Chương 21 - Chương 21: Bữa Cơm Nguội
Chương 21: Bữa Cơm Nguội
Phó Dao không cho ai bấm nút phát ngay. Cô lưu nguyên email của Tạ Quân cùng phần header, chụp lại thông tin tệp, tạo một bản sao chỉ để xem và ghi mã kiểm tra của bản nhận được vào biên bản. Từng thao tác được đọc thành tiếng, ngắn và khô, như thể căn phòng vừa biến thành nơi tiếp nhận vật chứng tạm thời. Hứa Ninh đứng sát mép bàn, hai tay chống xuống mặt gỗ. Cô nhìn biểu tượng video trên màn hình bằng vẻ sốt ruột đã bị buộc phải mặc áo khoác của sự kiềm chế. Trình Vi ngồi bên cạnh, mở sổ ở trang mới, ghi ba dòng: tệp do bên được hỏi tự nguyện gửi; chưa xác định tính đầy đủ; không suy diễn tên gốc thành nội dung thực tế.
“Bây giờ mới xem,” Phó Dao nói. “Không tua, không cắt ảnh ra ngoài máy này. Muốn đánh dấu thời gian thì ghi trên giấy.”
Đoạn video bắt đầu lúc 21 giờ 36 phút. Hành lang tầng ba hiện ra dưới ánh đèn trắng, sạch đến mức gần như không có chiều sâu. Góc máy nhìn chéo về phía cửa cầu thang phía tây; bên phải khung hình là một phần cửa phòng 307, chỉ thấy được mép biển số và tay nắm. Một xe đẩy thức ăn đứng sát tường, trên cùng đặt hai khay inox có nắp. Không có âm thanh.
Trong gần một phút đầu, không ai xuất hiện. Hứa Ninh cúi thấp hơn, mắt không rời góc phải màn hình. Đến 21 giờ 37 phút 18 giây, cửa 307 mở. Một người đàn ông lớn tuổi mặc quần áo màu xám bước ra, vai hơi lệch, bàn tay phải bám tường. Hình ảnh không đủ rõ để xác nhận khuôn mặt, nhưng dáng người, mái tóc bạc và chiếc đồng hồ ở cổ tay trái khiến cả ba cùng im đi.
“Không gọi tên,” Trình Vi nói trước khi Hứa Ninh kịp mở miệng. “Chỉ ghi: người nam lớn tuổi, nghi là ông Lý theo tài liệu đối chiếu.”
Hứa Ninh siết đầu bút. “Họ gửi đoạn này để nói ông ấy tự đi.”
“Đúng,” Trình Vi đáp. “Và chúng ta chỉ được nhìn xem đoạn này thật sự cho thấy điều gì.”
Người đàn ông đi được ba bước thì dừng. Ông quay đầu về phía phòng 307, môi cử động, nhưng video hoàn toàn im lặng. Sau đó một nhân viên mặc áo sáng màu từ ngoài khung hình đi vào, đứng chắn nửa thân ông. Bàn tay người này chạm vào cẳng tay trái của ông Lý. Không thể nhìn rõ đó là đỡ, giữ hay kéo. Chiếc xe đẩy thức ăn che mất phần chân hai người trong bốn giây quan trọng nhất. Khi họ hiện ra trở lại, người đàn ông đã đổi hướng, đi về phía cửa cầu thang phía tây.
Hứa Ninh định tua lại. Phó Dao giữ tay cô khỏi chuột. “Ghi thời gian. Xem hết một lượt.”
Đến 21 giờ 40 phút 32 giây, một nhân viên khác đẩy xe thức ăn ra giữa hành lang. Người này nhấc khay trên cùng, mở nắp nhìn vào rồi đặt xuống. Trong khoảnh khắc chiếc khay nghiêng về phía camera, một tờ phiếu giấy kẹp dưới mép nắp hiện ra. Chữ quá nhỏ để đọc trọn, nhưng dòng cuối có ba con số đậm: 307. Video kết thúc ở 21 giờ 41 phút đúng, không chuyển cảnh, không có phần đen cuối tệp. Chỉ đơn giản dừng lại khi người nhân viên vừa đặt tay lên cán xe.
Căn phòng im thêm vài giây. Phó Dao nhìn đồng hồ treo tường. “Xem lần hai. Chỉ tại các mốc đã ghi.”
Lần này họ dừng ở tờ phiếu trên khay. Phó Dao phóng khung hình trong phần mềm xem tệp nhưng không dùng bộ lọc làm nét. Những điểm ảnh vỡ ra thành các ô màu xám. Trình Vi ghé gần màn hình, không nhìn vào số 307 trước. Cô nhìn phần đầu phiếu, nơi có một dải chữ in hoa bị nắp khay che mất một nửa.
“Có thể là chữ ‘phòng’,” Hứa Ninh nói.
“Có thể,” Trình Vi nhắc lại. “Không phải chắc chắn.”
Hứa Ninh lật bản tóm tắt chăm sóc do Gia Khánh cung cấp. Trong mục bữa tối, ông Lý được ghi “ăn hết suất, tự dùng bữa, không ghi nhận bất thường”. Phòng 307 không xuất hiện ở bất kỳ trang nào của bản sao gia đình giữ. Trên giấy tờ chính thức, đó không phải phòng của ông. Khi họ tới An Tâm Viện, nơi ấy lại được giới thiệu là phòng bảo trì. Nhưng trong video do chính luật sư của cơ sở gửi, một khay thức ăn có ký hiệu 307 đứng trước cửa phòng ấy vào lúc gần mười giờ đêm.
“Bữa ăn này có thể của người khác,” Phó Dao nói. “Số 307 cũng có thể là mã suất.”
“Và người trong video có thể không phải ông Lý,” Trình Vi tiếp. “Chúng ta có ba khả năng, chưa có kết luận.”
Hứa Ninh nhìn khung hình người đàn ông đang bám tường. “Nhưng họ dùng chính người này để chứng minh ông Lý tự rời khu vực an toàn.”
“Vậy họ phải chấp nhận việc chúng ta đối chiếu mọi thứ xuất hiện trong đoạn họ chọn.”
Phó Dao mở một văn bản mới. Cô soạn yêu cầu làm rõ gồm bốn điểm: đề nghị xác nhận người trong video; giải thích ký hiệu 307 trên phiếu khay ăn; cho biết tệp có hay không luồng âm thanh và lý do bản gửi ra không kèm âm thanh; và cung cấp bản trích xuất liên tục từ 21 giờ 36 đến ít nhất 21 giờ 47 theo tên gốc hiện trong metadata. Câu chữ không nói “cắt ghép”, không nói “che giấu”, chỉ ghi rằng tệp năm phút chưa đủ để đánh giá chuỗi sự kiện.
Đến lúc văn bản được chuyển cho pháp chế rà soát, ba hộp cơm đặt ở góc phòng đã nguội hẳn. Hứa Ninh mua chúng từ gần trưa, nhưng cuộc họp với Tạ Quân rồi đoạn video kéo dài đến quá giờ ăn. Phó Dao cầm một hộp, vừa đứng dậy vừa nói: “Hai người ăn đi. Tôi xuống gặp luật sư nội bộ. Không ai được biến tụt đường huyết thành phương pháp điều tra.”
Cửa đóng lại, để Trình Vi và Hứa Ninh ngồi đối diện nhau giữa những tờ giấy ghi đầy mốc thời gian. Hứa Ninh mở nắp hộp cơm. Hơi nóng đã mất từ lâu, lớp mỡ trên miếng thịt đông lại thành một vệt mỏng. Cô đưa hộp còn nguyên về phía Trình Vi. “Hộp này không cay.”
Trình Vi nhìn cô. “Cô nhớ à?”
“Lần trước cô gạt hết ớt sang một bên.”
Một chi tiết nhỏ, không đủ để gọi là thân thiết. Nhưng Trình Vi vẫn im lâu hơn cần thiết trước khi nhận hộp. Cô ăn hai miếng rồi đặt thìa xuống, mắt lại trở về khung hình in trên giấy. Hứa Ninh nhíu mày. “Bác sĩ pháp y cũng có quyền ăn hết bữa.”
“Nhà báo cũng có quyền không nhìn màn hình khi đang nhai.”
“Cô đang nhìn.”
“Tôi không phải nhà báo.”
Hứa Ninh bật cười, tiếng cười rất ngắn nhưng làm căn phòng bớt lạnh đi một chút. Cô cúi xuống ăn. Một lúc sau, cô nói mà không nhìn Trình Vi: “Tôi từng nghĩ chỉ cần tìm được thứ họ giấu là đủ. Bây giờ mỗi thứ tìm được lại kéo theo mười cách để nó bị loại khỏi bài, khỏi hồ sơ, khỏi tòa.”
Trình Vi dùng thìa tách phần cơm đã dính thành khối. “Sự thật không yếu. Cách chúng ta mang nó ra ngoài mới có thể yếu.”
“Cô vẫn tin sẽ có cách?”
Trình Vi nhìn hộp cơm nguội giữa hai người. Trên màn hình, người đàn ông lớn tuổi vẫn đứng ở tư thế bám tường, bị đóng lại trong một giây mà người gửi muốn biến thành toàn bộ câu chuyện. “Tôi tin một đoạn năm phút không được phép nói thay sáu phút bị giữ lại.”
Hứa Ninh không đáp. Cô kéo tờ giấy ghi timeline về giữa bàn, dùng bút kẻ một đường từ 21 giờ 36 đến 21 giờ 47. Đoạn được cung cấp chỉ chiếm phần đầu. Sau 21 giờ 41 là một khoảng trắng dài sáu phút. Ở cuối đường kẻ, cô viết 21:47 rồi khoanh lại.
Phó Dao quay về lúc họ vừa ăn xong. Văn bản yêu cầu được gửi đi qua email chính thức của tòa soạn, đồng thời bản sao đề nghị bảo toàn tệp gốc được chuyển cho Lạc Dĩ Hằng để anh xem xét tiếp nhận theo thủ tục nếu gia đình ông Lý bổ sung yêu cầu. Không ai kỳ vọng Tạ Quân trả lời trong ngày. Nhưng mười hai phút sau, email phản hồi xuất hiện.
Nội dung chỉ có ba đoạn. Tạ Quân khẳng định video đã đủ thể hiện người lưu trú tự di chuyển; ký hiệu 307 là “mã vận hành nội bộ, không phản ánh công năng phòng”; và camera được trích xuất theo phạm vi cần thiết, không có nghĩa vụ cung cấp toàn bộ cho báo chí. Ở đoạn cuối, anh ta viết: “Khay suất ăn liên quan đã được nhân viên thu hồi lúc 21 giờ 46 theo quy trình, không liên quan đến sự cố sau đó.”
Hứa Ninh đọc câu ấy hai lần. Phó Dao không chạm vào bàn phím. Trình Vi kéo bản timeline lại gần, đặt đầu bút vào khoảng trắng giữa 21 giờ 41 và 21 giờ 47.
Họ chưa hỏi khay được thu hồi lúc nào. Đoạn video họ nhận cũng không hề chứa mốc 21 giờ 46.
Tạ Quân có thể đã dùng sổ giao nhận. Có thể anh ta được An Tâm Viện báo lại. Cũng có thể anh ta đang nhìn đúng phần video mà tòa soạn không được xem. Chưa khả năng nào là kết luận. Nhưng câu trả lời bằng văn bản đã xác nhận một điều mà nụ cười buổi sáng cố giữ mơ hồ: sau khi đoạn năm phút kết thúc, sự việc ở tầng ba vẫn tiếp tục được ghi nhận.
Trình Vi khoanh mốc 21 giờ 46, rồi nối nó với tên gốc “T3_full_2147_raw_export.mp4”. Cô nói rất khẽ: “Anh ta vừa đặt một bữa cơm nguội vào đúng phút bị cắt khỏi chúng ta.”
Ngoài cửa kính phòng họp, tòa soạn đã lên đèn tối. Trên màn hình, video dừng ở 21 giờ 41. Trên giấy, lời luật sư đi xa hơn nó năm phút. Và ở giữa hai mốc ấy, có người đã thu hồi một khay thức ăn trước cửa căn phòng mà An Tâm Viện nói chưa từng dùng cho ông Lý.
