Bỏ qua nội dung

Phia Sau Vang Sang

Chương 21 - Chương 21: Bạch Dao Run Tay

Chương 21: Bạch Dao Run Tay

Bạch Dao không bước thêm. Ánh đèn trắng ở lối ra tầng hầm quét qua khuôn mặt đã xuống màu quanh mắt. Tờ tuyên bố rung giữa hai bàn tay như một tín hiệu cô cố giấu nhưng cơ thể không chịu nghe lời.

Tô Mạn nhìn qua vai cô. Trợ lý đứng sát chiếc xe, liên tục liếc về phía thang máy; tài xế vẫn để máy nổ. Bạch Dao rõ ràng chỉ có vài phút trước khi người của An Thịnh nhận ra cô chưa về.

“Ai đưa cô bản này?” Lục Trì hỏi.

Bạch Dao nhìn anh, rồi nhìn Hạ Nhiên. “Pháp vụ gửi cho quản lý của tôi lúc tám giờ mười hai. Chu Khải gọi sau đó ba phút. Anh ta nói bản của cô đã chuẩn bị xong, chỉ cần hai bên cùng xác nhận thì sáng mai công ty sẽ dập được tranh chấp.”

“Livestream kết thúc sau tám giờ,” Hạ Nhiên nói. Giọng cô khàn đi, nhưng không còn run. “Tại sao tám giờ mười hai họ đã có văn bản hai trang, có sẵn ngày giờ của chị từ trước khi chương trình bắt đầu?”

Bạch Dao siết mép giấy. Chiếc nhẫn bạc lại chạm vào góc trang, phát ra tiếng khô nhỏ. “Vì họ không viết nó sau livestream.”

Tô Mạn đã đoán văn bản được chuẩn bị sẵn, nhưng nghe chính Bạch Dao xác nhận vẫn là một chuyện khác. Một kịch bản dự phòng có thể được giải thích. Một người tham gia thừa nhận đã nhận lời thoại trước sự cố lại cho thấy chủ ý.

“Cô được dặn gì?” Tô Mạn hỏi.

Bạch Dao không đáp ngay. Cô quay đầu nhìn thang máy. Con số trên bảng điện tử vẫn đứng ở tầng mười hai. “Tôi được dặn không trả lời bất kỳ câu hỏi nào về bản thu năm 2019. Nếu truyền thông hỏi, tôi chỉ được nói ca khúc thuộc dự án của công ty, quy trình sản xuất có nhiều bản tham chiếu và mọi quyền lợi đã được xử lý nội bộ.”

“Còn nếu Hạ Nhiên nhắc đến bản rough?”

“Tôi phải nói tôi chưa từng nhận bản nào từ cô ấy.”

Hạ Nhiên bật cười, lần này không có chút vui nào. “Nhưng chị đã nghe giọng tôi.”

Bạch Dao ngẩng lên. Cái nhìn giữa hai người không còn là đối đầu trên sân khấu, nhưng cũng chưa thể gọi là đồng minh. “Tôi nghe một file được gửi dưới tên reference. Không có tên cô trong thư mục. Không có thông tin tác giả. Quản lý sản xuất nói đó là guide nội bộ để tôi bắt cách nhả chữ.”

“Chị có nhận ra em không?”

Bạch Dao im lặng quá lâu. Bàn tay cô run mạnh hơn, khiến đường gấp giữa tờ giấy bật mở. Tô Mạn nhìn thấy một dòng in ở cuối trang đầu: người xác nhận cam kết không phủ nhận quy trình sáng tạo tập thể và không đưa ra phát ngôn gây thiệt hại cho tài sản dự án.

“Có,” Bạch Dao nói. “Tôi nhận ra.”

Hạ Nhiên nhìn cô như thể đã chuẩn bị cho một lời nói dối nhưng không chuẩn bị cho câu thật ấy. “Vậy chị vẫn thu?”

“Tôi hỏi một lần.” Bạch Dao hạ giọng. “Họ nói cô đã thu guide theo phân công, phần còn lại thuộc quyền xử lý của An Thịnh. Tôi đang ở tuần cuối trước khi công bố album. Hai nhãn hàng đã ký theo lịch phát hành. Tour của tôi chưa quyết toán. Nếu tôi dừng, không chỉ tôi mất.”

“Nên chị không hỏi lần hai.”

“Đúng.”

Bạch Dao không xin tha thứ. Tô Mạn hiểu kiểu lựa chọn ấy: không trực tiếp đẩy ai xuống, chỉ đứng yên khi hệ thống làm thay. Cô từng gọi sự đứng yên đó là chuyên nghiệp, từng dùng lịch trình và trách nhiệm của ê-kíp để biện minh. Lâm Chi đã biến mất trong những câu hợp lý như thế.

Hạ Nhiên quay mặt đi. Điện thoại trong tay cô sáng lên thêm một thông báo, nhưng cô không nhìn. “Tối nay chị đến đây để bảo tôi ký à?”

“Không.” Bạch Dao đáp nhanh đến mức gần như cắt lời. “Tôi đến để xem cô đã ký chưa.”

“Nếu tôi ký thì sao?”

“Tôi sẽ phải ký.”

“Còn nếu tôi không ký?”

Bạch Dao nhìn xuống tờ giấy. “Họ sẽ nói hai bên không thống nhất được cách làm rõ. Sáng mai họ tách chúng ta ra, cho mỗi người một biên bản khác. Cô bị hỏi vì phát ngôn ngoài phạm vi. Tôi bị hỏi vì không phối hợp bảo vệ tài sản dự án. Sau đó họ sẽ dùng câu trả lời của người này để ép người kia.”

Lục Trì chìa tay. “Cho tôi xem toàn bộ văn bản.”

Bạch Dao lùi nửa bước. “Không được chụp.”

“Tôi chưa nói sẽ chụp.”

“Cũng không được giữ.” Cô nhìn thẳng anh. “Nếu bản này rời khỏi tay tôi, quản lý của tôi sẽ là người chịu trách nhiệm trước.”

Lục Trì không ép. Anh đọc khi Bạch Dao tự mở từng trang. Phần đầu xác nhận quyền quản lý của An Thịnh; phần giữa biến lời Hạ Nhiên thành hiểu lầm; phần cuối cho phép công ty đại diện phát ngôn. Ở chân trang là một mã biểu mẫu màu xám nhạt.

“HT-TT04,” Lục Trì đọc khẽ. “Văn bản này dẫn chiếu đến đâu?”

Bạch Dao lập tức khép trang lại. Phản ứng nhanh hơn bất kỳ câu trả lời nào.

Tô Mạn nhìn bàn tay cô. “Cô sợ mã đó hơn nội dung trên giấy.”

“Tôi không sợ một cái mã.”

“Vậy cô đang sợ điều gì?”

Tiếng chuông thang máy vang lên. Bảng điện tử nhảy từ mười hai xuống mười một. Trợ lý Bạch Dao bước tới, môi trắng bệch. “Chị Dao, anh Chu hỏi xe còn ở công ty làm gì.”

Bạch Dao nhắm mắt một nhịp. Khi mở ra, cô không còn vẻ của người đứng trên sân khấu biết chính xác camera nào đang quay mình. Cô chỉ còn là một người đang tính xem phải mất thứ gì để đổi lấy thêm vài phút.

“Gửi cho anh ta vị trí xe đang ra cổng,” cô nói với trợ lý. “Bảo tài xế chạy một vòng xuống dốc rồi quay lại cửa bên.”

Trợ lý vẫn làm theo. Chiếc xe lăn đi, mang theo tín hiệu định vị mà Chu Khải đang chờ. Bạch Dao ở lại giữa hai cột bê tông. Lời nói dối nhỏ ấy chưa phải đổi phe, chỉ chứng minh tuân lệnh tuyệt đối không còn khiến cô thấy an toàn.

“Tôi không thể làm nhân chứng cho cô,” Bạch Dao nói với Hạ Nhiên. “Ít nhất không phải bây giờ. Nếu tên tôi xuất hiện trong bất kỳ bài đăng hay yêu cầu pháp lý nào tối nay, tôi sẽ phủ nhận cuộc gặp này.”

Hạ Nhiên quay lại. “Chị vừa thừa nhận chị nhận ra giọng em.”

“Tôi thừa nhận với cô. Không phải với công chúng.”

“Khác nhau ở đâu?”

Câu hỏi giống hệt điều Hạ Nhiên từng hỏi Tô Mạn trên tầng mười hai. Tô Mạn không can thiệp. Lần này, Hạ Nhiên có quyền tự buộc người đối diện nhìn vào phần hèn nhát của mình.

Bạch Dao giữ ánh mắt Hạ Nhiên. “Khác ở chỗ nếu tôi nói ngay lúc này, họ sẽ hủy tour, đóng băng quyết toán và kiện quản lý của tôi vì để tài liệu nội bộ rời khỏi phạm vi kiểm soát. Tôi không nói mình vô tội. Tôi chỉ nói tôi chưa đủ sức trả cái giá đó tối nay.”

Hạ Nhiên im lặng. Gương mặt cô vẫn lạnh, nhưng bàn tay cầm điện thoại đã buông khỏi tư thế sẵn sàng phản bác. “Vậy chị muốn gì ở chúng tôi?”

“Đừng ký.” Bạch Dao đáp. “Và sáng mai đừng để họ hỏi riêng.”

Lục Trì nói: “Họ có quyền tổ chức hai buổi làm việc khác nhau.”

“Nhưng nếu luật sư của cô ấy yêu cầu ghi nhận thành phần, nội dung và tài liệu dẫn chiếu trước khi bắt đầu, họ sẽ phải mất thời gian sửa kịch bản.” Bạch Dao nhìn anh. “Tôi chỉ biết họ đã chuẩn bị hai biên bản. Bản của tôi ghi rằng tôi chưa từng nhận bản thu trực tiếp từ Hạ Nhiên. Bản của cô ấy sẽ ghi rằng cô ấy tự nguyện cung cấp guide cho dự án.”

“Cô đã thấy bản của Hạ Nhiên?”

“Không. Tôi nghe Chu Khải đọc một câu qua điện thoại.”

Lời Bạch Dao chưa đủ để công bố hay chứng minh, nhưng đủ cho thấy buổi giải trình lúc chín giờ là bước tiếp theo của kịch bản. Tô Mạn ghi nhớ từng chữ, không cho phép mình biến một lời nói kín thành chứng cứ lớn hơn giá trị thật.

Thang máy xuống tầng chín. Bạch Dao gấp bản tuyên bố lại. Trước khi cất vào túi, cô dùng móng tay chỉ vào dòng mã xám ở chân trang, rất nhanh.

“HT không phải viết tắt của truyền thông,” cô nói. “Nó là hồ sơ tuân thủ. Bản tuyên bố chỉ là tờ ngoài.”

Lục Trì nhìn cô. “Tờ trong là gì?”

Bạch Dao kéo khẩu trang lên. Bàn tay vẫn run, nhưng lần này cô không giấu nữa. “Một phụ lục không đóng dấu cùng hợp đồng chính. Giấy màu xám. Họ bắt nghệ sĩ ký sau khi gia hạn hoặc sau một ‘sự cố hình ảnh’. Trong đó có nghĩa vụ phối hợp phát ngôn, chuyển quyền xử lý bản thu và bồi thường nếu làm ảnh hưởng tài sản dự án.”

Hạ Nhiên khựng lại. Những điều khoản ấy quá gần phần phụ lục Lục Trì từng tìm thấy trong hợp đồng của cô, nhưng Bạch Dao đang nói về một mẫu dùng cho nhiều người.

“Cô có bản sao không?” Lục Trì hỏi.

“Không còn.” Bạch Dao đáp. “Bản của tôi bị thu lại sau khi ký. Nhưng phòng pháp vụ giữ hồ sơ theo mã HT, không theo tên nghệ sĩ. Muốn tìm, đừng tìm Bạch Dao hay Hạ Nhiên.”

Con số trên thang máy chuyển xuống tầng sáu. Bạch Dao lùi về phía cửa phụ, nơi chiếc xe sẽ quay lại. Trước khi đi, cô nhìn Hạ Nhiên một lần cuối. “Tôi không xin cô tin tôi. Chỉ đừng để họ biến chữ ký của cô thành bằng chứng rằng tất cả chúng ta đều tự nguyện.”

Bạch Dao rời đi với bản tuyên bố chưa ký. Lục Trì mở bản chụp phụ lục của Hạ Nhiên trong hồ sơ làm việc. Ở góc dưới trang cuối, dưới lớp scan mờ, có hai ký tự trước đó họ tưởng là dấu nội bộ vô nghĩa.

HT.

Tô Mạn nhìn về phía thang máy đang tiếp tục đi xuống. Chín giờ sáng hôm sau, An Thịnh chờ họ bước vào một buổi giải trình. Nhưng trước lúc đó, họ đã có một nơi khác cần tìm: không phải hồ sơ của một nghệ sĩ, mà là cả ngăn phụ lục màu xám được cất dưới tên của sự tuân thủ.