Bỏ qua nội dung

Ho So Huy Danh

Chương 42 - Chương 42: Ranh Giới

Bàn tay Mai Anh vẫn giữ cổ tay Vũ trên mép bàn. Không mạnh, nhưng đủ để phím xác nhận nằm cách ngón tay anh một khoảng không thể giả vờ là vô tình. Ngoài hành lang, tiếng bước chân của Bảo Châu đã đến sát cửa. Trên màn hình, ảnh người phụ nữ trước cửa hàng hoa và khoản nợ cá nhân nằm cạnh lời đe dọa chưa gửi, mỗi thứ đều thật một phần và vô nghĩa với câu hỏi ai đang vận hành chiến dịch. Vũ nhìn chúng thêm một giây, rồi rút tay khỏi bàn phím.

“Buông ra,” anh nói.

Mai Anh không nhúc nhích. “Anh tự tắt.”

Vũ đặt tay còn lại lên chuột, xóa ảnh đính kèm trước, rồi xóa từng dòng trong ô nội dung. Khi câu cuối cùng biến mất, anh đóng bản nháp, đăng xuất khỏi K-Void và ngắt ổ sao lưu khỏi máy. Những thao tác rất nhỏ, không đủ xóa cơn giận, cũng không làm thứ anh vừa định làm trở nên ít bẩn hơn. Mai Anh chỉ bỏ tay ra khi màn hình trở về nền trống.

Cửa mở ngay sau đó. Bảo Châu đi vào trước, Đỗ Nam theo sau. Lý Tường đứng phía ngoài, mặt căng như người vừa tự chọn một phía mà không biết sẽ mất gì. Bảo Châu nhìn ổ sao lưu trong tay Vũ, rồi nhìn màn hình. “Trong đó có gì?”

“Dữ liệu từ diễn đàn cũ. Một phần không rõ nguồn. Có thông tin đời tư của người tôi nghi đang vận hành tài khoản cầu nối.” Vũ đặt ổ lên bàn, không đẩy về phía ai. “Tôi đã dùng nó để đối chiếu và soạn một lời đe dọa. Chưa gửi.”

Đỗ Nam không chạm vào ổ ngay. “Ai nhìn thấy nội dung?”

“Mai Anh. Lý Tường thấy tài khoản K-Void và ổ dữ liệu, không thấy toàn bộ bản nháp.”

“Tôi đã báo chị Châu,” Lý Tường nói từ cửa. Cậu nuốt khan nhưng không tránh mắt Vũ. “Em nghĩ nếu im thì em cũng đứng trong chuyện đó.”

Vũ nhìn cậu. Cơn giận trong anh vẫn cần một chỗ để đổ xuống, và Lý Tường là mục tiêu dễ nhất. Anh có thể gọi đó là phản bội, có thể khiến cậu mang cảm giác tội lỗi suốt nhiều tháng. Chính ý nghĩ ấy khiến Vũ nghe rõ câu trả lời của mình trước khi nói: “Em làm đúng.”

Lý Tường chớp mắt, còn Bảo Châu không dịu đi. “Dừng trước khi gửi không biến chuyện này thành không có hậu quả. Anh đã mở kho dữ liệu anh không có quyền giữ, dùng một người chưa được xác minh và người thân của họ làm đòn bẩy. Tôi cần biết anh đã sao chép gì, lưu ở đâu và có thiết bị nào khác chứa cùng dữ liệu.”

“Chỉ ổ này. Máy vừa mở không lưu bản riêng.” Vũ kéo ghế lùi lại, để trống khoảng quanh bàn. “Cô có thể kiểm tra.”

“Không phải tôi.” Đỗ Nam lấy túi niêm phong từ cặp, yêu cầu mọi người không chạm thêm vào thiết bị. “Từ giờ ổ này được giữ riêng. Không dùng một dòng nào trong đó cho cuộc điều tra. Anh sẽ lập biên bản về nguồn gốc, thời điểm mở và những gì đã làm. Nếu phát hiện dữ liệu đã được phát tán hoặc sao chép nơi khác, anh chịu trách nhiệm.”

“Được.”

Đỗ Nam nhìn anh lâu hơn. “Anh hiểu tôi không đang giúp anh che chuyện này chứ?”

“Tôi hiểu.” Vũ nhìn ổ sao lưu bị đặt vào túi trong suốt. “Giữ luôn đi. Tôi không muốn lấy lại.”

Mai Anh không nói anh đã làm đúng, cũng không rút lại lời vừa nói. Ranh giới không phải phần thưởng; nó chỉ là nơi anh phải dừng, kể cả không ai cảm ơn.

Điện thoại Đỗ Nam rung. Anh nghe nhanh, rồi báo người quay phim trước chung cư mẹ Vũ đã rời khỏi khu vực sau khi tổ bảo vệ cung cấp hình ảnh cho công an phường. Danh tính chưa xác định; chiếc xe dùng biển bị che một phần. Một cán bộ đang ở lại lấy lời trình bày và đề nghị bà tạm không ra ngoài một mình. Tin đó không đủ để gọi là an toàn, nhưng ít nhất có người ngoài nhóm của Vũ đang chịu trách nhiệm bằng một quy trình có tên và biên bản.

Vũ gọi cho mẹ ngay trước mặt mọi người. Bà hỏi anh đã ăn gì chưa, rồi trách bảo vệ làm cả tầng mất ngủ. Anh dặn bà nghe hướng dẫn của công an và gọi ngay nếu người lạ quay lại. Trước khi tắt máy, bà nói: “Con đừng làm chuyện dại vì mẹ.”

Vũ nhìn túi niêm phong. “Con biết.”

Bảo Châu kéo bản giải trình của Mai Anh lại giữa bàn. Trường Minh Đức yêu cầu phản hồi trước chín giờ, còn chưa đầy bốn mươi phút. Mai Anh đã viết xong phần sự việc, từ chối nhận trách nhiệm về các tài khoản giả và yêu cầu nhà trường bảo toàn toàn bộ thư từ, biên bản làm việc cùng phản ánh của phụ huynh. Bảo Châu bổ sung một đoạn về quyền được cung cấp căn cứ cụ thể nếu trường áp dụng biện pháp bất lợi.

Vũ đọc đến chỗ tên mình xuất hiện trong phần mô tả người hỗ trợ kỹ thuật. “Bỏ tên tôi ra.”

Mai Anh nhìn anh. “Vì anh sợ họ dùng nó tiếp?”

“Vì cô không cần mang thêm quá khứ của tôi vào bản giải trình.”

“Đó là quyết định của tôi.” Cô gạch một câu đang viết dở, nhưng giữ nguyên tên anh. “Anh vừa định dùng tên tôi trong lời đe dọa mà không hỏi. Đừng sửa sai bằng cách tiếp tục quyết định thay tôi.”

Vũ im lặng. Một lời xin lỗi nằm ở đầu lưỡi nhưng quá gọn cho thứ vừa xảy ra. “Tôi đã biến cô thành lý do.”

“Anh đã biến cả tôi lẫn mẹ anh thành lý do.” Mai Anh ký vào cuối văn bản. “Tôi ngăn anh không phải vì tôi tin anh luôn biết dừng. Tôi ngăn vì lần này tôi có mặt ở đó. Lần sau anh phải tự nhận ra trước khi có người giữ tay.”

Bảo Châu gửi bản giải trình qua địa chỉ chính thức của trường, sao lưu xác nhận và ghi lại thời điểm. Từ khoảnh khắc đó, nhà trường không còn quyền nói Mai Anh đã im lặng hay né tránh.

Đỗ Nam mang ổ sao lưu đi lập thủ tục niêm giữ. Trước khi ra cửa, anh chỉ vào cụm màn hình còn mở. “Từ giờ chỉ làm trên dữ liệu công khai, dữ liệu do nạn nhân cung cấp hợp pháp hoặc thứ nền tảng trả về qua yêu cầu chính thức. Có phát hiện gì thì ghi lại trước khi phân tích tiếp.”

“Anh nói như thể tôi chưa từng nghe câu đó,” Vũ đáp.

“Anh nghe rồi. Vấn đề là tối nay anh định không làm theo.”

Cánh cửa đóng lại. Không khí trong phòng nhẹ đi rất ít. Hòa đặt lên bàn một thư mục gồm bản chụp công khai, mốc thời gian và đường dẫn đã được lưu trước khi các bài thay đổi. Lâm Từ vẫn chưa đăng gì về mẹ Vũ; cô chỉ viết một bản ghi nội bộ về cách chiến dịch chuyển từ bôi nhọ cá nhân sang gây áp lực lên gia đình. Lý Tường đứng cạnh bàn, không biết có nên ngồi vào vị trí cũ hay không.

Vũ kéo chiếc ghế bên cạnh ra. “Ngồi đi.”

“Anh không giận em à?”

“Có.” Vũ mở thư mục Hòa vừa chuyển. “Nhưng giận không làm em sai.”

Lý Tường ngồi xuống, vai vẫn cứng. Cả hai bắt đầu lại từ tài khoản cầu nối, lần này bỏ toàn bộ đối chiếu với diễn đàn cũ. Trên dữ liệu công khai, tài khoản đó không có nhiều bài, nhưng mỗi lần xuất hiện đều đúng lúc một cụm tài khoản khác bị hạn chế, đổi đường dẫn hoặc mất khả năng bình luận. Nó không dẫn đầu chiến dịch. Nó vá những chỗ chiến dịch bị thủng.

Hòa đã đánh dấu một bài đăng cách đó mười bảy phút. Tài khoản cầu nối tố nền tảng “bịt miệng sự thật” và đính kèm ảnh chụp bài giả mạo mẹ Vũ. Bản công khai trông bình thường: ảnh đại diện, nội dung xin lỗi giả, vài nghìn lượt tương tác. Lý Tường phóng lớn phần viền trên vì thấy khung ảnh không cân. “Hình như họ cắt từ ảnh chụp màn hình, không phải tải ảnh bài viết.”

“Không có gì lạ,” Vũ nói. “Các trang rác chụp lại để tránh mất bài.”

“Nhưng người xem bình thường có thấy dòng này không?”

Ở mép trên bức ảnh, ngay dưới thanh điều hướng, còn sót một dải xám mỏng. Hòa mở bản lưu gốc chưa bị nền tảng nén. Dòng chữ chỉ hiện được một nửa, nhưng đủ đọc: nội dung của bạn đang được xem xét. Bên phải là phần đầu của một nút kháng nghị.

Căn phòng im đi.

Mai Anh bước lại gần. “Chỉ chủ tài khoản mới thấy?”

“Hoặc người đang đăng nhập vào tài khoản đó.” Vũ không chạm vào bàn phím ngay. Anh yêu cầu Hòa ghi nhận bản gốc, thời điểm lưu và đường dẫn công khai; Lý Tường đối chiếu với ảnh chụp của những người xem bên ngoài. Ở tất cả bản công khai trước đó, dải thông báo không tồn tại. Nó chỉ xuất hiện trong ảnh do tài khoản cầu nối tự đăng.

Bảo Châu quay lại đúng lúc họ hoàn tất bảng so sánh. Cô đọc hai dòng mô tả rồi hỏi: “Nó chứng minh được gì, và không chứng minh được gì?”

Vũ trả lời chậm. “Không chứng minh ai là người thật đứng sau. Không chứng minh Bách hay bất kỳ cá nhân nào trực tiếp điều khiển. Nhưng nó cho thấy tài khoản cầu nối có quyền truy cập vào góc nhìn quản trị của tài khoản giả mạo mẹ tôi, hoặc nhận ảnh trực tiếp từ người có quyền đó. Hai tài khoản không độc lập như họ đang dựng.”

“Dùng được không?”

“Dùng để yêu cầu nền tảng bảo toàn nhật ký truy cập, thời điểm kháng nghị và mối liên hệ quản trị. Phần đó phải do Đỗ Nam làm tiếp.”

Bảo Châu gật đầu, bắt đầu soạn yêu cầu bổ sung. Không ai reo mừng. Dải thông báo chưa gỡ được bài hay trả Mai Anh về lớp học, nhưng nó là thứ đầu tiên trong đêm không cần một người vô tội phải sợ để có giá trị.

Vũ nhìn ảnh chụp lần cuối. Kẻ vận hành đã vội chứng minh mình bị kiểm duyệt nên quên mất rằng góc nhìn của người sở hữu khác góc nhìn của đám đông. Một sai sót nhỏ, sinh ra không phải vì đối phương ngu, mà vì chiến dịch đang chịu áp lực và người thật phía sau phải tự bước ra vá máy.

Anh khép cửa sổ K-Void đã đăng xuất, rồi mở biên bản chứng cứ sạch.

“Tài khoản cầu nối không đứng ngoài chiến dịch,” Vũ nói. “Nó đang ngồi bên trong bảng điều khiển.”