Chương 19 - Chương 19: Đêm Livestream Hỏng
Chương 19: Đêm Livestream Hỏng
Mười chín giờ hai mươi bảy phút, phòng livestream tầng mười hai của An Thịnh sáng trắng như một phòng thẩm vấn được trang điểm bằng hoa tươi. Ba máy quay chĩa vào chiếc ghế đặt trước logo công ty. Trên màn hình kiểm duyệt, bình luận đã chạy dù buổi phát còn chưa bắt đầu. Người hỏi cô có dám nhận từng hát guide, người đòi cô xin lỗi Bạch Dao.
Tô Mạn đứng ngoài vùng bắt hình, tay cầm bản câu hỏi đã được pháp vụ đóng dấu lúc mười tám giờ năm mươi. Có tám câu. Câu đầu đúng nguyên văn tin nhắn tối qua; câu thứ ba hỏi vì sao Hạ Nhiên im lặng bốn năm; câu thứ năm buộc cô xác nhận mọi bản thu đều thuộc An Thịnh. Cô lật đến cuối, không thấy một câu nào về lịch sử file, project D17_TEMP hay yêu cầu bảo toàn chứng cứ.
“Chúng tôi đã thống nhất không suy diễn quyền sở hữu khi chưa kiểm tra dữ liệu,” Lục Trì nói với đại diện pháp vụ. Anh đứng cạnh bàn điều khiển. “Câu năm phải bỏ.” Pháp vụ bảo đó chỉ là câu hỏi về quy trình nội bộ. Lục Trì nhìn cô ta như nhìn một điều khoản vừa cố giả làm câu văn. “Một câu hỏi buộc thân chủ tôi xác nhận kết luận pháp lý không phải giải thích. Nó là biên bản nhận tội có đèn trang trí.”
Chu Khải xuất hiện sau lưng họ với nụ cười bình tĩnh. “Livestream cần tự nhiên. Khán giả không thích luật sư ngồi đếm từng chữ.” Tô Mạn khép tập giấy lại. “Khán giả cũng không thích bị coi là ngu, nhưng bộ phận anh vẫn sống khỏe.” Nụ cười của Chu Khải mỏng đi một chút. Anh ta nhắc rằng Hạ Nhiên đã nhận lịch bằng hệ thống nội bộ, từ chối lên sóng lúc này có thể bị ghi nhận là không hợp tác xử lý khủng hoảng. Phụ lục hợp đồng hiện ra giữa căn phòng như một sợi dây vô hình.
Hạ Nhiên ngồi trước gương, chuyên viên trang điểm vừa rời đi. Lớp nền che được quầng mắt, không che được việc hai bàn tay cô đang siết vào nhau dưới mặt bàn. Tô Mạn bước tới, kéo ghế ngồi ngang tầm thay vì đứng phía sau như mọi lần. “Nếu em không muốn lên, chúng ta ghi nhận việc công ty thay đổi câu hỏi và rời đi. Họ sẽ dùng hợp đồng ép, nhưng Lục Trì sẽ xử lý phần đó.” Hạ Nhiên nhìn cô qua gương. “Còn nếu em lên?” “Em không đọc câu trả lời của họ. Nhưng em cũng không nói điều mình chưa chứng minh được. Tách ba thứ cho rõ: em đã làm gì, em nhớ gì, và em chưa biết gì.”
Tô Mạn chờ. Bản năng nghề nghiệp bảo Tô Mạn khóa miệng nghệ sĩ và giành thời gian. Nhưng Hạ Nhiên đã bị quyết định thay quá lâu; cô không muốn chỉ khác An Thịnh ở mục đích. Hạ Nhiên hít vào chậm, rồi tháo bàn tay khỏi nhau. “Em lên. Không phải để thắng họ tối nay. Em chỉ không muốn câu đầu tiên về bản thu của mình lại do người khác trả lời.” Tô Mạn gật đầu. “Vậy khi không chắc, em dừng. Khi họ ép có hoặc không, em nói đầy đủ câu của em. Đừng chạy theo bình luận.” “Còn chị?” “Tôi sẽ chạy theo những kẻ đang điều khiển bình luận.”
Mười chín giờ năm mươi tám, A Kỳ nhắn rằng cậu được cấp quyền theo dõi bảng vận hành để duyệt caption sau phát. Cậu chụp lại danh sách tài sản chuẩn bị sẵn: ảnh xin lỗi, trích dẫn trung tính, một clip dọc có tên HN_xac_nhan_hat_guide và một thư mục recovery. Tô Mạn nhìn thời gian tạo file, mười tám giờ bốn mươi ba. Khi đó Hạ Nhiên chưa đến studio. Cô chuyển ảnh cho Lục Trì. Anh lập tức gửi yêu cầu lưu giữ rundown, clip dựng trước và log xuất bản. Chu Khải liếc điện thoại, ánh mắt lạnh đi. Buổi phát còn ba mươi giây; dừng lúc này cũng là một sự thừa nhận.
Đèn báo đỏ bật lên. Người dẫn chương trình mở đầu bằng giọng mềm, cảm ơn khán giả đã chờ Hạ Nhiên “thẳng thắn đối diện tranh cãi”. Số người xem tăng gấp ba, bình luận chỉ còn những từ rời: đạo nhạc, nói dối, Bạch Dao. Tô Mạn không nhìn con số ấy. Cô nhìn màn hình delay đặt cạnh bàn chuyển cảnh, nơi hình ảnh lên sóng chậm hơn thực tế mười giây. Mười giây đủ để cắt một câu thành nghĩa khác.
Câu hỏi đầu tiên được đọc không sai một chữ: “Có phải cô từng hát guide cho ca khúc của Bạch Dao nhưng sau đó lợi dụng scandal để tranh credit không?” Hạ Nhiên im lặng hai nhịp. Người dẫn hơi nghiêng đầu, chờ một câu trả lời đã được luyện sẵn. “Tôi từng thu một bản ở phòng D17 ngày 17 tháng 7 năm 2019,” cô nói. “Nhưng tôi không xác nhận đó là guide cho ca khúc của chị Bạch Dao. Khi tôi thu, tôi được giao một bản rough chưa có tên nghệ sĩ phát hành. Tôi đang yêu cầu công ty công bố lịch sử file để xác định bản thu đã được chuyển trạng thái khi nào và bởi ai.”
Trong phòng điều khiển, một kỹ thuật viên lập tức quay sang Chu Khải. Anh ta giơ hai ngón tay, ra hiệu giữ khung hình nhưng hạ tiếng. Trên màn hình delay, câu nói của Hạ Nhiên dừng ở đoạn “tôi từng thu một bản”. Âm thanh phát ra cho khán giả bị hụt gần một giây rồi trở lại ở câu “tôi đang yêu cầu công ty”. Khoảng cắt đủ ngắn để giống lỗi đường truyền. Tô Mạn áp sát bàn chuyển cảnh. “Ai vừa mute?” Kỹ thuật viên không trả lời. Chu Khải nói bình thản: “Chống hú.” “Tai nghe của tôi không hú.” “Cô không phụ trách kỹ thuật.” “Nhưng tôi phụ trách người đang bị các anh cắt lời.”
Người dẫn không cho Hạ Nhiên kết thúc. “Vậy cô thừa nhận đã hát bản nhạc sau này do Bạch Dao phát hành?” Một chữ “vậy” biến thời gian thành quyền sở hữu. Hạ Nhiên nhìn thẳng ống kính. “Tôi xác nhận giọng trong bản rough là của tôi. Tôi chưa kết luận ca khúc thuộc về ai. Hai việc đó không giống nhau.” Bình luận nổ ra thành hai phía. Một số người hỏi tại sao công ty không công bố file gốc. Nhiều hơn là những câu mắng cô vòng vo, nhận rồi còn chối. Một câu nói đúng không khiến dư luận đổi chiều; nó còn phải sống sót qua tiêu đề của người khác.
Câu thứ ba đến sớm hơn rundown. “Nếu thực sự bị lấy mất bản thu, tại sao bốn năm qua cô không lên tiếng?” Hạ Nhiên khựng lại, bàn tay siết trên đầu gối nhưng mắt không rời máy quay. “Vì lúc đó tôi tin công ty sẽ xử lý đúng quy trình. Vì tôi không có trong tay lịch sử file. Và vì trong hợp đồng của tôi có những nghĩa vụ khiến mọi phát ngôn về bản thu nội bộ đều có thể bị coi là vi phạm.” Đại diện pháp vụ bật dậy. Chu Khải lập tức ra hiệu chuyển cảnh. Màn hình livestream nhảy sang góc rộng, rồi chèn một đoạn video cũ của Bạch Dao nói rằng ca sĩ guide là công việc bình thường trong sản xuất âm nhạc. Đoạn cắt mười hai giây khiến câu trả lời của Hạ Nhiên trông như lời oán trách của người không hiểu nghề.
Hạ Nhiên tháo tai nghe. Người dẫn gọi tên cô, bảo đường truyền đang có vấn đề. Cô không nhìn người dẫn nữa mà nhìn thẳng vào máy quay chính. “Tôi không phủ nhận quy trình có ca sĩ hát guide. Tôi phủ nhận việc dùng một từ chung để xóa đi lịch sử cụ thể của một bản thu. Nếu công ty cho rằng tôi nhớ sai, xin hãy công bố session sheet ngày 17 tháng 7 năm 2019, project D17 và log đổi trạng thái file. Tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm về lời mình nói.”
Tô Mạn nghe tiếng ai đó chửi nhỏ trong phòng điều khiển. Thanh âm lượng trên màn hình tụt xuống bằng không. Hạ Nhiên vẫn nói, nhưng chỉ những người trong studio nghe được câu cuối: “Tôi không tranh phần của ai. Tôi chỉ muốn biết phần của mình đã bị đưa đi đâu.” Sau đó hình ảnh đông cứng, logo An Thịnh phủ lên màn hình cùng dòng chữ sự cố kỹ thuật. Buổi livestream kết thúc ở phút thứ tám mười bảy giây.
Không ai trong phòng dám nhìn Hạ Nhiên ngay lập tức. Cô ngồi yên dưới ánh đèn vẫn còn sáng, môi trắng đi nhưng lưng không cong xuống. Tô Mạn bước vào khung máy đã tắt, tháo micro khỏi cổ áo cô. “Em có nói điều gì không đúng không?” Hạ Nhiên hỏi, giọng nhỏ nhưng không vỡ. “Không.” “Vậy tại sao em có cảm giác mình vừa thua?” Tô Mạn nhìn màn hình điện thoại. Các tài khoản giải trí đã đăng clip với tiêu đề Hạ Nhiên thừa nhận hát guide cho Bạch Dao. Video dừng sau câu “tôi từng thu một bản”, rồi nối sang khoảnh khắc cô im lặng. “Vì họ không tổ chức buổi này để nghe em trả lời,” cô nói. “Họ tổ chức nó để lấy nguyên liệu.”
Lục Trì yêu cầu ekip niêm phong bản ghi đầy đủ. Đại diện pháp vụ từ chối, viện lý do tài sản sản xuất nội bộ. Anh không tranh cãi; sau khi thông báo, anh ghi âm thời gian, người có mặt và việc yêu cầu bị từ chối. Chu Khải đứng cạnh cửa, bảo Tô Mạn nên đưa Hạ Nhiên về nghỉ và chuẩn bị một tuyên bố sửa sai vào sáng mai. “Cô ấy vừa tự xác nhận đã tham gia bản thu thuộc dự án công ty,” anh ta nói. “Cô nên hiểu nói thật không đồng nghĩa với nói có lợi.” Tô Mạn đáp: “Anh cũng nên hiểu cắt câu không đồng nghĩa với kiểm soát được bản đầy đủ mãi mãi.”
A Kỳ chạy tới từ phòng nội dung, mặt tái đi. Cậu đưa máy tính bảng cho Tô Mạn. Trong thư mục recovery mà quyền theo dõi của cậu vừa bị thu hồi, hệ thống vẫn còn lưu lịch sử đồng bộ vài phút. Có ba clip dọc đã xuất sẵn trước giờ phát: Hạ Nhiên phủ nhận, Hạ Nhiên mất kiểm soát và Hạ Nhiên xác nhận hát guide. Cả ba đều có caption, khung ảnh và danh sách tài khoản nhận phân phối. Clip cuối cùng được tạo lúc mười tám giờ bốn mươi ba, nhưng phần mô tả ghi sẵn thời điểm trích từ livestream: 20:07 đến 20:07:09.
Tô Mạn nhìn đồng hồ trên góc màn hình. Hạ Nhiên bắt đầu trả lời câu đầu lúc đúng hai mươi giờ bảy phút. Không phải ekip phản ứng nhanh. Họ đã chọn sẵn đoạn sẽ cần trước khi biết cô nói gì, rồi chỉ đợi câu chữ rơi vào đúng cái khuôn đã dựng. Ngoài kia, lượng chia sẻ của đoạn cắt tăng từng giây. Trong studio, đèn vàng vẫn phủ lên chiếc ghế trống một thứ ánh sáng dịu dàng giả tạo. Tô Mạn khép máy tính bảng lại. Buổi livestream không hỏng. Nó đã hoàn thành đúng nhiệm vụ của mình.
