàn hảo. Hoàn hảo đến mức khiến anh lạnh hơn cả áo mưa ướt. Anh không nhìn Long. Ngón cái tay phải lần đến nút dây. Ở đó đáng lẽ phải có góc tờ hai nghìn nhàu nước, thứ anh vừa gấp trong cabin và đã để nó cọ vào da suốt mười bốn bậc thang. Dưới nút dây chỉ còn lớp vải khô, sạch và lạnh.
Quân nâng mắt. Long vẫn giữ vẻ mặt của người chủ tọa đang chờ một thủ tục được hoàn tất. Sau lưng hắn, vách kính trong veo phản chiếu khoang tiếp nhận, nơi Khải đang đập tay vào cửa và nói điều gì đó không còn truyền qua loa.
Cân vẫn báo 486 gram. Bao tải vẫn đúng màu. Chỉ có tờ hai nghìn biến mất. Thứ trên bàn đã được làm ra để anh tin mình chưa từng buông tay. Còn chiếc thẻ thật, trong sáu giây kính hóa trắng, đã bị tráo khỏi đơn hàng cuối cùng.
