Chương 41 - Chương 41: Trả Đũa
Dòng bình luận vẫn nằm dưới bài giả mạo mẹ Vũ, ngắn đến mức không cần đọc lại mà từng chữ vẫn như đóng vào mắt anh: “Muốn mẹ anh yên, bảo K-Void tự ra giá.” Con trỏ trong cửa sổ làm việc cũ chớp đều ở góc màn hình. Ở đầu dây bên kia, mẹ anh nói bà sẽ khóa cửa, không xuống sảnh và chờ bảo vệ kiểm tra người lạ. Vũ dặn bà không trả lời bất kỳ tài khoản nào, rồi tắt cuộc gọi. Anh đặt điện thoại xuống rất nhẹ. Cái nhẹ ấy khiến Bảo Châu ngẩng lên trước cả khi anh nói gì.
“Tắt cửa sổ đó.” Bảo Châu kéo ghế tới sát bàn, đặt trước mặt anh bản ghi thời gian Hòa vừa in. “Chúng ta có tài khoản giả, bình luận đe dọa, đường lan truyền và cuộc gọi quấy rối. Đỗ Nam đang xin phối hợp với nền tảng. Anh đừng biến một hồ sơ dùng được thành đống tro chỉ vì muốn thắng trong đêm nay.” Vũ nhìn tờ giấy nhưng không cầm. “Họ dùng mặt mẹ tôi.” “Tôi biết.” “Cô biết đó là một tình tiết trong hồ sơ. Tôi biết bà ấy vừa hỏi có cần xin lỗi thay tôi không.” Bảo Châu im một nhịp. “Chính vì vậy anh càng không được cho họ thứ họ muốn.”
Đỗ Nam báo yêu cầu khẩn đã được tiếp nhận nhưng không ai hứa thời gian gỡ bài. Câu trả lời đúng quy trình và vô dụng trong từng phút đang trôi. Lý Tường phát hiện một tài khoản trung gian không chạy cùng nhịp với phần còn lại: nó đăng chậm hơn, dùng câu chữ ít giống mẫu soạn sẵn và chỉ xuất hiện ở những điểm cần chuyển bài từ nhóm kín sang trang công khai. “Có thể là người vận hành thật,” cậu nói. “Hoặc một mồi khác,” Vũ đáp. “Chỉ làm trên dữ liệu công khai. Đừng truy người.” Lý Tường gật nhanh, như thể câu dặn đó chứng minh Vũ vẫn đứng cùng phía với cả nhóm.
Vũ đóng cửa sổ lệnh trước mặt mọi người, giao Hòa niêm bản chụp trang giả và bảo Lâm Từ chưa được đưa tên mẹ anh lên bài viết. Những việc ấy đều đúng. Đúng đến mức không ai nhận ra anh đã ghi nhớ dấu hiệu của tài khoản cầu nối. Chỉ Mai Anh nhìn anh lâu hơn một nhịp. Cô vừa nhận thư từ trường Minh Đức, yêu cầu giải trình trước chín giờ sáng thay vì mười giờ như đã nói. Cô chuyển thư cho Bảo Châu rồi hỏi: “Anh sẽ ở đây chứ?” “Tôi đi lấy ổ sao lưu.” “Ổ nào?” “Ổ không liên quan đến hồ sơ của cô.” Câu trả lời đúng nghĩa nhưng sai cách khiến mắt cô khựng lại.
Ổ sao lưu nằm trong ngăn kéo khóa ở phòng phía sau, dưới một tập hợp đồng hết hạn. Vũ từng nghĩ mình giữ nó để phòng khi cần chứng minh quá khứ đã xảy ra thế nào. Sự thật ít đẹp hơn: anh chưa nỡ vứt phần đời từng khiến mình cảm thấy có quyền lực. Trong ổ là bản lưu từ diễn đàn tầng hầm, danh sách biệt danh và vài gói dữ liệu anh không có quyền sở hữu. Sau vụ Quỳnh, anh đã mã hóa tất cả, tự hứa sẽ không mở lại. Lời hứa ấy tồn tại cho đến khi một kẻ dùng khuôn mặt mẹ anh để viết lời thú tội giả.
Anh không cần xâm nhập vào đâu. Chỉ cần mở thứ đã có. Điều đó không làm việc anh sắp làm sạch hơn, nhưng cơn giận rất giỏi đổi tên hành vi: gọi dữ liệu bẩn là ký ức, gọi săn người là tự vệ, gọi trả đũa là cảnh báo. Vũ tìm theo thói quen viết của tài khoản cầu nối và khung giờ từng lặp lại ở diễn đàn cũ. Kết quả không cho anh một danh tính chắc chắn. Nó cho ba khả năng, rồi một người nổi lên vì có nhiều mảnh khớp nhất: kẻ từng bán dịch vụ đẩy bài lẻ trước khi Bách gom đội vận hành về công ty vỏ bọc.
Tên thật của người đó nằm trong một tệp không rõ nguồn. Bên dưới là số điện thoại đã bỏ, địa chỉ từng thuê, khoản nợ cá nhân và ảnh một phụ nữ đứng trước cửa hàng hoa. Một ghi chú còn gắn tên trường tiểu học của một đứa trẻ. Vũ dừng lại. Đây chính là cách một đời người bị tháo thành những mảnh có thể bán: một bức ảnh không liên quan, một địa chỉ cũ, một người thân vô tội, vài chi tiết thật đủ làm phần giả còn lại đáng tin. Anh đã dành hàng tháng nói với nạn nhân rằng dữ liệu rời rạc không định nghĩa họ. Bây giờ anh chỉ nghĩ chúng có thể làm đối phương sợ nhanh đến đâu.
Ngoài phòng, Lý Tường gọi vọng vào rằng tài khoản giả vừa ghim lại bài xin lỗi. Một người dưới sảnh chung cư của mẹ Vũ đang quay hành lang; bảo vệ đã mời ra ngoài nhưng người đó vẫn đứng bên kia đường. Mẹ anh nhắn: “Mẹ vẫn ở trong nhà, con đừng lo.” Bà đang trấn an anh trong lúc chính bà bị săn. Phần lý trí còn sót lại bảo anh mang ổ cứng ra cho Đỗ Nam và thú nhận nó chứa dữ liệu bẩn. Phần còn lại mở một tài liệu trống.
Anh viết tiêu đề bằng tên người vận hành khả nghi, rồi xóa tên, thay bằng biệt danh. Chỉ cần gửi bản nháp tới tài khoản cầu nối, kèm hai chi tiết người ngoài khó biết, đối phương sẽ hiểu anh có thể đi xa hơn. Nếu họ không dừng, anh sẽ cho các trang từng săn mẹ mình thấy người phụ nữ trước cửa hàng hoa, khoản nợ và ngôi trường của đứa trẻ. Anh tự đặt giới hạn: không đăng địa chỉ hiện tại, không nhắc tên đứa trẻ, không bịa thêm. Giới hạn ấy khiến kế hoạch gần giống đạo đức nếu không nhìn vào mục đích của nó.
Vũ mở lại tài khoản K-Void đã bỏ nhiều năm. Biệt danh hiện lên trên nền tối như tên một người chết bất ngờ được gọi lại. Không có phép màu nào ở đây, chỉ có một con đường liên lạc anh từng giữ vì không đủ can đảm xóa. Anh tải bản nháp lên nhưng chưa gửi. Trong ô nội dung, anh gõ: “Gỡ tài khoản của mẹ tôi. Dừng mọi bài liên quan Mai Anh và nhóm của tôi. Nếu không, hồ sơ của người vận hành sẽ được trả lại đúng nơi các người đã mở nó.”
Câu cuối nghe giống Bách đến mức Vũ phải rời tay khỏi bàn phím. Anh nhìn bóng mình trong màn hình: một người đàn ông mệt mỏi đang ngồi rất thẳng và chuẩn bị dùng nỗi sợ của người vô tội để ép kẻ khác. Chính sự bình tĩnh ấy mới đáng sợ. Anh nhớ Quỳnh từng nói anh luôn tìm được một câu hợp lý để đứng ngoài hậu quả. Lần này anh định bước thẳng vào và gọi đó là bảo vệ mẹ.
Cửa phòng mở. Lý Tường ló đầu vào, tay cầm bản đối chiếu mới. Cậu ngừng lại khi thấy ổ sao lưu và tên K-Void trên màn hình. “Anh đang làm gì vậy?” “Kiểm tra một giả thuyết.” “Có cần em—” “Không. Mang kết quả cho Hòa. Đừng nói với ai về cái này cho đến khi tôi xác nhận.” Lý Tường đứng yên thêm một giây. “Bảo Châu nói mọi dấu vết phải vào biên bản.” “Tôi nói đi ra.” Cánh cửa khép lại, để Vũ biết mình vừa biến cậu thành người phải chọn giữa trung thành và đúng sai.
Điện thoại rung. Bảo Châu hỏi ổ sao lưu có gì và yêu cầu anh mang ra ngay. Vũ úp máy xuống. Tài khoản cầu nối đăng thêm: “K-Void im rồi à?” Ba tài khoản khác lập tức nhắc vụ Quỳnh và gọi mẹ anh là người đang diễn để cứu con. Vũ mở lại bản nháp, thêm ảnh người phụ nữ nhưng che một phần khuôn mặt, như thể động tác đó đủ chứng minh anh còn ranh giới. Sau đó anh đính kèm ảnh khoản nợ. Hai mảnh dữ liệu không chứng minh người đàn ông kia vận hành chiến dịch. Chúng chỉ chứng minh Vũ có thể làm đau đời sống của hắn. Ngón tay anh vẫn di chuyển đến nút gửi.
“Đừng.” Giọng Mai Anh vang lên sau lưng. Vũ không quay lại. “Cô nên ở ngoài làm bản giải trình.” “Tôi đã làm phần của tôi. Còn anh đang làm phần của ai?” Cô bước đến cạnh bàn, trên tay là bản in thư của trường Minh Đức. “Anh đang lấy dữ liệu ở đâu?” “Không liên quan đến cô.” “Khi anh dùng tên tôi trong lời đe dọa, nó liên quan đến tôi.” Vũ nhìn dòng mình vừa gõ. Một câu tưởng là bảo vệ đã tự biến cô thành lý do cho hành vi cô không được quyền đồng ý.
Mai Anh nhìn ảnh người phụ nữ, khoản nợ và ghi chú về trường học. Mặt cô cứng lại theo cách Vũ từng thấy khi cô đọc những bài dùng ảnh thật để dựng chuyện giả về mình. “Anh xác minh người này chưa?” “Đủ để khiến họ dừng.” “Tôi không hỏi có đủ để dọa không. Người phụ nữ này làm gì mẹ anh?” “Không gì cả.” “Đứa trẻ thì sao?” Vũ không đáp. “Vậy tại sao họ có mặt ở đây?” “Vì hắn cần hiểu cảm giác đó.” “Không,” Mai Anh nói khẽ. “Anh cần hắn đau. Hai việc đó không giống nhau.”
Ngoài kia, Bảo Châu gọi tên Vũ, rồi tiếng Đỗ Nam hỏi chuyện gì. Trước mặt anh chỉ còn nút gửi và bàn tay Mai Anh đặt sát bàn phím. Cô không giật máy, không nói anh là người tốt. Cô nhìn thẳng vào anh, để anh tự thấy người mình đang trở thành. “Anh từng hỏi tôi cần gì để tin anh,” cô nói. “Tôi không cần anh hiền. Tôi cần anh đừng lấy người vô tội làm đòn bẩy, kể cả khi anh làm vậy vì tôi hay vì mẹ anh.”
Vũ đặt ngón tay lên phím xác nhận. Cơn giận không biến mất vì một câu đúng. Nếu gửi đi, anh có thể làm tài khoản kia hoảng sợ, có thể mua vài giờ yên cho mẹ, cũng có thể kéo một phụ nữ và một đứa trẻ vào đúng cỗ máy anh đang chống lại. Anh biết tất cả. Anh vẫn muốn nhấn. Mai Anh đưa tay chặn cổ tay anh ngay trước khi phím hạ xuống. Lần đầu trong cả đêm cô chạm vào anh, không phải để an ủi mà để giữ một ranh giới sắp bị phá. “Anh gửi thứ này,” cô nói, “người đầu tiên anh hủy danh sẽ không phải hắn. Là chính anh.”
