Bỏ qua nội dung

Ho So Huy Danh

Chương 43 - Chương 43: Null Dao Động

Thông báo tiếp nhận yêu cầu bảo toàn dữ liệu hiện lên lúc 3 giờ 12 phút: hệ thống đã ghi nhận, nội dung liên quan có thể bị hạn chế thay đổi trong thời gian xem xét, nhưng chỉ cung cấp khi có yêu cầu hợp lệ. Bảo Châu lưu mã hồ sơ. Đỗ Nam gọi từ hành lang, xác nhận đã chuyển phần tương ứng qua kênh nghiệp vụ và yêu cầu cả nhóm không can thiệp vào tài khoản đối phương.

Vũ nhìn dải thông báo trên ảnh chụp rồi đóng lại. Phát hiện đủ mở một cánh cửa, chưa đủ bước qua. Chiếc túi niêm phong đã rời phòng chưa lâu, còn cảm giác cổ tay bị Mai Anh giữ lại vẫn như một vết hằn không nhìn thấy.

“Theo dõi phần công khai,” anh nói. “Chỉ ghi nhận thay đổi. Không chạm vào tài khoản, không thử làm nó phản ứng.”

Lý Tường kéo ghế sát bàn hơn, mở bảng thời gian Hòa đã lập. “Nếu họ biết ảnh bị lộ giao diện quản trị, họ sẽ xóa bài.”

“Xóa cũng là thay đổi.” Vũ đặt điện thoại úp xuống. “Nhưng đừng gọi mọi thay đổi là hoảng. Người vận hành giỏi cũng biết dọn sai sót.”

Bài của tài khoản cầu nối biến mất sau sáu phút rồi xuất hiện lại với cùng nội dung, nhưng phần viền trên đã bị cắt sâu. Các tài khoản phụ tiếp tục chia sẻ bản mới như chưa từng có khoảng trống. Chỉ một cụm nhỏ dừng giữa chừng, giữ nguyên tiêu đề nhưng để trống nội dung rồi lần lượt bị gỡ.

Hòa phóng bảng so sánh lên màn hình lớn. “Cụm này từng đẩy bài về mẹ anh. Bình thường tài khoản cầu nối đổi đường dẫn thì chúng cập nhật trong chưa đầy hai phút. Lần này tám tài khoản nhận đường dẫn mới, năm tài khoản không nhận.”

“Lỗi đồng bộ?” Lý Tường hỏi.

“Có thể.” Vũ rà từng mốc mà không mở bất kỳ liên kết lạ nào. “Hoặc có hai lệnh trái nhau.”

Mai Anh đứng sau anh, ôm cốc nước đã nguội. Cô không hỏi liệu họ có thắng; một lỗi phân phối không trả lại lớp học và cũng không làm người quay phim trước nhà mẹ Vũ biến mất. “Hai lệnh từ hai người?” cô hỏi.

“Hoặc một người đổi ý giữa chừng.”

Bảo Châu ngẩng lên khỏi điện thoại. “Đổi ý không phải bằng chứng về lương tâm.”

“Tôi biết.” Vũ không quay lại. “Nó chỉ là dấu hiệu hệ thống không còn chạy bằng một ý chí.”

Lâm Từ gọi đến, giọng thấp và gấp. Một nguồn trong nhóm phụ huynh vừa chuyển ảnh hai người mang máy quay đứng ở cổng phụ trường Minh Đức. Họ tự nhận đến ghi nhận phản ứng trước “vụ giáo viên bao che”, nhưng nhà trường không có lịch báo chí. Cùng lúc, một tài khoản mới nhắn Mai Anh: đừng tới trường trước tám giờ nếu không muốn họ có cảnh quay.

Bảo Châu yêu cầu Lâm Từ gửi nguyên ảnh và thời điểm, không đăng bài. Cô gọi hiệu phó trực, xác nhận cổng phụ có hai người lạ cùng một nhóm phụ huynh. Nhà trường không tổ chức việc này nhưng chưa yêu cầu họ rời đi vì họ đứng ngoài khuôn viên.

“Họ muốn cô xuất hiện trong trạng thái bị động,” Bảo Châu nói với Mai Anh. “Nếu cô đến, họ có thể ép một câu trả lời giữa đám đông. Nếu cô không đến, họ sẽ nói cô trốn.”

Mai Anh đặt cốc xuống. “Tôi có lịch đến trường không?”

“Không. Bản giải trình đã gửi, nhà trường chưa hẹn làm việc.”

“Vậy tôi không đến chỉ vì một tài khoản vô danh bảo tôi tránh. Tôi không có nghĩa vụ xuất hiện trong cái bẫy do người khác dựng.” Cô nhìn sang Vũ. “Nhưng cũng không biến lời cảnh báo thành lý do để anh đi tìm người gửi.”

Vũ định nói anh chưa đề nghị, rồi thôi. Cô đang đặt trước một ranh giới vì đã thấy anh có thể bước qua nó nhanh đến đâu. “Tôi sẽ không tìm bằng cách bẩn,” anh nói.

“Không phải bằng cách bẩn.” Mai Anh sửa. “Là không tự quyết định rằng phải tìm ngay.”

Bảo Châu gửi văn bản xác nhận Mai Anh chỉ làm việc theo lịch chính thức, có hỗ trợ pháp lý và yêu cầu trường ngăn người ngoài tiếp cận học sinh. Đỗ Nam chuyển thông tin nhóm quay phim cho công an địa bàn. Những việc ấy chậm hơn một cú phản công trên mạng, nhưng có người chịu trách nhiệm và có dấu vết.

Tài khoản cảnh báo không trả lời câu hỏi xác minh, chỉ gửi một đường dẫn công khai. Bài mới dùng ảnh bóng lưng một học sinh, buộc tội em khai gian để giúp Mai Anh. Khuôn mặt bị làm mờ, nhưng tên lớp và một phần lịch học đủ để người trong trường nhận ra.

Mai Anh tái mặt. “Đó là học sinh đã báo vụ bắt nạt.”

Hòa lưu bản chụp cần thiết vào vùng chứng cứ hạn chế, che phần nhận diện trong bản làm việc chung. Lâm Từ được yêu cầu không nhắc đến học sinh. Bảo Châu gọi phụ huynh qua số có sẵn, báo nguy cơ và hướng dẫn giữ em ở nhà, không tự tranh cãi trên mạng.

Bài tồn tại bốn mươi chín giây rồi biến mất.

Các tài khoản khuếch đại không chia sẻ bài, tài khoản cầu nối cũng im lặng. Ba trang phụ lại quay sang công kích Vũ. Hai hướng lẽ ra phải nối nhau — dùng học sinh ép Mai Anh rồi dùng phản ứng của cô để đánh Vũ — nhưng nửa đầu đã bị cắt trước khi guồng máy quay.

Lý Tường nhìn đồng hồ đếm thời gian trên bảng. “Không giống bị nền tảng gỡ. Chưa kịp có báo cáo công khai, chưa kịp lan. Người đăng tự xóa.”

“Hoặc người có quyền cao hơn xóa,” Hòa nói.

Vũ ghép các mốc: ảnh bị cắt viền, cụm tài khoản nhận trạng thái khác nhau, cảnh quay ngoài trường vẫn triển khai nhưng bài nhắm vào học sinh bị rút. Đây không phải đối phương bỗng ngu đi. Nó giống một người vẫn giữ hệ thống chạy, nhưng bắt đầu chọn mệnh lệnh nào sẽ thực hiện đến cùng.

“Null,” anh nói.

Bảo Châu lập tức hỏi: “Căn cứ?”

“Mẫu vận hành trước đây. Khi Null trực tiếp can thiệp, các cụm phụ không mất toàn bộ nhịp; chúng tách thành phần tiếp tục và phần đứng yên. Hắn thích giữ máy chạy để chứng minh lỗi không nằm ở mình.” Vũ chỉ vào bảng. “Nhưng đây vẫn là nhận định hành vi, chưa đủ gắn với người thật.”

“Và cũng chưa đủ nói hắn đang giúp chúng ta,” Mai Anh nói.

“Đúng.” Vũ nhìn bài về học sinh đã bị gỡ. “Hắn có thể chỉ không muốn gánh phần này.”

Điện thoại anh sáng lên. Tin nhắn vào kênh liên hệ bảo mật công khai của công ty, không tên, không chữ ký: Anh đã chọn không dùng hồ sơ của người phụ nữ kia. Tôi đã chọn không dùng hồ sơ của đứa trẻ. Đừng gọi đó là cùng phe.

Căn phòng im lặng. Tin nhắn nhắc đến bản nháp Vũ chưa gửi, việc chỉ người trong phòng biết, trừ khi máy của anh bị theo dõi hoặc có người làm lộ. Lý Tường bật dậy, nhưng Vũ ngăn cậu kiểm tra lan man.

“Khoanh thiết bị và nhật ký nội bộ theo quy trình,” Vũ nói. “Không buộc tội ai. Có thể hắn biết từ nguồn khác, cũng có thể đây là cách khiến chúng ta nghi nhau.”

Lý Tường ngồi xuống, mặt đỏ vì vừa bị kéo đúng vào cái bẫy trung thành thêm một lần nữa. “Em hiểu.”

Đỗ Nam trở lại phòng khi Bảo Châu vừa đọc xong tin nhắn. Anh yêu cầu giữ nguyên thư, xuất bản sao theo quy trình và không phản hồi. “Một người tự nhận ngăn bài hại trẻ không được miễn trách nhiệm cho những bài trước đó,” anh nói. “Cũng không được xem là nhân chứng chỉ vì gửi đúng một câu khiến ta muốn tin.”

“Không ai muốn tin hắn,” Vũ đáp.

Mai Anh nhìn anh. “Anh có.”

Vũ không phủ nhận. Một người dao động là khe nứt đầu tiên trong hệ thống của Bách, nhưng mong khe nứt mở rộng rất dễ biến thành việc tự viết động cơ tốt cho kẻ đã hại nhiều người. “Tôi muốn hắn tiếp tục dừng,” anh nói. “Khác với tin hắn.”

Tin nhắn thứ hai đến sau bảy phút, vẫn qua cùng kênh nhưng từ một địa chỉ khác. Lần này chỉ có một ảnh chụp hẹp, không đủ thấy toàn bộ cuộc trao đổi. Bảo Châu yêu cầu mọi người không chuyển tiếp ra ngoài. Hòa mở ảnh trong môi trường tách biệt, chỉ đọc phần chữ hiện hữu.

Dòng trên cùng mang tên Bách: Hoàn tất hồ sơ học sinh trước tám giờ. Dòng đáp lại chỉ có hai chữ: Không cần. Phía dưới, Bách gửi một mã hồ sơ bắt đầu bằng năm 2019 và một câu lạnh lẽo: Cậu đang ở đây vì tôi vẫn giữ bản gốc.

Không có tên thật hay tài liệu chứng minh mã hồ sơ thuộc về ai. Ảnh có thể bị cắt ghép hoặc là mồi. Đỗ Nam nói rõ nó chưa dùng được làm chứng cứ; Bảo Châu đánh dấu là nguồn tin chưa xác minh, Hòa lưu riêng khỏi hồ sơ Mai Anh và mẹ Vũ.

Vũ nhìn câu cuối. Cách Bách nói giống người cầm dây xích nhắc rằng cổ áo vẫn khóa. Null không dừng bài về đứa trẻ vì đã thành người tốt; hắn dừng vì một giới hạn vừa va vào mệnh lệnh, rồi bị Bách kéo lại bằng quá khứ đóng thành hồ sơ.

Mai Anh khẽ hỏi: “Nếu hồ sơ đó là thật, anh định làm gì?”

Một giờ trước, Vũ có thể đã nói sẽ tìm nó trước Bách. Anh đóng cửa sổ ảnh. “Không săn nó. Chúng ta tìm người bị Bách dùng hồ sơ để giữ lại. Nếu hắn muốn nói, Đỗ Nam và Bảo Châu sẽ cho một đường hợp pháp.”

Đỗ Nam không gật đầu khen. Anh chỉ kéo ghế ngồi xuống, mở biên bản tiếp nhận nguồn tin mới. Với Vũ, như thế đã đủ.

Các tài khoản phụ bắt đầu hoạt động lại. Chiến dịch chưa dừng, người ở cổng trường vẫn chờ, bài giả về mẹ anh còn được chia sẻ. Nhưng giữa những lệnh chạy trơn tru, đã có một lệnh bị từ chối, một bài bị rút và một lời đe dọa quay về phía kẻ vận hành.

Vũ nhìn mã hồ sơ năm 2019 thêm lần cuối. Bách không chỉ thuê Null điều khiển Hồ Sơ Đen. Hắn đang giữ Null như giữ một nạn nhân khác — bằng chính một hồ sơ có thể hủy danh hắn bất cứ lúc nào.