Chương 19 - Chương 19: Quy Trình
Điện thoại nội bộ rung lần thứ hai trước khi Trạch Hành nhận máy. Anh không đưa lên tai. Anh đặt nó giữa bàn, bật loa ngoài rồi nhìn Tưởng Nghiên. Cô đã kẹp tờ lệnh bàn giao vừa in giữa hai tấm bìa cứng, đánh dấu giờ xuất hiện bằng đồng hồ cơ của Phó Nhiên. Mực còn chưa khô, nhưng trạng thái VY-0017 trên màn hình đã chuyển sang màu xám, kéo theo mức ưu tiên tìm kiếm tụt xuống dưới những vụ “trẻ tự nguyện rời nơi cư trú”.
“Trạch Hành.” Giọng Nguyễn Bảo Cường vang lên rất rõ, không có tiếng phòng làm việc hay tiếng người phía sau. “Dừng ngay việc điều phối ngoài thẩm quyền. Hồ sơ Diệp Vân đã được phân loại lại. Đơn vị địa bàn sẽ tiếp nhận.”
Trạch Hành không hỏi ông ta biết họ đang làm gì bằng cách nào. Anh nhìn dòng lệnh in sẵn, hỏi thẳng: “Ai phê duyệt bàn giao cho người giám hộ?”
“Đó là quy trình mặc định khi không có quyết định tước hoặc hạn chế quyền giám hộ.”
“Người giám hộ bị tố từng khóa thuốc hen của đứa trẻ.”
“Lời nói qua điện thoại chưa phải kết luận.” Bảo Cường ngắt một nhịp, rồi giọng ông ta hạ xuống như đang giải thích cho một cấp dưới cố tình không hiểu. “Anh đã cho truy vấn dữ liệu nhà thuốc, điều hướng lực lượng khỏi địa bàn ban đầu và tiếp xúc một người đang có tranh chấp gia đình. Không có lệnh liên ngành. Không có biên bản nguy cơ đã được ký. Không có chuyên viên bảo vệ trẻ em tại hiện trường. Anh đang làm hỏng chính hồ sơ mà anh nói muốn bảo vệ.”
An Chi vẫn đặt một tay lên lồng ngực Bơ. Nhịp thở của con mèo đều hơn, nhưng khi giọng Bảo Cường vang qua loa, hai tai nó giật nhẹ dưới lớp chăn. Cô nhìn người mẹ Diệp Vân trên màn hình đường dây độc lập. Người phụ nữ đang ngồi trong xe tuần tra, lưng thẳng cứng, hai bàn tay ôm chiếc túi rác có mảnh hóa đơn như thể chỉ cần buông ra, bà sẽ mất luôn phần sự thật vừa đủ can đảm giữ lại.
“Ông cần biên bản nguy cơ?” An Chi nói. “Tôi có thể lập đánh giá y tế ngay. Diệp Vân có tiền sử hen, có khả năng không mang đủ thuốc và đã từng bị ngăn tiếp cận thuốc tại nhà. Bàn giao tự động về địa chỉ đó có thể tạo nguy cơ trực tiếp.”
“Bác sĩ An Chi, cô đang theo dõi một con vật tại trạm khóa. Cô không phải bác sĩ điều trị của Diệp Vân, cũng không phải cán bộ bảo trợ.”
Câu nói được đặt đúng chỗ để vô hiệu hóa cô mà không cần phủ nhận bất kỳ dữ kiện nào. An Chi không tranh luận về chức danh. Cô đọc chậm từng dấu hiệu: tiền sử hen trùng hai hồ sơ, số lô thuốc xịt, lời khai người mẹ, lần thuốc bị khóa trong tủ, khả năng cô bé phải di chuyển qua dãy gara không có hỗ trợ y tế. Tưởng Nghiên ghi toàn bộ vào mẫu đánh giá khẩn, không dùng trường dữ liệu VY mà tạo một hồ sơ ngoại tuyến có số thứ tự riêng.
Bảo Cường im lặng cho đến khi cô đọc xong. “Gửi qua tuyến chính thức. Trong lúc chờ thẩm định, không ai được coi người cha dượng là nghi phạm, không được giữ trẻ nếu tìm thấy và không được tiếp tục truy đuổi một phương tiện chỉ dựa trên suy đoán.”
Ở đầu dây khác, Phó Nhiên báo tổ quét ngược đã lấy được hình từ camera riêng của nhà thuốc. Một xe dịch vụ màu bạc đi vào lối giao hàng bảy phút sau giao dịch trên hóa đơn, rời đi mười ba phút sau đó và chạy về phía dãy gara. Biển số bị bùn che hai ký tự, nhưng logo bên hông cùng vết móp ở cửa sau khớp một xe từng xuất hiện trong cảnh báo M-04. Tổ ngoài hiện cách gara chưa đầy một cây số.
Trạch Hành hỏi: “Có đủ căn cứ kiểm tra hành chính không?”
“Đủ để đề nghị dừng xe, chưa đủ để cưỡng chế khám,” Phó Nhiên đáp. “Nhưng quyền truy cập nhận dạng biển số vừa bị thu hồi. Hệ thống ghi lý do: vụ việc không còn mức nguy cơ cưỡng ép.”
Bảo Cường nghe rõ. “Đó là hậu quả của việc các anh đẩy một hồ sơ gia đình thành chuyên án bắt giữ khi chưa đủ căn cứ.”
Trạch Hành khép mắt một giây. Khi mở lại, vẻ mặt anh không thay đổi. “Tổ ngoài tiếp tục bám ở khoảng cách an toàn. Không chặn xe, không bật tín hiệu, ghi hình liên tục. Phó Nhiên gửi đề nghị kiểm tra y tế khẩn cấp qua đơn vị địa bàn. An Chi hoàn tất đánh giá nguy cơ. Tưởng Nghiên lập biên bản sự cố về việc thay đổi phân loại trong khi đang tìm người có bệnh nền.”
“Anh đang lách lệnh,” Bảo Cường nói.
“Không. Tôi đang dùng đúng các nhánh quy trình ông vừa yêu cầu.”
Không ai trong phòng lên tiếng. Sự khác biệt nằm ở một câu chữ: họ không truy đuổi nghi phạm, họ theo dõi một phương tiện có thể đang chở người cần trợ giúp y tế; họ không tước quyền giám hộ, họ xin quyết định bảo vệ tạm thời; họ không bác lệnh bàn giao, họ yêu cầu đình chỉ thực hiện cho đến khi đánh giá an toàn hoàn tất. Mỗi bước đều có biểu mẫu, người ký và thời gian chờ. Mỗi phút chờ đều có thể là một cơn hen không được xử lý.
Tưởng Nghiên xoay màn hình ngoại tuyến về phía Hoàng Sơn. “Ai thiết kế chuỗi tự động này?”
Sơn nhìn lệnh bàn giao, cổ họng chuyển động. “Không phải một người. VY chỉ là nhãn đầu vào. Khi hồ sơ chuyển sang tự nguyện rời nhà, mô-đun đoàn tụ sẽ tự tạo hướng xử lý. Cơ sở tiếp nhận quét mã là thấy người giám hộ hợp pháp, không thấy ghi chú nguy cơ nếu ghi chú chưa được phê duyệt.”
“PawCare có nhận được thông báo không?”
“Có thể.” Sơn không dám nhìn Trạch Hành. “Nếu tài khoản tiếp nhận của họ vẫn còn trong nhóm đối tác, hệ thống sẽ gửi mã chuẩn bị bàn giao. Không phải tên hay địa chỉ đầy đủ, nhưng đủ biết hồ sơ nào sắp được tìm thấy.”
An Chi cảm thấy bàn tay mình lạnh đi trên lớp chăn sưởi. Lệnh vừa xuất hiện không chỉ cản người cứu. Nó có thể báo cho bên đang giữ Diệp Vân rằng lực lượng tìm kiếm đã tới gần. Cô nhìn màn hình đường dây địa bàn. Người mẹ đã đồng ý ghi lời khai, nhưng viên cảnh sát nữ vừa báo người chồng đang yêu cầu bà trở về nhà và một luật sư không rõ do ai giới thiệu đã gọi tới đồn, hỏi căn cứ giữ người.
“Chị không cần quay về căn nhà đó tối nay,” An Chi nói với bà. “Nhưng chị phải nói rõ bằng lời của mình rằng chị tin Diệp Vân sẽ gặp nguy hiểm nếu bị bàn giao về đó. Không ai được viết thay chị.”
Người phụ nữ nhìn xuống mảnh hóa đơn. “Nếu tôi ký, ông ấy sẽ biết.”
“Có khả năng.” An Chi không hứa điều mình không kiểm soát được. “Cảnh sát có thể đề nghị nơi tạm lánh và bảo vệ thông tin, nhưng thủ tục đó cũng cần lời khai của chị. Chị có quyền dừng lại để hỏi từng dòng trước khi ký.”
Một lúc lâu chỉ còn tiếng động cơ xe tuần tra và tiếng Bơ thở qua mặt nạ. Sau đó người mẹ yêu cầu viên cảnh sát đọc toàn bộ biên bản từ đầu. Bà sửa câu “Diệp Vân thường xuyên bỏ nhà” thành “Diệp Vân rời nhà sau khi bị giữ thuốc”. Bà yêu cầu thêm việc chồng từng đập cửa phòng con và ghi rõ bà không đồng ý bàn giao Diệp Vân cho ông ta. Chữ ký của bà chưa làm lệnh VY biến mất, nhưng tạo được căn cứ để đơn vị bảo vệ trẻ em mở yêu cầu khẩn.
Cùng lúc đó, tổ ngoài báo chiếc xe bạc đã rời dãy gara. Họ giữ đúng khoảng cách, không chặn. Camera trên tuyến ghi được xe đi vào đường dẫn cầu phía đông, rồi quyền truy cập luồng giao thông của họ bị cắt. Khi đơn vị địa bàn nhận được yêu cầu kiểm tra y tế, chiếc xe đã qua khỏi nút giao cuối cùng có camera công cộng. Không ai biết nó rẽ về khu công nghiệp hay xuống tuyến ven sông.
Trạch Hành không đập bàn. Anh chỉ yêu cầu ghi chính xác phút mất luồng, tên tài khoản thu hồi quyền truy cập và mọi biển số có thể nằm trong khoảng sai lệch hai ký tự. Sự kiềm chế ấy làm căn phòng căng hơn một tiếng quát. Bảo Cường vẫn ở đầu dây, chờ anh thừa nhận thất bại hoặc vượt lệnh thêm một lần nữa.
“Anh sẽ bàn giao quyền điều phối ngay,” Bảo Cường nói. “Và từ giờ, mọi truy vấn của anh phải qua giám sát nội bộ. Đây là cảnh cáo chính thức.”
“Gửi bằng văn bản.”
“Anh sẽ nhận được.”
Cuộc gọi kết thúc. Trạch Hành để điện thoại nằm yên trên bàn, sau đó phân công Anh Hòa bảo vệ phòng hồ sơ, Phó Nhiên tiếp tục làm việc với đơn vị địa bàn, còn Tưởng Nghiên bảo toàn cả hai phiên bản hồ sơ VY-0017. Anh không nói họ đã gần Diệp Vân đến mức nào trước khi một dòng phân loại kéo cô bé ra khỏi tầm mắt. An Chi cũng không nhắc. Cô hoàn tất bản đánh giá y tế, ký đúng phạm vi chuyên môn của mình và ghi rõ những điều chưa thể xác minh.
Tưởng Nghiên cắm máy in cách ly vào nguồn dự phòng. Cô không cố giành lại quyền trên hệ thống chính; thay vào đó, cô đối chiếu nhật ký truy cập đã chụp trước khi bị khóa. Một phiên giám sát mới được mở bằng quyền kiểm tra nội bộ lúc cuộc gọi của Bảo Cường bắt đầu. Phiên này không chỉ xem hồ sơ VY-0017. Nó theo dõi thời gian thực các lần quẹt thẻ, máy nội bộ và vị trí đăng nhập của riêng Trạch Hành.
“Có người đang bám theo anh trong hệ thống,” cô nói.
Trạch Hành bước tới. Trên bản ghi ngoại tuyến, đích nhận phiên giám sát hiện dưới một mã máy trạm cũ: T4-KT-07. Tưởng Nghiên tra danh mục tài sản đã lưu từ trước rồi dừng ngón tay ở dòng cuối.
Máy trạm thuộc phòng kỹ thuật tầng bốn. Người được cấp tài khoản sử dụng đã nghỉ việc hơn một năm.
Nhưng dấu thời gian mới nhất chỉ cách họ mười bảy giây.
