Bỏ qua nội dung

Phia Sau Vang Sang

Chương 20 - Chương 20: Cái Bẫy Của Sự Thật

Chương 20: Cái Bẫy Của Sự Thật

Hai mươi giờ hai mươi sáu phút, đoạn clip dài chín giây đã vượt qua số lượt xem của toàn bộ buổi livestream. Trên màn hình máy tính bảng, Hạ Nhiên nói “tôi từng thu một bản”, rồi hình ảnh nhảy thẳng sang khoảnh khắc cô im lặng dưới ánh đèn. Phần còn lại không tồn tại trong phiên bản đang được chia sẻ nhiều nhất. Không có bản rough, không có ngày 17 tháng 7 năm 2019, không có yêu cầu công bố lịch sử file. Chỉ có một câu đúng bị cắt khỏi mọi điều kiện khiến nó đúng.

Tô Mạn đứng giữa hành lang tầng mười hai, một tay giữ máy tính bảng của A Kỳ, tay kia liên tục từ chối các cuộc gọi từ truyền thông. Mỗi lần màn hình sáng lên, một tiêu đề mới lại xuất hiện: Hạ Nhiên thừa nhận hát guide cho Bạch Dao; nữ ca sĩ trẻ vòng vo về quyền sở hữu; livestream kết thúc vì nghệ sĩ mất kiểm soát. Ba kịch bản trong thư mục recovery đang lần lượt sống ngoài mạng xã hội.

“Đừng mở thêm bất kỳ file nào,” Lục Trì nói. Anh kéo A Kỳ ra khỏi cửa phòng nội dung, nơi hai nhân viên kỹ thuật đang thu hồi thiết bị. “Cậu đã chụp gì, gửi cho ai, vào lúc nào?”

A Kỳ nuốt khan. “Em chụp danh sách tài sản lúc mười chín giờ năm mươi tám. Sau đó em chụp ba clip và phần lịch sử đồng bộ. Em gửi cho chị Mạn qua tin nhắn công việc, rồi chuyển một bản vào điện thoại cá nhân vì sợ quyền bị thu.”

“Cậu có chỉnh sửa ảnh không?”

“Không.”

“Có cắt, ghi chú, đổi tên file không?”

“Không.”

Lục Trì gật đầu, không khen cũng không trách. “Giữ nguyên điện thoại. Không chuyển tiếp thêm. Chụp màn hình là một chuyện, chứng minh ảnh đó phản ánh dữ liệu đã tồn tại trên hệ thống lại là chuyện khác.”

Tô Mạn nhìn anh. “Nếu chờ họ xóa sạch, chúng ta chỉ còn mấy tấm ảnh.”

“Nếu cô tung ngay, chúng ta sẽ có mấy tấm ảnh bị gọi là giả, một trợ lý bị kỷ luật vì lấy dữ liệu nội bộ và một thân chủ bị bổ sung vi phạm bảo mật.” Lục Trì hạ giọng. “Sự thật không tự biến thành chứng cứ chỉ vì nó đúng.”

Câu nói khiến Tô Mạn khó chịu vì nó chính xác. Một thông tin công bố quá sớm có thể chết trước khi được kiểm chứng. Nhưng trên ghế chờ cuối hành lang, Hạ Nhiên đang nhìn điện thoại bằng đôi mắt vừa bị ép chứng kiến giọng nói của mình trở thành tài sản của người khác. Im lặng lúc này không còn giống chiến lược.

Hạ Nhiên ngẩng lên khi Tô Mạn đến gần. “Em muốn đăng toàn bộ những gì em đã nói.”

“Em không có bản ghi đầy đủ.”

“Em nhớ từng câu.”

“Trí nhớ của em sẽ bị đặt đối diện với bản ghi của họ.”

“Vậy em đăng rằng họ đã cắt tiếng.”

Tô Mạn chưa trả lời. Điện thoại của Hạ Nhiên rung lên. Một thông báo từ hệ thống quản lý nghệ sĩ yêu cầu cô có mặt tại phòng pháp vụ lúc chín giờ sáng hôm sau để ký biên bản giải trình về “phát ngôn ngoài phạm vi thống nhất”. Ngay sau đó là email thông báo tạm dừng quyền sử dụng tài khoản mạng xã hội chính thức trong bốn mươi tám giờ nhằm “tránh thông tin sai lệch tiếp tục lan truyền”.

Hạ Nhiên bật cười rất khẽ. “Họ cắt lời em rồi khóa luôn chỗ em có thể nói.”

Tô Mạn ngồi xuống cạnh cô. “Em nói thật tối nay.”

“Nhưng chị đang định bảo em tiếp tục im.”

“Không.” Tô Mạn nhìn thẳng vào màn hình đang phát lại đoạn clip chín giây. “Tôi đang bảo em đừng trao cho họ câu thật thứ hai khi họ đã chuẩn bị sẵn cái khuôn để nhét nó vào.”

Hạ Nhiên quay sang. Trong ánh đèn hành lang, lớp trang điểm vẫn còn nguyên, chỉ có vẻ mệt mỏi phía dưới đã hiện ra. “Khác nhau ở đâu?”

Tô Mạn không trả lời ngay. Im lặng có thể cứu một nghệ sĩ qua một đêm và giết tiếng nói của cô ấy trong bốn năm. Cô từng tin chỉ cần nội dung đúng thì cuối cùng người ta sẽ hiểu, rồi lại chính cô học cách cắt bỏ mọi câu không có lợi cho công ty. Một người nói đúng nhưng không có tài liệu, người xác nhận và đường phát hành đủ tin cậy sẽ chỉ bị biến thành kẻ đang đổi lời.

“Khác ở chỗ lần này chúng ta không nói để phản xạ,” cô nói. “Chúng ta nói khi có thứ buộc họ không thể cắt phần trước, giấu phần sau và đổi tên phần giữa.”

Chu Khải bước ra từ phòng điều khiển đúng lúc ấy. Anh ta cầm một bản in hai trang, phía sau là đại diện pháp vụ. “Tốt. Vậy chúng ta thống nhất cách nói có trách nhiệm.” Anh đưa giấy cho Tô Mạn. Tiêu đề là Tuyên bố làm rõ sau sự cố kỹ thuật. Nội dung xác nhận Hạ Nhiên từng tham gia thu âm cho dự án thuộc An Thịnh, thừa nhận phát ngôn trong livestream gây hiểu lầm và cam kết không tranh chấp quyền lợi với Bạch Dao khi chưa có kết luận nội bộ.

Mỗi câu đều có một phần đúng. Hạ Nhiên từng thu âm. Livestream đã gây hiểu lầm. Chưa có kết luận cuối cùng. Chỉ cần ký, ba điều đúng ấy sẽ ghép thành một lời từ bỏ.

“Anh gọi đây là làm rõ?” Tô Mạn hỏi.

Chu Khải bình thản. “Tôi gọi đây là dừng thiệt hại. Nếu cô ấy tiếp tục tố công ty cắt ghép mà không có bản ghi trong tay, câu chuyện sẽ chuyển từ tranh chấp bản thu sang nghệ sĩ bôi nhọ đơn vị quản lý. Cô biết cái nào khó cứu hơn.”

“Anh vừa giữ bản ghi, vừa bảo cô ấy không có bản ghi để chứng minh anh giữ nó.”

“Bản ghi là tài sản sản xuất. Quyền sở hữu không thay đổi vì cô không thích cách vận hành.”

Lục Trì nhận bản tuyên bố, đọc từ đầu đến cuối rồi đặt lên mặt bàn gần đó. “Thân chủ tôi không ký. Tôi cũng bổ sung yêu cầu bảo toàn bản ghi gốc, file delay, log âm thanh, lịch sử chuyển cảnh, thư mục recovery và toàn bộ phiên bản của văn bản này. Yêu cầu đã gửi qua email cho pháp vụ, đơn vị vận hành livestream và nhà cung cấp lưu trữ.”

Ánh mắt Chu Khải dừng ở anh lâu hơn một nhịp. “Nhà cung cấp không có nghĩa vụ trả dữ liệu cho anh.”

“Chưa ai yêu cầu họ trả. Tôi yêu cầu họ đừng xóa.”

Nụ cười trên môi Chu Khải tắt hẳn. Tô Mạn hiểu Lục Trì đã cắt được một lối thoát: An Thịnh có thể từ chối giao chứng cứ, nhưng xóa dữ liệu sau yêu cầu bảo toàn sẽ không còn là thao tác bình thường.

A Kỳ bỗng lên tiếng. “Chị Mạn.”

Cậu đưa điện thoại, tay vẫn run. Tin nhắn công việc mà cậu gửi lúc mười chín giờ năm mươi tám hiện trạng thái đã được quản trị viên thu hồi khỏi cuộc trò chuyện. Tuy nhiên, thông báo đồng bộ trên điện thoại cá nhân vẫn lưu thời gian gửi, kích thước bốn ảnh và tên tài khoản nhận. Một phút sau, hệ thống gửi thêm thông báo rằng quyền truy cập của cậu bị chấm dứt từ mười chín giờ bốn mươi lăm.

A Kỳ nhìn Tô Mạn. “Nhưng lúc mười chín giờ năm mươi tám em vẫn vào được. Họ đang sửa thời điểm thu quyền.”

Không ai trong hành lang nói gì. Nếu mốc mười chín giờ bốn mươi lăm được hợp thức hóa, An Thịnh có thể khẳng định A Kỳ đã truy cập trái phép sau khi bị thu quyền. Những bức ảnh từ dấu vết của một kế hoạch dựng sẵn sẽ biến thành bằng chứng chống lại người chụp chúng.

Lục Trì lấy điện thoại của mình ra. “Không tranh luận trên hệ thống. Chụp lại màn hình bằng một thiết bị khác, quay liên tục từ đồng hồ, thông báo đồng bộ đến trạng thái tài khoản. Để tôi và Tô Mạn cùng chứng kiến. Sau đó tắt kết nối mạng, giữ nguyên máy.”

Chu Khải nhìn họ thực hiện từng bước, không ngăn cản. Sự bình tĩnh của anh ta còn đáng ngại hơn một lời đe dọa. “Các cô đang biến một lỗi livestream thành cuộc chiến với công ty.”

Tô Mạn ngẩng lên. “Không. Các anh biến một câu thật thành cái bẫy. Chúng tôi chỉ vừa nhìn thấy dây.”

Khi họ xuống đến tầng hầm, đồng hồ đã qua hai mươi mốt giờ. Hashtag yêu cầu Hạ Nhiên xin lỗi Bạch Dao leo lên vị trí thứ hai. Một nhóm fan cũ tuyên bố đóng trạm; hai nhãn hàng gửi thư chất vấn. Tô Mạn đọc hết nhưng không trả lời. Cô không tìm một câu dập lửa nhanh nhất nữa. Cô liệt kê thứ cần có trước khi nói: bản ghi đủ, log kỹ thuật, xác nhận từ nhà cung cấp, lịch sử file D17 và một người không thể bị An Thịnh gọi là kẻ ngoài cuộc.

Hạ Nhiên đứng cạnh cửa xe, vẫn chưa cất điện thoại. “Nếu tối nay em không nói gì, họ sẽ coi như em thừa nhận.”

“Họ sẽ coi bất cứ điều gì em làm là thừa nhận, cho đến khi chúng ta đổi được nơi phán xét.”

“Bao lâu?”

“Tôi không biết.”

Câu trả lời khiến Hạ Nhiên khựng lại, nhưng Tô Mạn không bọc nó bằng lời hứa. Cô chỉ nói tiếp: “Tôi biết một chuyện. Lần sau em lên tiếng, câu của em phải đi cùng thứ họ không thể tắt âm.”

Một chiếc xe màu đen dừng ở lối ra tầng hầm. Cửa sau mở ra, trợ lý của Bạch Dao bước xuống trước. Cô ta nhìn quanh rồi né sang một bên. Bạch Dao xuất hiện trong áo khoác dài, khẩu trang kéo cao, trên tay cầm đúng bản tuyên bố hai trang mà Chu Khải vừa mang đến.

Cô dừng cách Hạ Nhiên vài bước. “Họ bảo tôi ký cùng cô.”

Giọng cô rất thấp. Tờ giấy trong tay rung đến mức góc trang liên tục chạm vào chiếc nhẫn bạc. Bạch Dao siết lại, nhưng không giữ được. Ở dòng cuối, cạnh ô chữ ký của cô, đã có sẵn ngày giờ xác nhận từ trước khi livestream bắt đầu.

Tô Mạn nhìn bàn tay đang run ấy rồi nhìn lên đôi mắt Bạch Dao. Lần đầu tiên, cô không thấy một người đang hưởng lợi từ cái bẫy. Cô thấy một người khác cũng đang đứng bên trong nó.