Bỏ qua nội dung

Loi Khai Cuoi Cung

Chương 42 - Chương 42: Kẻ Phản Bội Cũ

Chương 42: Kẻ Phản Bội Cũ

Mai Hạnh không chạm vào nút mở tệp. Cô kéo cửa phòng lưu trữ khép lại, đặt điện thoại của cả ba người vào hộp chống nhiễu rồi mới đưa túi niêm phong lên bàn. Trên lớp nhựa đã ngả vàng còn hai chữ ký từ sáu năm trước: An Nhiên và người đại diện Đại Tín. Quân đọc mã túi, giờ mở và tình trạng mép dán cho camera ghi biên bản. Chỉ sau khi từng chi tiết được nhắc lại, An Nhiên mới nói: “Tìm đúng HĐ-ĐC-02. Không mở rộng sang thư khác.”

Bản sao lưu ấy từng là một phần tranh chấp khi An Nhiên rời hãng. Đại Tín yêu cầu hủy vì chứa trao đổi nội bộ; cô yêu cầu giữ vì có thư từ thuộc hồ sơ thân chủ. Hai bên không thống nhất nên thiết bị được niêm phong, kèm điều kiện chỉ mở khi có căn cứ cụ thể và phải lập danh mục những dữ liệu đã xem. Mã Lộc để lại đã tạo ra căn cứ đó, nhưng không xóa được rủi ro bảo mật. Quân ghi nguyên câu ấy vào biên bản.

Mai Hạnh tạo một ảnh sao chỉ đọc, tính mã băm trước và sau khi sao chép, rồi đặt thiết bị gốc trở lại túi mới. Mười bốn phút đầu không có gì ngoài tiếng quạt máy và tiếng cô đọc từng bước. Kết quả tìm kiếm hiện ra ở ba lớp dữ liệu: mục thư đã gửi của An Nhiên, nhật ký vận chuyển thư của máy chủ và danh mục in nội bộ. Ba nguồn không tự chứng minh nội dung đúng, nhưng chúng có thể kiểm tra chéo nhau.

Thư gốc được gửi lúc 22 giờ 47, sáu năm trước, từ hộp thư của An Nhiên tới Tống Gia Minh. Tiêu đề là “Đối chiếu nhân chứng – chỉ dùng nội bộ”. Tệp đính kèm mang đúng tên HĐ-ĐC-02_doi-chieu_noi-bo. Dòng đầu thư ngắn đến mức Quân phải đọc lại mới hiểu vì sao An Nhiên không rời mắt khỏi màn hình: “Em gửi anh bản duy nhất. Sáng mai em sẽ xin phong tỏa hồ sơ gốc ở Minh Đức. Ngoài anh và em, chưa ai biết thứ tự nhân chứng.”

An Nhiên không phản ứng khi Mai Hạnh mở phần thuộc tính. Tác giả tệp là cô. Lần chỉnh cuối cùng diễn ra mười một phút trước khi gửi. Bản tài liệu liệt kê thứ tự ba nhân chứng, điểm yếu trong bản giám định của Lộc và kế hoạch yêu cầu tòa bảo toàn sổ giao nhận trước khi phía bệnh viện kịp thay thế. Ở cuối trang có một ghi chú riêng cho Gia Minh: nhân chứng thứ hai sẽ chỉ ra khoản thanh toán qua công ty con của Hưng Thịnh.

“Đó là bản chiến lược bị lộ,” An Nhiên nói. Giọng cô bình thản, nhưng tay đã rời khỏi bàn phím. “Sáng hôm sau họ nộp văn bản ngăn yêu cầu phong tỏa, rồi nhân chứng thứ hai rút lời trước khi chúng tôi gặp lại.”

Quân không để câu chuyện dừng ở sự trùng hợp. Anh yêu cầu Mai Hạnh mở nhật ký vận chuyển thư, chỉ lọc theo mã định danh của thư gốc. Một dòng thứ hai xuất hiện lúc 23 giờ 06. Tài khoản Tống Gia Minh đã tạo thư chuyển tiếp, giữ nguyên tệp đính kèm và gửi tới một địa chỉ ngoài Đại Tín. Tên hiển thị của người nhận đã bị cắt trong bản chỉ mục, nhưng tên miền thuộc công ty tư vấn quản trị rủi ro từng làm việc độc quyền cho Hưng Thịnh. Nhật ký ghi phương thức xác thực nội bộ, máy trạm GM-07 và mã phiên trùng với phiên đăng nhập của Gia Minh trong tối đó.

An Nhiên nhìn Quân. “Một tài khoản có thể bị dùng thay.”

“Có thể.” Quân không phủ nhận. “Nên chưa kết luận từ một dòng.”

Danh mục in cho kết quả tiếp theo. Lúc 23 giờ 11, máy trạm GM-07 gửi lệnh in hai bản tài liệu HĐ-ĐC-02 tại phòng họp tầng mười hai. Nhật ký thẻ ra vào cho thấy Gia Minh vào tầng đó lúc 22 giờ 31 và rời tòa nhà lúc 23 giờ 24. Dữ liệu không cho biết ai cầm giấy rời đi, nhưng loại bỏ khả năng tài khoản chỉ tự động chuyển thư khi anh ta không có mặt.

Mai Hạnh đặt ba bản trích xuất cạnh nhau, đánh số từng trang rồi hỏi có cần mở nội dung thư chuyển tiếp không. An Nhiên im lặng vài giây. Cô yêu cầu dừng để lập mã băm trung gian, sau đó mới cho phép mở đúng phần đầu thư. Quy trình chậm đến khó chịu, nhưng Quân hiểu cô đang buộc chính mình không được lao qua giới hạn chỉ vì câu trả lời đã ở gần.

Nội dung chuyển tiếp chỉ có hai câu. “Bên chị cần chuẩn bị trước tám giờ. Điểm gãy là nhân chứng thứ hai, không phải Lộc.” Bên dưới là chữ ký điện tử của Tống Gia Minh. Không có lời giải thích, không có cảnh báo đạo đức, không có dấu hiệu anh chuyển tài liệu để xin ý kiến độc lập. Chỉ có một chỉ dẫn đủ chính xác để phía bên kia phá chiến lược trước khi An Nhiên kịp nộp đơn.

Quân nhìn sang cô. An Nhiên vẫn ngồi thẳng, nhưng sắc mặt đã mất hết màu. Trong sáu năm, cô đã tự xem việc gửi bản duy nhất là sai lầm nghề nghiệp của mình. Dữ liệu trước mặt không xóa được sai lầm ấy; nó chỉ đặt hành động quyết định vào tay một người khác. Gia Minh không vô tình để lộ. Anh đã chọn người nhận, chọn thời điểm và chỉ đúng chỗ cần đánh.

“Tôi đã đưa cho anh ta thứ họ cần,” cô nói.

“Chị đưa cho người cùng đội.” Quân giữ giọng thấp. “Người chuyển nó sang phía bên kia là anh ta.”

An Nhiên nhìn dòng thư cũ. “Khác nhau trong biên bản. Với Vy, kết quả vẫn như nhau.” Cô không khóc, cũng không nổi giận. Cô chỉ tháo chiếc kẹp giữ bản NDA khỏi bìa hồ sơ, đặt nó bên cạnh bản trích xuất rồi bảo Mai Hạnh mở một mã vụ mới: đề nghị xem xét lại hồ sơ Nguyễn Thảo Vy. Quyết định ấy được nói bằng giọng của một luật sư đang phân công công việc, nhưng Quân biết nó đã cắt đứt sáu năm cô dùng im lặng để tự trừng phạt.

Điện thoại trực ban reo trước khi họ hoàn tất biên bản. Chưa có tin mới về Lộc. Mẫu vệt đỏ vẫn đang chờ giám định; việc kiểm tra camera quanh kho gặp hai khoảng trống vì một mắt ghi hình bị bảo trì và một cửa hàng chưa đồng ý cung cấp dữ liệu nếu không có yêu cầu chính thức. An Nhiên không ghép những khoảng trống ấy thành kết luận. Cô yêu cầu tiếp tục bảo toàn, bổ sung thời hạn ghi đè và giữ thông tin con gái Lộc ngoài mọi văn bản gửi cho Đại Tín.

Sau đó cô soạn thông báo bảo toàn chứng cứ gửi tới Đại Tín, Hưng Thịnh và công ty tư vấn có tên miền xuất hiện trong nhật ký. Văn bản không cáo buộc Gia Minh phản bội. Nó chỉ nêu mã định danh thư, mốc thời gian, máy trạm, lệnh in và yêu cầu không xóa nhật ký máy chủ, thẻ ra vào hoặc dữ liệu thiết bị liên quan. Quân đọc lại từng câu. Một lời buộc tội có thể bị bác bỏ; một yêu cầu bảo toàn chính xác sẽ buộc người nhận lựa chọn giữa giữ lại dấu vết và tự tạo thêm một hành vi đáng ngờ.

Mười ba phút sau khi thư được gửi, Đại Tín trả lời bằng thông báo khẩn. Họ cho rằng dữ liệu thuộc đặc quyền nghề nghiệp, việc mở niêm phong có thể vi phạm NDA và mọi sử dụng tiếp theo sẽ bị yêu cầu ngăn chặn. An Nhiên không tranh luận qua email. Cô lưu văn bản, ghi giờ nhận và yêu cầu Mai Hạnh tách riêng bản làm việc khỏi bản chứng cứ. Phản đòn đến nhanh, nhưng không làm cô đóng hồ sơ như sáu năm trước.

Cuộc gọi của Gia Minh đến từ số trực tiếp anh từng dùng khi còn hướng dẫn cô chuẩn bị tranh tụng. An Nhiên bật loa ngoài, đặt máy giữa bàn và nói rõ cuộc gọi đang được ghi nhật ký thời gian, chưa ghi âm nội dung nếu anh không đồng ý. Đầu dây bên kia im lặng một nhịp rồi đáp: “Không cần ghi. Tôi chỉ muốn cô dừng trước khi biến dữ liệu thiếu ngữ cảnh thành một cáo buộc không thể thu lại.”

“Tôi chưa cáo buộc anh,” An Nhiên nói. “Tôi yêu cầu bảo toàn bản gốc.”

“Cô đã mở một kho lưu trữ thuộc tranh chấp cũ.”

“Theo đúng điều kiện niêm phong, với một mã do nhân chứng để lại. Anh muốn phản đối thì gửi văn bản.” Cô nhìn bản nhật ký chuyển thư. “Tôi chỉ hỏi một việc. Anh có chuyển HĐ-ĐC-02 ra ngoài Đại Tín tối hôm đó không?”

Gia Minh không trả lời ngay. Trong khoảng lặng, Quân nghe tiếng cửa đóng ở đầu dây bên kia và một hơi thở được nén xuống. Khi anh lên tiếng, giọng không còn vẻ lạnh lùng của công văn. “Có.”

An Nhiên nhắm mắt đúng một giây. “Anh biết sáng hôm sau nhân chứng rút lời.”

“Tôi biết.”

“Anh biết Vy sẽ mất vụ.”

“Tôi biết cô sẽ nghĩ như vậy khi tìm thấy thư.” Gia Minh dừng lại. “Nhưng bản chuyển tiếp không phải toàn bộ chuyện đã xảy ra đêm đó.”

An Nhiên không hỏi thêm. Cô giữ tay trên tập hồ sơ mới mang tên Nguyễn Thảo Vy, như thể đó là thứ duy nhất ngăn quá khứ bị kéo trở lại thành một căn phòng không lối ra. “Vậy anh giữ nguyên mọi dữ liệu,” cô nói. “Lần này tôi sẽ không để anh chọn phần nào được tồn tại.”

Ở đầu dây bên kia, Gia Minh cười rất khẽ, không có chút chế giễu nào. Chỉ còn sự mệt mỏi của một người đã biết ngày này sẽ đến. Trước khi ngắt máy, anh nói: “Cô không biết hết đâu.”