Chương 40: Tài Khoản Của Mẹ
Mai Anh bắt máy ở tiếng chuông thứ tư. Vũ đứng cách cô chưa đầy hai bước, đủ gần để thấy ngón tay cô hơi run trên cạnh điện thoại, nhưng anh không đưa tay ra. Sau câu cô vừa nói với anh, bất cứ cử chỉ bảo vệ nào cũng có thể biến thành một cách cướp mất quyền tự đứng vững của cô. Vì vậy anh chỉ đứng im, nhìn cô bật loa ngoài theo cái gật đầu rất khẽ của Bảo Châu, rồi nghe giọng phó hiệu trưởng trường Minh Đức vang lên qua lớp nhiễu mỏng của đường dây: “Cô Mai Anh, nhà trường cần cô xác minh một số thông tin đang lan truyền. Hiện phụ huynh phản ứng rất mạnh. Tốt nhất sáng mai cô không đến trường cho đến khi có kết luận.”
Câu “tốt nhất” ấy nghe mềm hơn một mệnh lệnh, nhưng trong căn phòng ai cũng hiểu nó nặng đến đâu. Mai Anh mím môi. Ánh sáng màn hình hắt lên mặt cô, làm vẻ mệt mỏi sau nhiều đêm thiếu ngủ trở nên trong suốt. Vũ đã từng nghe kiểu giọng này quá nhiều lần trong vụ của cô: lịch sự, thận trọng, giữ danh tiếng tổ chức trước khi giữ một con người. Anh muốn giật lấy điện thoại, muốn nói rằng nhà trường không có quyền biến nạn nhân thành kẻ phải tự chứng minh mình sạch thêm lần nữa. Nhưng Mai Anh nhìn anh đúng một nhịp, và nhịp nhìn đó đủ kéo anh lại.
“Thầy có thể gửi yêu cầu bằng văn bản cho tôi không ạ?” cô nói. Giọng cô vẫn thấp, nhưng không vỡ. “Tôi sẽ phối hợp với luật sư để trả lời những phần liên quan đến công việc. Còn các bài đăng dùng ảnh cá nhân, tin nhắn bị cắt và suy đoán vô căn cứ, tôi đề nghị nhà trường không lấy đó làm căn cứ kỷ luật hay tạm đình chỉ.”
Đầu dây bên kia im vài giây. Trong vài giây đó, nhóm phụ huynh cũ vẫn nhảy thông báo trên màn hình phụ. Hòa đã tắt phần xem trước để những câu độc địa không tiếp tục đâm vào mắt cô, nhưng mỗi lần khung chat sáng lên, Vũ vẫn cảm giác như có người gõ búa vào mặt bàn. Phó hiệu trưởng nói nhà trường “chưa kết luận gì”, chỉ cần cô “hợp tác để ổn định dư luận”. Mai Anh nhắm mắt rất nhanh rồi mở ra. “Tôi hiểu áp lực của nhà trường. Nhưng ổn định dư luận bằng cách yêu cầu người bị tấn công im lặng thêm một lần nữa thì không phải ổn định. Tôi sẽ trả lời bằng văn bản trước mười giờ sáng mai.”
Cô tắt máy trước khi giọng mình kịp run. Không ai nói cô làm tốt, vì lúc này lời khen sẽ nghe giống an ủi rẻ tiền. Bảo Châu chỉ đẩy cho cô tờ giấy ghi các bước cần làm: yêu cầu văn bản, lưu cuộc gọi, không tự giải thích trong nhóm phụ huynh. Mai Anh nhận lấy rồi ngồi xuống gần cửa kính, như một người vừa đi qua căn phòng đầy khói.
“Tôi xin lỗi,” Vũ nói, rất nhỏ. Lần này anh không nói cho tất cả mọi người nghe. Anh nói với cô, và cũng biết lời xin lỗi của mình không đủ đổi lấy một buổi sáng yên ổn cho cô.
Mai Anh nhìn tờ giấy trong tay. “Xin lỗi sau. Giờ anh đừng làm điều gì khiến chúng tôi phải xin lỗi thay anh.” Câu nói có cạnh, nhưng phía sau cạnh ấy là một sự mệt mỏi không còn chỗ để vòng vo. Vũ gật đầu. Anh tưởng cơn giận trong mình đã bị ghìm lại, ít nhất trong vài phút. Rồi điện thoại của anh sáng lên bằng tên mẹ.
Không ai cần nhắc anh bật loa ngoài. Anh bấm nhận cuộc gọi, và giọng mẹ anh làm căn phòng lặng xuống. Bà không khóc, nhưng từng chữ như đặt trên mép một chiếc cốc sắp nứt. “Vũ, con xem giúp mẹ. Sao tài khoản của mẹ lại đăng bài gì đó? Mẹ không có đăng. Có mấy người trong tổ dân phố gọi hỏi mẹ có phải đang xin lỗi thay con không.”
Vũ đứng yên. Trong một khoảnh khắc rất ngắn, anh không hiểu câu ấy. Tài khoản của mẹ anh vốn gần như vô hại: vài tấm ảnh chậu lan ngoài ban công, lời chúc sinh nhật gửi họ hàng, vài công thức nấu ăn không ai trong nhà làm đúng. Nó thuộc về một đời sống bình thường đến mức anh từng xem nhẹ. Giờ đời sống ấy bị kéo lên bàn mổ, dưới cùng ánh đèn lạnh với hồ sơ K-Void, đoạn chat giả và ảnh Mai Anh bị cắt khỏi ngữ cảnh.
Lý Tường đã gõ nhanh tên mẹ Vũ vào ô tìm kiếm công khai. Cậu không nói gì ngay, chỉ xoay màn hình lại. Trên đó là một tài khoản dùng đúng tên bà, ảnh đại diện là bức ảnh cũ chụp mẹ Vũ đứng ở hành lang chung cư, có lẽ được lấy từ một bài đăng sinh nhật của người họ hàng nào đó. Bài mới nhất viết: “Tôi là mẹ của Khương Vũ. Tôi xin lỗi những người từng bị con trai tôi làm hại. Mong mọi người đừng đến nhà nữa, tôi không biết dạy con.” Bên dưới là vài bình luận giả vờ thương cảm, vài bình luận giả vờ phẫn nộ, và một số người đã bắt đầu chụp lại để lan sang nhóm khác.
“Đó không phải tài khoản của mẹ,” Vũ nói. Giọng anh bình đến mức chính anh cũng sợ. “Mẹ tôi không viết như vậy.”
“Tài khoản giả mạo,” Bảo Châu kết luận rất nhanh. “Không ai vào báo cáo bằng tài khoản cá nhân. Hòa, lưu toàn trang và đường dẫn. Lý Tường, đối chiếu thời điểm tạo, ảnh đại diện lấy từ nguồn công khai nào nếu có. Lâm Từ, ghi nhận cách các nhóm lan bài, nhưng chưa đăng. Đỗ Nam, mình cần thêm một yêu cầu về giả mạo danh tính thân nhân.”
Đỗ Nam đã cầm điện thoại gọi. Mai Anh đứng dậy, đi đến cạnh bàn Vũ. Cô không chạm vào anh, chỉ đặt tờ giấy Bảo Châu vừa đưa xuống trước mặt anh như đặt một chiếc neo. “Anh nói chuyện với mẹ đi.”
Vũ nuốt khan. “Mẹ đừng trả lời ai. Tài khoản đó là giả. Mẹ chụp lại màn hình cuộc gọi, tin nhắn người quen hỏi mẹ, nhưng đừng vào bài đó bình luận. Con sẽ nhờ Bảo Châu gửi hướng dẫn cho mẹ. Nếu có ai đến nhà nữa, mẹ gọi bảo vệ trước, rồi gọi con sau.”
“Mẹ biết rồi.” Bà ngừng một chút. “Nhưng người ta viết giống mẹ đang xin lỗi. Họ bảo nếu mẹ còn biết xấu hổ thì nên nói con ra mặt. Con… con có cần mẹ nói gì không?”
Câu hỏi ấy làm Vũ đau hơn mọi câu chửi. Mẹ anh không hỏi làm thế nào để tự bảo vệ mình trước tiên. Bà hỏi anh có cần bà đứng ra chịu một phần bùn thay anh không. Trong đầu anh hiện lên hình ảnh bà cặm cụi đổi mật khẩu điện thoại theo hướng dẫn anh gửi từ mấy năm trước, luôn sợ bấm nhầm, luôn hỏi anh có ăn đủ bữa không, luôn tin những thứ trên mạng phức tạp nhưng con trai mình chắc chắn hiểu được. Bây giờ chính niềm tin ấy bị người khác mượn mặt để viết một lời thú tội giả.
“Không,” Vũ nói. Anh phải ép giọng mình không gãy. “Mẹ không cần nói thay con bất cứ điều gì. Mẹ không làm gì sai. Con sẽ xử lý bằng đúng cách.”
Bảo Châu nhìn anh khi anh nói bốn chữ cuối. Ánh mắt cô giống một vạch kẻ trên sàn, nhắc anh biết mình đang đứng ở phía nào. Vũ đặt điện thoại xuống bàn nhưng vẫn giữ cuộc gọi mở. Lý Tường phóng to thông tin công khai của tài khoản giả. Nó mới tạo chưa đầy một giờ, nhưng đã có vài bài đăng lùi thời gian: ảnh chậu cây, ảnh món ăn, vài câu chúc mừng sinh nhật lủng củng. Một đời sống giả được dựng đủ thô để người tinh mắt nghi ngờ, nhưng đủ giống để đám đông không cần nhìn kỹ.
“Có mẫu vận hành,” Hòa nói. “Bài đầu đánh vào Mai Anh, bài này đánh vào mẹ anh. Hai bài cách nhau mười bảy phút. Cùng vài tài khoản trung gian đẩy sang nhóm khác.”
“Không phải tự phát,” Lâm Từ bổ sung. “Họ đang dựng cảm giác người thân và nạn nhân đều quay lưng với anh. Nếu mẹ anh bị biến thành lời thú tội, Mai Anh bị biến thành đồng phạm, thì phần còn lại của dư luận chỉ cần chọn một vai để ném đá.”
Vũ nghe mọi người nói, từng câu đều đúng, từng quy trình đều cần thiết. Nhưng dưới lớp lý trí ấy, một thứ tối hơn đang cựa mình. Anh nhìn tài khoản giả mang tên mẹ, nhìn bức ảnh hành lang chung cư đã bị cắt sát vào khuôn mặt bà, nhìn dòng chữ “tôi không biết dạy con” được viết bằng một giọng không thuộc về bà, rồi trong đầu anh bật ra con đường ngắn nhất: tìm cụm tài khoản vận hành, bóc lớp trung gian, đánh sập toàn bộ trang đang lan bài, trả cho họ cảm giác bị lột trần ngay trong đêm. Anh biết cách. Không cần quá nhiều thời gian. Không cần chờ văn bản. Không cần xin ai tin mình.
Ngón tay anh đã chạm vào bàn phím. Cửa sổ làm việc cũ bật lên từ thói quen nhiều hơn ý thức. Một dòng lệnh trống nhấp nháy, im lặng và mời gọi. Trong khoảnh khắc ấy, Vũ thấy rõ vì sao Bách chọn mẹ anh. Không phải vì bà có thông tin quan trọng. Mà vì bà là nơi mọi quy tắc của anh trở nên chậm chạp đến tàn nhẫn.
“Vũ.” Mai Anh gọi tên anh. Không gay gắt như lúc nãy. Chỉ là tên anh, được đặt xuống giữa cơn ồn như một bàn tay giữ cửa. “Anh vừa nói với mẹ là sẽ xử lý bằng đúng cách.”
Anh không quay sang. Mắt anh vẫn dán vào dòng nhấp nháy. Ở đầu dây bên kia, mẹ anh khẽ hỏi: “Vũ, con còn nghe mẹ không?” Câu hỏi ấy kéo anh ra khỏi mép vực bằng một sợi chỉ mỏng đến đáng thương. Anh nhắm mắt, rút tay khỏi bàn phím, nhưng không tắt cửa sổ ngay. Chính việc không tắt được nó làm anh hiểu mình đã gần đến đâu.
Lý Tường bỗng nói: “Khoan.” Cậu phóng to một bình luận dưới bài giả mạo. Bình luận đó không chửi, không thương cảm, chỉ viết một câu ngắn bằng tài khoản ẩn: “Muốn mẹ anh yên, bảo K-Void tự ra giá.” Bên dưới, một biểu tượng mặt cười được thả đúng ba giây sau khi bài đăng được ghim lại.
Căn phòng im xuống. Vũ nhìn câu ấy, rồi nhìn cửa sổ lệnh chưa tắt. Cơn giận không bùng lên thành tiếng; nó lắng xuống, đặc và đen, đủ nặng để kéo mọi quy tắc trong anh về phía dưới. Anh nghe giọng mẹ ở đầu dây, nghe Mai Anh đứng cạnh, nghe Bảo Châu nói “lưu lại, đừng chạm vào”, nhưng trong đầu chỉ còn một ý nghĩ lạnh người: nếu họ muốn anh ra giá, anh có thể cho họ thấy cái giá của việc đụng vào mẹ anh đắt đến mức nào.
