Chương 41 - Chương 41: Người Làm Chứng Biến Mất
Chương 41: Người Làm Chứng Biến Mất
Quân không chờ cuộc gọi thứ tư. Anh chụp màn hình tin nhắn của Lộc, ghi lại thời điểm nhận, rồi chuyển ba ảnh chiếc sedan xám cho Hùng bằng kênh nội bộ. Khi An Nhiên vẫn nhìn vào dòng “Đừng gọi tôi nữa”, Quân đã đọc to giờ, vị trí cuối cùng và hướng chiếc taxi rẽ khỏi phố Hạ Chung. Những thao tác ấy không đưa Lộc trở lại, nhưng biến khoảnh khắc họ mất ông thành một mốc có thể kiểm chứng.
Hùng vòng xe đến sau chưa đầy hai phút. An Nhiên không yêu cầu đuổi theo chiếc sedan. Khoảng cách đã mất, biển số bị che; một cuộc bám đuổi giữa giờ cao điểm chỉ làm tình hình nguy hiểm hơn. Cô ngồi ghế sau, đặt hai máy ghi âm vào túi chống sốc riêng, niêm phong tạm bằng băng có chữ ký của cả cô và Quân. “Về An Bình trước,” cô nói. “Bảo toàn bản ghi, lập biên bản sự cố, rồi mới tìm người.”
Quân hiểu lý do nhưng vẫn nhìn qua kính sau suốt quãng đường. Chiếc sedan không xuất hiện, cũng không có dấu hiệu rõ ràng nào chứng minh Lộc bị cưỡng ép. Sự im lặng sạch sẽ ấy khiến anh nhớ đến hồ sơ Hải Đăng: mọi thứ chỉ trở nên vô hại sau khi chi tiết bất lợi đã bị lấy đi.
Sáu giờ ba mươi hai, Mai Hạnh mở cửa phòng lưu trữ. Cô chỉ nhận thiết bị, đọc mã số, quay lại quá trình sao chép và tạo hai bản dữ liệu chỉ đọc. Quân đối chiếu thời lượng, mã băm và tiếng hiệu chuẩn đầu bản ghi. An Nhiên ký vào biên bản với ghi chú rõ: người tham gia đồng ý ghi âm bằng lời, chưa ký xác nhận tự nguyện, nội dung chưa phải lời khai chính thức và không được công bố. Bản gốc thứ nhất được khóa trong tủ chứng cứ, bản thứ hai chuyển sang hộp niêm phong dự phòng do Hùng giữ.
Sau đó An Nhiên mới gọi cho đầu mối trực ban phụ trách hỗ trợ nhân chứng. Cô không nói Lộc đã bị bắt cóc, cũng không gọi ông là người được bảo vệ. Cô báo một người cung cấp thông tin vừa nhận ảnh theo dõi, bị xe không rõ biển bám theo và mất liên lạc sau khi từ chối phương án an toàn. Cô yêu cầu lập số tiếp nhận, kiểm tra nguy cơ tức thời và bảo toàn dữ liệu giao thông trước khi hệ thống ghi đè.
“Ông ấy chưa đồng ý tham gia bảo vệ,” người trực ban nhắc.
“Tôi biết.” An Nhiên nhìn tờ xác nhận chưa có chữ ký nằm trên bàn. “Tôi không yêu cầu đưa ông ấy vào chương trình. Tôi đang báo một nguy cơ có dấu hiệu cụ thể.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi cấp số tiếp nhận. Họ sẽ kiểm tra nơi cư trú và liên hệ qua kênh chính thức, nhưng không cam kết truy tìm một người trưởng thành chỉ vì ông tắt điện thoại. An Nhiên cảm ơn, ghi nguyên văn giới hạn ấy vào sổ. Quân thấy bàn tay cô dừng trên chữ “tự nguyện” lâu hơn những chữ khác.
Hùng mang thẻ nhớ từ camera hành trình của xe vào lúc bảy giờ mười. Anh đã đỗ cách cổng nhà thờ một dãy phố, đúng như phân công, và camera trước ghi được chiếc taxi chạy ngang khi Lộc rời đi. Hình không đủ rõ để đọc biển số, nhưng logo hãng và bốn số cuối của mã xe hiện trong ba khung liên tiếp. Quân trích đúng các khung còn đọc được, ghi độ phân giải gốc và gửi kèm số tiếp nhận cho trực ban.
Tám giờ kém mười, hãng taxi xác nhận đã nhận yêu cầu từ cơ quan chức năng. Họ không cung cấp lịch trình cho An Bình, nhưng người trực ban gọi lại: tài xế đã thả Lộc trước một kho lưu trữ phụ cũ trên đường Trần Vọng, nơi trước đây thuộc trung tâm giám định. Điểm xuống cách nhà ông gần bảy cây số và ngược hướng bệnh viện của con gái.
An Nhiên không gọi thẳng cho ai ở trung tâm. Cô gửi văn bản tới địa chỉ hành chính chung, yêu cầu bảo toàn dữ liệu ra vào, hộp thư kiểm chuẩn và nhật ký in, không nêu nội dung Lộc đã nói. Cô đồng thời đề nghị người trực ban cử cán bộ đến kho lưu trữ để kiểm tra an toàn. Đến tám giờ hai mươi sáu, trung tâm trả lời rằng bác sĩ Hoàng Xuân Lộc đã gửi đơn nghỉ phép khẩn cấp qua email lúc sáu giờ mười chín và không có lịch làm việc trong ngày.
Quân đọc kỹ phần chữ ký điện tử. Tên Lộc đúng, chức danh đúng, nhưng mẫu câu “vì lý do gia đình cá nhân” giống văn bản hành chính hơn cách ông nói. Điều đó chưa chứng minh email giả, nhưng khiến sự vắng mặt của ông trông như đã được giải thích từ trước.
Kho lưu trữ phụ nằm sau khu nhà hành chính đã bỏ một nửa. Cán bộ phường đến trước họ, cùng một người quản lý cơ sở tóc bạc cầm chùm chìa khóa lớn. Ông xác nhận Lộc có thẻ truy cập cũ vì từng phụ trách rà soát hồ sơ tồn. Sáng nay, Lộc đến lúc sáu giờ bốn mươi mốt, ký vào sổ, yêu cầu mở phòng B2 và nói chỉ lấy một hộp tài liệu để đối chiếu. Người quản lý rời quầy mười phút để nhận hàng. Khi quay lại, cửa hành lang vẫn khép nhưng Lộc không còn ở đó.
“Ông có thấy ai đi cùng không?” Quân hỏi.
“Không. Có một xe màu xám đỗ bên kia đường, nhưng đoạn này nhiều xe chờ giao hàng.” Người quản lý chỉ vào cuốn sổ. “Ông Lộc ký ở đây. Còn lúc ra thì không có cột ký.”
Cán bộ phường yêu cầu mọi người đứng ngoài phòng B2 cho tới khi tổ kỹ thuật đến. Cửa không có dấu cạy. Bên trong, sáu dãy giá kim loại vẫn ngay ngắn, bụi trên nền chỉ bị xóa thành một lối hẹp dẫn tới góc cuối. Một hộp hồ sơ bị kéo ra khỏi giá nhưng chưa mang đi. Không có đồ đổ vỡ hay thứ gì đủ để gọi đây là hiện trường bạo lực.
Vệt đỏ nằm ở mép dưới cánh tủ, nhỏ bằng nửa đốt ngón tay. Quân chỉ thấy nó khi ánh đèn pin của cán bộ kỹ thuật quét ngang mặt kim loại. Một giọt đã khô sẫm, bên cạnh là đường quệt mảnh. Không ai kết luận đó là máu của Lộc. Mẫu được lấy, vị trí được đo, còn An Nhiên đứng ngoài vạch tạm, mắt không rời chiếc hộp bị kéo lệch.
“Có thể ông ấy tự làm xước,” cán bộ phường nói. “Cũng có thể vết này có từ trước.”
“Tôi hiểu.” Giọng An Nhiên không đổi. “Xin ghi cả hai khả năng.”
Người quản lý mang tới phiếu yêu cầu Lộc đã điền trước khi vào kho. Phần họ tên và thời gian viết bằng nét chữ run nhưng liền mạch. Ở ô mã hồ sơ, ông chỉ ghi một chuỗi: HĐ-ĐC-02. Không có tên vụ việc, không có số bệnh án, không có đơn vị ban hành. Người quản lý nói hệ thống kho mới không nhận mã ấy; Lộc đã bảo đó là mã cũ và tự đi tới dãy B2 để tìm.
An Nhiên nhìn chuỗi ký tự rất lâu. Quân hỏi cô đã thấy nó ở đâu, nhưng cô không trả lời ngay. Cô yêu cầu chụp phiếu theo thủ tục, giữ bản gốc tại kho và lập danh sách những người từng có quyền vào phòng B2. Chỉ khi ra hành lang, cô mới nói nhỏ: “Mã đó từng xuất hiện trong hồ sơ sáu năm trước.”
Một cuộc kiểm tra nơi cư trú cho thấy Lộc không có mặt ở nhà. Cửa không bị phá, đồ dùng thiết yếu vẫn còn, nhưng chiếc túi da ông thường mang đi làm và một bộ quần áo đã biến mất. Không ai xác định ai đã chuẩn bị chúng. Điện thoại tắt từ sáu giờ năm mươi ba, sau thời điểm ông vào kho mười hai phút. Con gái ông vẫn ở nơi điều trị và chưa nhận cuộc gọi nào từ cha trong buổi sáng; An Nhiên yêu cầu thông tin ấy không được ghi vào hồ sơ công khai của vụ Hải Đăng.
Mười một giờ, Đại Tín gửi công văn tới An Bình. Văn bản không nhắc tên Lộc, nhưng yêu cầu họ ngừng “tiếp xúc ngoài thủ tục với nhân sự chuyên môn có nghĩa vụ bảo mật”, không sử dụng dữ liệu y tế và bảo toàn mọi bản ghi có thể liên quan đến thân chủ của hãng. Văn bản không thừa nhận họ biết cuộc hẹn, nhưng đến quá sớm để là phản ứng ngẫu nhiên.
Quân đặt công văn cạnh ảnh chiếc sedan. “Họ muốn mình sợ bản ghi vô hiệu.”
“Bản ghi vốn chưa đủ.” An Nhiên gấp công văn lại. “Điều họ muốn là chúng ta biến sự chưa đủ thành không còn gì.”
Cô không cho công bố việc Lộc mất tích, cũng không gửi bản ghi cho Kha. Thay vào đó, cô yêu cầu Mai Hạnh mở chỉ mục hồ sơ vụ Thảo Vy đã được số hóa từ những thùng giấy cũ, chỉ tìm đúng chuỗi HĐ-ĐC-02 và ghi lại mọi thao tác. Kết quả đầu tiên là trống. Kết quả thứ hai xuất hiện trong một danh sách tệp đã xóa, phần tên còn nguyên nhưng đường dẫn không còn: “HĐ-ĐC-02_doi-chieu_noi-bo”. Ngày tạo cách đây sáu năm, đúng tuần nhân chứng vụ Vy rút lời khai.
Mai Hạnh tìm thấy thêm một dòng tham chiếu trong bản xuất hộp thư cũ của An Nhiên. Không có nội dung thư, chỉ còn mã tệp đính kèm, thời gian gửi và một trường người nhận đã bị cắt. Muốn đọc phần đầu thư, họ phải khôi phục từ bản sao lưu niêm phong từng bị Đại Tín yêu cầu loại khỏi hồ sơ khi An Nhiên nghỉ việc.
Quân nhìn sang cô. Từ lúc rời nhà thờ, đây là lần đầu vẻ bình tĩnh trên gương mặt An Nhiên nứt ra, không phải vì sợ cho mình mà vì cô đã hiểu Lộc đi vào kho để tìm thứ gì. Ông không bỏ trốn ngay. Ông đã quay lại nơi từng giữ bản đầu, chạm vào chiếc hộp B2, để lại một vệt máu chưa rõ nguồn và một mã đủ chính xác để họ tiếp tục.
An Nhiên kéo bàn phím về phía mình, nhập chuỗi HĐ-ĐC-02 vào chỉ mục sao lưu cũ. Màn hình hiện một kết quả duy nhất, bị khóa dưới nhãn “trao đổi chiến lược – vụ Nguyễn Thảo Vy”. Cô chỉ nhìn ngày gửi rồi nói, từng chữ đều có cạnh sắc.
“Mã này không thuộc trung tâm giám định.”
Quân chờ.
“Nó thuộc Đại Tín.”
