Bỏ qua nội dung

Vet Tich Tren Ban Bao Cao

Chương 22 - Chương 22: Ca Trực Không Tên

Chương 22: Ca Trực Không Tên

Phó Dao không trả lời email của Tạ Quân. Cô in nó thành hai bản, ghi giờ nhận ở góc phải, lưu riêng phần header rồi đặt một bản vào phong bì cùng biên bản xem video. Bản còn lại nằm giữa bàn, câu “khay suất ăn liên quan đã được nhân viên thu hồi lúc 21 giờ 46” bị gạch dưới bằng bút chì. Trình Vi nhìn đường chì mảnh ấy. Một lời giải thích được gửi quá nhanh đôi khi không làm sự việc rõ hơn; nó chỉ cho biết người viết đang cố giữ phần nào của câu chuyện trong phạm vi mình kiểm soát.

“Không hỏi tiếp Tạ Quân tối nay,” Phó Dao nói. “Anh ta đã cho chúng ta một mốc ngoài đoạn video. Phần còn lại phải đi qua gia đình và cơ quan có thẩm quyền.”

Hứa Ninh đã mở danh bạ nhưng dừng tay. Lần này cô không phản đối. Cô gửi cho Gia Khánh một tin nhắn ngắn, chỉ đề nghị cuộc gọi có Phó Dao cùng tham gia và nói rõ mục đích: bổ sung yêu cầu bảo toàn dữ liệu, không phải xin thêm lời kể để đăng bài. Khi Gia Khánh gọi lại, giọng cô vẫn cứng vì thiếu ngủ. Phó Dao đọc chậm từng phạm vi cần ghi: tệp camera gốc từ 21 giờ 30 đến 22 giờ 30, luồng âm thanh nếu có, sổ giao nhận suất ăn, bảng phân ca, log chấm công và log mở cửa tầng ba trong đêm ông Lý gặp sự cố.

“Tôi ký,” Gia Khánh nói. “Nhưng họ sẽ lại bảo gia đình tôi đang đổi lời.”

“Chị không đổi lời,” Hứa Ninh đáp. “Chị đang yêu cầu giữ lại thứ chưa từng được giao cho chị.”

Trình Vi nghe câu đó mà không nhìn sang. Hứa Ninh đã không nói “bằng chứng họ giấu”, cũng không hứa sẽ chứng minh điều gì. Sự thay đổi nhỏ đến mức nếu không từng tranh cãi với cô về từng chữ, Trình Vi có thể đã bỏ qua.

Lạc Dĩ Hằng gọi lại sau khi nhận bản nháp đơn bổ sung. Anh không nói có thể tạm giữ ngay, càng không hứa sẽ lấy được video đầy đủ. Anh chỉ xác nhận nếu Gia Khánh gửi bản ký và nộp bản gốc vào sáng hôm sau, anh có căn cứ ghi nhận yêu cầu mới trong hồ sơ tiếp nhận, đồng thời gửi văn bản đề nghị An Tâm Viện bảo toàn dữ liệu liên quan, tránh ghi đè theo chu kỳ hệ thống.

“Email của Tạ Quân có giá trị gì?” Hứa Ninh hỏi.

“Nó chứng minh bên họ đã đưa ra một thông tin cụ thể bằng văn bản,” Lạc đáp. “Không chứng minh thông tin đó đúng, cũng không chứng minh họ xem video đầy đủ. Đừng đẩy nó xa hơn.”

“Chúng tôi hiểu.”

Trình Vi là người trả lời. Cô nhận ra giọng mình vẫn mang thói quen của một người đang làm việc trong quy trình, dù thẻ ra vào Trung tâm Giám định của cô hiện chỉ còn là miếng nhựa vô dụng trong ngăn kéo. Khi cuộc gọi kết thúc, cô ghi bên cạnh mốc 21 giờ 46 ba chữ: nguồn cần xác định.

Gia Khánh gửi bản scan đơn ký lúc 20 giờ 17, kèm một thư mục tài liệu gia đình từng nộp khi khiếu nại. Không có hồ sơ bí mật nào trong đó. Phần lớn là hóa đơn, bản tóm tắt chăm sóc, giấy chuyển viện và ảnh chụp những tờ giấy được trả lại sau khi ông Lý mất. Hứa Ninh định mở từng tệp, nhưng Phó Dao yêu cầu lập danh mục trước: tên tệp, số trang, ngày Gia Khánh nhận, tài liệu nào là bản gốc gia đình giữ và tài liệu nào chỉ là bản sao do An Tâm Viện cung cấp.

Đến tệp thứ mười một, Trình Vi thấy lại phiếu nhắc ca trực có dòng 22 giờ 06: “chuyển ông L. khỏi hành lang, chờ M.T.A xác nhận trước khi gọi người nhà”. Bản Hứa Ninh từng cho cô xem là ảnh chụp phần giữa trang. Bản scan lần này có đủ bốn mép giấy. Ở góc dưới, dưới một vệt mực nhòe, có thêm dòng in nhỏ: “Mã ca: T3-Đ/09”. Ô người ghi bên cạnh để trống.

Hứa Ninh nghiêng màn hình về phía mình. “Số 09 là người?”

“Chưa biết.” Trình Vi đặt ngón tay cách màn hình một khoảng, không chạm vào. “Có thể là mã nhân viên, mã vị trí, mã tổ hoặc số thứ tự biểu mẫu.”

Phó Dao kéo bản danh mục lại gần. “Vậy cần tìm tài liệu độc lập dùng cùng cách ghi.”

Họ không tìm trong video nữa. Hứa Ninh mở bảng nhân sự trực đêm mà An Tâm Viện từng đính kèm công văn đầu tiên để chứng minh cơ sở đủ người chăm sóc. Danh sách có tên điều dưỡng trưởng, hai điều dưỡng, ba nhân viên hỗ trợ và một bảo vệ. Bên cạnh mỗi người là mã nội bộ từ 01 đến 08, nhưng không liên tục: 01, 02, 03, 04, 05, 06, 07, 08, rồi 10 và 11 ở phần nhân sự dự phòng. Không có 09.

“Có thể người mã 09 đã nghỉ trước ngày họ lập danh sách,” Hứa Ninh nói.

“Hoặc 09 không phải mã người,” Trình Vi nhắc. “Đừng biến khoảng trống thành khuôn mặt.”

Cô nói vậy, nhưng chính cô cũng không rời mắt khỏi dãy số. Danh sách được lập để làm rõ ai có mặt, vậy mà một mã xuất hiện trên phiếu xử lý sự cố lại không gắn với bất kỳ cái tên nào trong tài liệu giải trình. Vấn đề không nằm ở việc số 09 là ai. Vấn đề là tại sao một hành động quan trọng lúc 22 giờ 06 có thể được ghi nhận mà không có người chịu trách nhiệm bằng tên hoặc chữ ký.

Phó Dao yêu cầu mở giấy chuyển viện. Ở mục người đưa bệnh nhân đến, bệnh viện ghi “nhân viên cơ sở chăm sóc”, phần họ tên chỉ có một nét ký ngắn. Dưới nét ký là mã viết tay “09”. Thời điểm tiếp nhận: 22 giờ 41.

Căn phòng họp im đi. Hứa Ninh đặt bút xuống, lần đầu tiên không nói ngay. Trình Vi đọc lại cả trang, từ mạch, huyết áp đến tình trạng ý thức lúc nhập viện. Cô không có quyền kết luận nguyên nhân tử vong, nhưng cô có thể nhìn thấy một chuỗi trách nhiệm đã bị làm mờ: mã 09 xuất hiện trên phiếu ca trực trước khi gọi người nhà, rồi xuất hiện ở bàn giao bệnh viện, vẫn không có họ tên.

“Hai tài liệu độc lập?” Hứa Ninh hỏi.

“Không hoàn toàn độc lập,” Trình Vi nói. “Một tờ do cơ sở lập, một tờ do bệnh viện ghi theo người đưa đến. Nhưng chúng được tạo ở hai nơi khác nhau, vào hai thời điểm khác nhau. Chúng ta có thể ghi rằng cùng một ký hiệu xuất hiện ở cả hai.”

Hứa Ninh mở một trang ghi chú mới. Tiêu đề cô gõ ban đầu là “Nhân viên ma trong ca đêm”. Cô nhìn Trình Vi một giây rồi xóa. Dòng mới hiện lên: “Mã 09 không gắn danh tính trong hồ sơ đêm ông Lý gặp sự cố.”

Trình Vi không khen. Cô chỉ đẩy chai nước chưa mở về phía Hứa Ninh. Hứa Ninh nhận lấy, vặn nắp rồi đặt lại một cốc giấy trước tay cô. Cử chỉ nhỏ, không ai nhắc đến bữa cơm nguội vừa qua, nhưng khoảng cách giữa hai người không còn giống lúc họ bắt đầu xem video.

Phó Dao gửi bản đơn ký cho Lạc Dĩ Hằng, kèm danh mục tài liệu chứ không gửi suy đoán. Lạc xác nhận đã tiếp nhận và sẽ thêm bảng phân ca, log chấm công, log mở cửa cùng hồ sơ bàn giao cấp cứu vào phạm vi đề nghị bảo toàn. Anh dặn họ không liên hệ trực tiếp bất kỳ nhân viên nào đang làm tại An Tâm Viện trong đêm đó. Nếu mã 09 thuộc về một người đang bị che tên, việc đánh động có thể khiến người ấy biến mất khỏi mọi bản danh sách còn lại.

“Nếu họ đã xóa tên rồi thì sao?” Hứa Ninh hỏi sau khi cuộc gọi kết thúc.

“Tên có thể bị xóa ở một bảng,” Trình Vi nói. “Nhưng một người làm việc thật sẽ để lại nhiều loại dấu: chấm công, mở cửa, nhận đồng phục, giao thuốc, bàn giao bệnh nhân, camera. Chúng ta không cần đoán tên trước khi các dấu đó được giữ lại.”

Hứa Ninh gật đầu. Cô quay sang thư mục riêng chứa hồ sơ ba vụ tử vong mà mình đã theo từ đầu. Không tìm theo tên người, cô tìm đúng chuỗi ký hiệu: 09, NV09, T3-Đ/09. Kết quả đầu tiên là tài liệu ông Lý. Kết quả thứ hai nằm trong bản scan giấy bàn giao cấp cứu của một phụ nữ từng tử vong tại cơ sở liên kết tám tháng trước.

Trên dòng người đưa đến, cũng không có họ tên. Chỉ có hai chữ “NV” và số 09 được viết bằng cùng cách tách nét, dưới một chữ ký ngắn đến mức không thể đối chiếu danh tính.

Hứa Ninh không chạm vào bàn phím nữa. Phó Dao đứng sau lưng cô, đọc hết trang rồi bảo lưu tệp vào nhóm tài liệu cần kiểm chứng chéo. Trình Vi kéo tờ timeline của ông Lý lại gần, nhưng lần này cô không khoanh thêm một mốc giờ. Cô viết cạnh mã T3-Đ/09 một dòng khác: xuất hiện ở vụ thứ hai, chưa rõ là người hay mã vận hành.

Ngoài cửa kính, tòa soạn vẫn sáng, nhưng hành lang đã vắng. Một ca trực có thể không mang tên trên giấy. Nó vẫn để lại dấu ở nơi người ta chuyển một cơ thể từ phòng kín ra xe cấp cứu, ở nét ký không đủ dài để nhận diện, ở con số lặp lại trong hồ sơ của hai người đã chết. Và lần đầu tiên, khoảng trống trên bảng phân ca không còn chỉ thuộc về đêm của ông Lý.