Bỏ qua nội dung

Ho So Huy Danh

Chương 44 - Chương 44: Một Nhân Chứng Sợ Hãi

Bảo Châu tìm thấy cái tên lúc 4 giờ 06 phút, trong một hồ sơ tư vấn đã đóng từ tám tháng trước. Dương Ngọc Lan từng liên hệ đường dây hỗ trợ nạn nhân của cô, khai rằng con gái bị bôi nhọ sau khi tố cáo một nhóm học sinh ở Minh Đức. Cuộc hẹn khi ấy bị hủy trước giờ gặp mười bảy phút. Ghi chú cuối chỉ có một câu: “Xin xóa số của tôi. Tôi không muốn con bé bị nhắc lại.”

Bảo Châu đặt hồ sơ cũ cạnh bản ghi sự việc vừa xảy ra với học sinh của Mai Anh. Tên trường trùng, mẫu đe dọa trùng, cả cụm từ “giữ danh tiếng cho con” cũng giống cách tài khoản vô danh vừa ép phụ huynh im lặng. Nhưng một người từng rút lui không tự nhiên trở thành nhân chứng chỉ vì họ cần.

“Tôi gửi một tin nhắn duy nhất,” cô nói. “Nêu rõ lý do liên hệ, quyền không trả lời và cam kết không gọi lại.”

Đỗ Nam gật đầu. “Không nhắc mã hồ sơ năm 2019. Không nhắc Null. Chỉ hỏi chuyện cô ấy từng chủ động báo.”

Vũ đứng bên cửa sổ, nơi trời Nam Thành vẫn tối như chưa định sáng. Anh không đề nghị truy số mới, không hỏi Hòa xem tài khoản của Ngọc Lan còn hoạt động ở đâu. Một giờ trước, anh đã nhìn thấy Bách giữ người bằng hồ sơ. Cách dễ nhất để biến mình thành Bách là nghĩ rằng mục đích tốt cho phép mở mọi cánh cửa.

Phản hồi đến sau mười lăm phút: Đừng gọi. Tôi biết người ở cổng trường. Rồi một câu khác: Tôi chỉ nói với cô giáo Mai Anh và luật sư.

Vũ đọc xong, đẩy điện thoại về phía Bảo Châu. “Tôi không cần có mặt.”

Mai Anh nhìn anh như kiểm tra xem anh nói thật hay chỉ lùi lại để tìm lối khác. “Nếu cô ấy hỏi về anh?”

“Cô nói đúng những gì cô biết. Kể cả phần tôi từng làm.”

Ngọc Lan tự chọn cuộc gặp lúc sáu giờ tại phòng tiếp thân chủ của Bảo Châu. Cô yêu cầu không máy quay, không ghi âm, không người lạ ngoài hành lang. Bảo Châu đồng ý. Đỗ Nam bố trí một cán bộ nữ ở tầng dưới nhưng không mặc sắc phục. Vũ, Hòa và Lý Tường sang phòng phía trong, cửa đóng, thiết bị không kết nối với phòng tiếp khách.

Ngọc Lan đến sớm bảy phút. Qua khe kính mờ, Vũ thấy một người phụ nữ mặc áo khoác xám dừng lại ba lần trước cửa. Cô khoảng ngoài bốn mươi, ôm túi vải vào ngực, hỏi lễ tân hai lần xem có ai đi theo mình không rồi mới chịu ngồi.

Bảo Châu đặt trước mặt cô tờ giấy ghi rõ quyền của người cung cấp thông tin: có thể dừng bất kỳ lúc nào, từ chối ký biên bản, yêu cầu che danh tính và không đồng ý chuyển tài liệu cho cơ quan điều tra. Mai Anh ngồi lệch sang bên, không mang hồ sơ học sinh.

“Tôi không chắc mình đến đây để làm chứng,” Ngọc Lan nói. Giọng cô nhỏ nhưng hai bàn tay bóp quai túi đến trắng bệch. “Tôi chỉ không muốn chuyện của đứa trẻ kia giống con tôi.”

“Cô không cần quyết định hôm nay,” Mai Anh đáp. “Và con gái cô không nợ chúng tôi câu chuyện của em ấy.”

Ngọc Lan nhìn cô thật lâu rồi mở túi. Bên trong là một bìa nhựa chứa thư điện tử, hóa đơn tư vấn, danh thiếp và ảnh chụp các tin nhắn từ điện thoại cũ.

Hai năm trước, Khánh Vy, con gái cô, cung cấp cho giáo viên chủ nhiệm đoạn ghi âm về việc một nhóm học sinh ép bạn cùng lớp chuyển tiền. Trong nhóm có con của một phụ huynh tài trợ lớn cho trường. Khi nhà trường trì hoãn xử lý, Ngọc Lan gửi đơn lên phòng giáo dục. Ba ngày sau, tài khoản vô danh đăng ảnh Khánh Vy ở quán cà phê, cắt ghép thành câu chuyện em bán chất cấm. Địa chỉ cửa hàng của gia đình bị đưa lên nhóm cộng đồng. Người lạ gọi đặt hàng rồi hủy, đánh giá một sao và gửi ảnh con gái cô kèm những câu hỏi bẩn thỉu.

“Họ không bắt đầu bằng đòi tiền,” Ngọc Lan nói. “Một người tự xưng chuyên viên xử lý khủng hoảng gọi cho tôi. Anh ta biết những ai ký đơn, biết con bé học thêm ở đâu, biết chồng tôi đang vay ngân hàng. Anh ta nói công ty có thể giảm tin xấu, nhưng tôi phải ‘hạ nhiệt nguồn xung đột’.”

“Cụ thể là gì?” Bảo Châu hỏi.

“Rút đơn. Xác nhận nhà trường đã giải quyết thỏa đáng. Không nhắc tên phụ huynh kia.” Ngọc Lan đặt riêng một thư điện tử. “Tôi từ chối. Sáng hôm sau họ đăng ảnh căn cước cũ của tôi. Chiều cùng ngày, công ty gửi báo giá.”

Thư đến từ tên miền chính thức của công ty truyền thông do Bách điều hành. Nội dung chỉ là đề xuất tư vấn danh tiếng hợp pháp, không dòng nào thừa nhận đã tạo khủng hoảng. Nhưng lịch hẹn đính kèm ghi địa điểm tại trụ sở công ty, người chủ trì là trợ lý của Phan Duy Bách. Ngọc Lan còn giữ sao kê chuyển khoản cho gói tư vấn đầu tiên và tin nhắn xác nhận cuộc gặp.

“Bách có gặp cô không?” Mai Anh hỏi.

Ngọc Lan khựng lại. “Khoảng năm phút. Tôi nhận ra hắn sau này khi thấy trên truyền hình. Hôm đó hắn nhìn ảnh con gái tôi trên bàn rồi nói, nếu tôi thật sự muốn bảo vệ con, đừng để một câu chuyện nhỏ biến thành cuộc chiến mà gia đình tôi không đủ sức chịu.”

Cô lấy điện thoại cũ ra nhưng không bật. “Tôi đã rút đơn. Tin về con bé giảm trong hai ngày. Công ty gửi báo cáo nói họ đã ‘ổn định thảo luận’. Tôi không biết họ dập thứ họ tạo ra hay chỉ lợi dụng nó. Tôi chỉ biết sau khi tôi làm đúng điều họ muốn, mọi thứ dừng lại.”

Tài liệu chưa tạo thành một đường thẳng đủ buộc tội Bách. Hợp đồng có thể được giải thích là dịch vụ hợp pháp. Lời nói trong phòng họp không có ghi âm. Nhưng Ngọc Lan là người thật đã gặp công ty trước và sau một chiến dịch hủy danh, có tài liệu nguyên gốc, lịch hẹn, sao kê và chuỗi sự kiện có thể đối chiếu bằng nguồn độc lập.

Bảo Châu không nói “đủ rồi”. Cô hỏi Ngọc Lan muốn họ làm gì với số tài liệu.

“Nếu tôi nói, tên con bé có bị đưa ra không?”

Đỗ Nam trả lời qua cuộc gọi được Ngọc Lan đồng ý mở loa. “Có thể lấy lời khai kín và đề nghị bảo vệ thông tin người chưa thành niên, nhưng tôi không hứa không có rủi ro. Cô có thể chỉ cho phép sao lưu để bảo toàn, chưa dùng làm chứng cứ chính thức. Cô cũng có thể rời đi với toàn bộ tài liệu.”

Bên ngoài, tiếng thang máy mở rồi đóng khiến Ngọc Lan giật mình. Mai Anh không chạm vào cô, chỉ dịch cốc nước lại gần.

“Khương Vũ có ở đây không?” Ngọc Lan hỏi.

Bảo Châu đáp thật. “Ở phòng phía trong. Anh ấy không nghe cuộc nói chuyện này.”

“Trên mạng nói anh ta tống tiền người khác bằng hồ sơ.”

Mai Anh nhìn thẳng vào cô. “Anh ấy từng giữ dữ liệu không nên giữ và suýt dùng nó để trả đũa. Tôi đã ngăn anh ấy. Sau đó anh ấy tự giao ổ dữ liệu cho cảnh sát niêm giữ. Tôi không bảo cô phải tin anh ấy.”

Ngọc Lan cúi xuống bìa nhựa. “Gọi anh ta vào. Tôi chỉ hỏi một câu.”

Vũ bước vào, ngồi ở chiếc ghế xa nhất và không nhìn điện thoại cũ trên bàn.

“Mấy thứ này có đủ để hạ Bách không?”

“Không,” Vũ nói.

Ngọc Lan sững lại.

“Một mình lời khai của cô không đủ, và không nên bị dùng như thể cô phải gánh cả vụ án,” anh tiếp. “Nhưng lịch hẹn có thể đối chiếu, giao dịch có thể xác nhận, người tham dự có thể được hỏi. Nếu có thêm nạn nhân cùng mẫu, câu chuyện của cô sẽ không đứng một mình.”

“Còn nếu tôi sợ?”

“Thì cô sợ.” Giọng Vũ phẳng. “Sợ không làm lời cô kém thật. Cô cũng không nợ chúng tôi sự can đảm đúng lúc.”

Ngọc Lan nhắm mắt một thoáng rồi đẩy bìa nhựa về phía Bảo Châu. Cô chỉ đồng ý cho sao lưu tại chỗ, lập biên bản nguồn gốc và niêm phong bản sao. Lời khai chính thức sẽ để sau khi gia đình được tư vấn bảo vệ. Không ai thúc cô ký thêm.

Hòa được gọi vào sau khi Ngọc Lan đồng ý. Cô quan sát từng thao tác, tự kiểm tra số lượng tệp và giữ điện thoại cũ trong tầm mắt. Vũ không chạm vào thiết bị. Anh chỉ giúp phân loại thư gốc, ảnh chụp màn hình và phần chưa xác minh. Một cụm phân loại trong báo cáo tư vấn có cấu trúc giống cách các nhóm tài khoản vừa tách lệnh trong đêm, nhưng anh chỉ đánh dấu để so sánh.

Biên bản chưa kịp in xong thì điện thoại hiện tại của Ngọc Lan rung. Một số lạ gửi hai bức ảnh. Bức đầu chụp Khánh Vy đứng chờ xe trước trung tâm ngoại ngữ lúc 5 giờ 47 phút. Bức thứ hai chụp chính Ngọc Lan bước vào lối phụ của văn phòng Bảo Châu chưa đầy một giờ trước.

Dưới hai bức ảnh chỉ có một dòng: Chuyện cũ đã dừng rồi. Đừng biến nó thành lời khai mới.

Ngọc Lan bật dậy, chiếc ghế kéo mạnh trên sàn. “Con tôi đang ở đâu?”

Bảo Châu yêu cầu cô gọi trực tiếp cho con. Đỗ Nam lập tức chuyển thông tin cho lực lượng địa bàn, dặn không ai rời văn phòng một mình và không truy đuổi người chụp ảnh. Cuộc gọi đổ chuông ba lần mới được bắt máy. Khánh Vy đang ở trên xe cùng giáo viên phụ trách, an toàn, chưa biết mình vừa bị theo dõi.

Ngọc Lan ngồi xuống nhưng hai tay không ngừng run. Nỗi sợ của cô không còn nằm trong hồ sơ cũ hay tài khoản vô danh. Nó đã đứng ngoài trung tâm ngoại ngữ của con gái, đứng trước lối vào văn phòng, nhìn cô bước qua cánh cửa mà cô mất hai năm mới dám mở lại.

Vũ nhìn thời điểm trên hai bức ảnh. Người của Bách không chỉ biết Ngọc Lan từng là nạn nhân. Chúng biết cô vừa quyết định nói.