Bỏ qua nội dung

Ho So Huy Danh

Chương 39 - Chương 39: Không Ai Đứng Ngoài

“Có bao nhiêu người từng thấy bản nháp đó?”

Câu hỏi của Bảo Châu rơi xuống căn phòng như một vật kim loại. Vũ nhìn dòng mã tham chiếu trên màn hình, nhìn lỗi đánh máy nhỏ xíu nằm trong ảnh chụp đoạn chat giả, rồi trong vài giây anh không nghe thấy tiếng quạt máy nữa. Một sai sót cũ vốn chỉ nên nằm trong thư mục bàn giao nháp, vậy mà giờ xuất hiện trong thứ đang được dùng để biến anh thành kẻ tống tiền. Cảm giác ấy không giống bị vu oan từ bên ngoài. Nó giống có ai đã mở một ngăn kéo rất sâu trong quá khứ của anh, lấy ra một mảnh giấy anh từng chạm tay vào, rồi dùng chính dấu vân tay của anh để viết cáo trạng.

“Ba người chắc chắn,” Vũ nói, giọng khàn đi. “Tôi, trưởng nhóm kỹ thuật bên khách hàng, và người phụ trách đối soát lúc đó. Ngoài ra còn có kho lưu trữ nội bộ của họ, một thư mục tạm trên cloud cũ, và…” Anh dừng lại rất ngắn. “Sơn từng giúp tôi đóng gói tài liệu bàn giao sau dự án.”

Không ai lập tức nhắc tên Sơn lần thứ hai, nhưng cái tên đó vẫn nằm giữa bàn như một con dao chưa rút khỏi vỏ. Mai Anh đứng sau lưng ghế của Hòa, hai tay khoanh lại, sắc mặt nhợt vì thiếu ngủ. Cô không hỏi “có phải Sơn không”, cũng không hỏi “sao anh lại để chuyện đó xảy ra”. Có lẽ cô hiểu rõ hơn ai hết rằng trong một chiến dịch hủy danh, câu hỏi hấp dẫn nhất thường là câu hỏi kẻ tấn công muốn đám đông lao vào trước.

Đỗ Nam kéo ghế ngồi xuống cạnh Vũ. “Ta không gọi điện riêng cho từng người để truy vấn. Bảo Châu soạn yêu cầu bảo toàn dữ liệu cho công ty logistics. Tôi gửi qua kênh chính thức, yêu cầu xác nhận lịch sử truy cập, người có quyền với thư mục nháp, bản ghi sao lưu nếu còn. Vũ, anh ghi lại ký ức dự án theo mốc thời gian, không tự đăng nhập vào tài khoản cũ, không nhắn Sơn bằng tài khoản cá nhân.”

“Tôi biết.”

“Anh biết nhưng tay anh đang đặt trên bàn phím,” Mai Anh nói.

Vũ cúi nhìn. Đúng là tay anh đã chạm tới phím tắt mở terminal từ lúc nào không hay. Anh rút tay về, cười rất nhạt, kiểu cười không đủ sức che xấu hổ. “Phản xạ nghề nghiệp.”

“Phản xạ cũng có thể là bẫy,” cô đáp.

Câu đó không dịu, nhưng cần thiết. Vũ gật đầu, mở một tài liệu trắng thay vì cửa sổ lệnh, bắt đầu viết lại mốc dự án: ngày nhận yêu cầu kiểm tra lỗ hổng, ngày gửi báo cáo sơ bộ, ngày tranh cãi về phí xử lý khẩn cấp, ngày anh nói câu “chuyển tiền trước” trong một cuộc gọi thanh toán. Mỗi dòng gõ ra đều làm anh thấy quá khứ có hình dạng rõ hơn. Nó không phải một khối sương để anh tùy tiện nhớ theo hướng có lợi cho mình. Nó là chuỗi sự kiện có thể kiểm tra, có người liên quan, có chứng cứ hợp pháp hoặc không hợp pháp, có phần anh đúng và phần anh từng cẩu thả.

Bảo Châu đọc nhanh bản ghi của anh, gạch chân vài mốc. “Câu chuyện có thể tự bảo vệ nếu ta đưa nó về đúng ngữ cảnh. Nhưng trước khi có xác nhận từ công ty, mọi phát ngôn công khai đều có rủi ro. Lâm Từ, chị chỉ đưa một dòng rằng nhóm đã gửi yêu cầu bảo toàn chứng cứ và phản đối việc dùng dữ liệu thân nhân để gây áp lực.”

Lâm Từ vừa định trả lời thì điện thoại rung. Cô nhìn tên người gọi, sắc mặt thay đổi rất nhẹ. “Tòa soạn.” Cô đứng dậy ra sát cửa kính, nghe máy bằng giọng bình tĩnh quá mức. Cả phòng không cố nghe, nhưng trong không gian quá yên, vài cụm từ vẫn lọt qua: “xung đột lợi ích”, “liên quan trực tiếp đến đối tượng điều tra”, “tạm dừng tên chị khỏi bài.”

Khi Lâm Từ quay lại, cô vẫn cười. Nụ cười của người làm nghề lâu năm, biết cười để giữ mặt mình khỏi vỡ trước khi viết được câu đầu tiên. “Có người gửi gói tài liệu cho tổng biên tập. Họ nói tôi đang bị Khương Vũ thao túng, dùng danh nghĩa báo chí để rửa trắng cho K-Void.”

Hòa chửi thề rất nhỏ. Bảo Châu lập tức đưa tay ra hiệu dừng. “Lưu email, lưu header nếu được chuyển cho chị. Không đáp trả cảm xúc.”

“Biết rồi.” Lâm Từ đặt điện thoại xuống bàn. “Tôi không đăng tên tôi cũng được. Nhưng nếu họ tưởng rút tên một người là đủ làm câu chuyện biến mất, họ hơi coi thường nghề này.”

Vũ nhìn cô. “Xin lỗi.”

“Đừng xin lỗi thay cho người đâm dao,” Lâm Từ nói. “Anh chỉ cần đừng tự cầm dao đâm thêm vào hồ sơ của mình.”

Câu ấy làm căn phòng nhẹ đi nửa nhịp, không phải vì buồn cười, mà vì mọi người vẫn còn đủ tỉnh để nhận ra nhau đang đứng cùng một phía. Nhưng nửa nhịp đó qua rất nhanh. Điện thoại của Bảo Châu sáng lên ngay sau đó: một ảnh chụp bài đăng mới trong nhóm luật sư ẩn danh, ám chỉ cô nhận tiền để che chắn cho hacker từng hại nạn nhân. Đỗ Nam cũng nhận được tin nhắn từ đồng nghiệp cũ, hỏi anh có đang “bảo kê dân mũ xám” không. Chiến dịch không đánh một điểm nữa. Nó rải mìn quanh từng người đang đứng gần Vũ, để ai muốn giúp anh cũng phải tính trước phần danh dự của mình sẽ bị kéo xuống bùn.

“Không ai phải ở lại,” Vũ nói trước khi kịp nghĩ. “Tôi nói thật. Từ giờ ai rút ra, tôi không trách.”

Mai Anh quay sang nhìn anh. “Anh nghĩ câu đó tử tế à?”

Vũ im lặng.

“Nghe giống anh đang nhận hết quyền quyết định về mình,” cô nói. “Như thể chúng tôi đứng ở đây vì chưa hiểu rủi ro. Như thể chỉ mình anh có quyền chọn chịu hậu quả.”

Bảo Châu đóng nắp bút. “Mai Anh nói đúng. Về pháp lý, mỗi người có quyền rút. Nhưng về tư cách, đừng biến việc ở lại của người khác thành lòng thương dành cho anh. Chúng tôi ở lại vì nếu cách này thắng, ngày mai bất cứ ai bảo vệ một nạn nhân cũng có thể bị đánh thành đồng phạm.”

Đỗ Nam gật đầu. “Không ai đứng ngoài khi chiến thuật của chúng là biến người đứng cạnh nạn nhân thành mục tiêu tiếp theo.”

Vũ nghe câu ấy và thấy cổ họng mình đau. Trước đây, anh quen làm việc một mình vì một mình thì nhanh, ít giải thích, ít liên lụy. Đêm nay, chính sự có mặt của những người khác lại là thứ khiến anh sợ nhất. Không phải sợ họ không đủ giỏi, mà sợ cái giá họ phải trả cho việc tin anh đúng lúc anh khó được tin nhất.

Lý Tường bỗng kéo màn hình phụ sang. “Có bài mới trên Hồ sơ Khương Vũ.”

Không khí trong phòng hạ xuống một tầng nữa. Tiêu đề lần này không nhắm trực tiếp vào Vũ: “Cô giáo Mai Anh và chiến dịch tẩy trắng K-Void.” Bên dưới là ảnh Mai Anh bước vào văn phòng của Vũ nhiều tuần trước, ảnh cô ngồi cùng Lâm Từ ở quán cà phê, một đoạn tin nhắn trong nhóm phụ huynh cũ bị cắt mất nửa đầu, và lời diễn giải rằng vụ của cô có thể là “màn dựng nạn nhân” để Vũ xây lại hình ảnh chuyên gia bảo vệ danh dự. Bài viết còn độc hơn vì không cần kết luận. Nó chỉ đặt câu hỏi, rồi để đám đông tự làm phần bẩn nhất.

Mai Anh đọc hết một lượt mà không nói gì. Hòa luống cuống tắt phần bình luận vì vài câu đã bắt đầu kéo tên trường, tên học sinh và gia đình cô vào. Nhưng Vũ vẫn kịp thấy một dòng: “Cô này chắc cũng không sạch, nạn nhân gì mà thân với hacker thế.”

Trong ngực anh có thứ gì đó đập mạnh đến mức đau. Anh đứng bật dậy, ghế va xuống sàn tạo một tiếng khô khốc. Lần này không phải danh dự của anh, không phải quá khứ của anh, cũng không phải tài khoản cũ của anh. Là Mai Anh. Là người đã mất quá nhiều thứ vì một lần bị biến thành câu chuyện cho người khác bình phẩm, giờ lại bị kéo trở lại tâm bão chỉ vì dám đứng trong cùng căn phòng với anh.

“Vũ,” Mai Anh gọi.

Anh không nhìn cô ngay. Mắt anh ghim vào tiêu đề bài viết, trong đầu đã bật ra hàng loạt đường đi có thể khiến tài khoản đăng bài biến mất khỏi mạng trong vài phút. Anh biết cách làm. Anh biết quá rõ. Chính vì vậy mà sự im lặng của anh nguy hiểm hơn mọi lời đe dọa.

Mai Anh bước tới trước mặt anh, chắn giữa anh và màn hình. “Nhìn tôi.”

Vũ buộc mình hạ mắt xuống. Cô đang run, nhưng không lùi. Cơn giận trong anh không tan, chỉ bị giữ lại bởi sự thật khó chịu rằng người bị tấn công đang bình tĩnh hơn người muốn bảo vệ cô.

“Đừng dùng tôi làm lý do để anh vượt ranh giới,” Mai Anh nói. “Họ đã dùng tên tôi để đánh anh. Đừng giúp họ chứng minh điều đó hiệu quả.”

Vũ thở ra rất chậm. Một hơi thở không đủ cứu ai, nhưng đủ để anh buông nắm tay đang siết chặt. Bảo Châu đã bắt đầu ghi nhận bài đăng. Đỗ Nam gọi thêm đầu mối bảo toàn dữ liệu. Lâm Từ chụp toàn trang và lưu nguồn lan truyền đầu tiên. Lý Tường đánh dấu từng ảnh, từng câu bị cắt, từng chỗ có thể truy về camera hoặc người theo dõi ngoài đời.

Rồi điện thoại của Mai Anh sáng lên. Trên màn hình là số của ban giám hiệu trường Minh Đức. Cùng lúc, một thông báo mới nhảy lên từ nhóm phụ huynh cũ, chỉ có một câu được ghim bằng chữ in hoa: “ĐỀ NGHỊ NHÀ TRƯỜNG XÁC MINH CÔ NGUYỄN MAI ANH CÓ DÀN DỰNG VỤ VIỆC VỚI KHƯƠNG VŨ HAY KHÔNG.”

Mai Anh nhìn dòng chữ ấy, rồi nhìn Vũ. Cô không bắt máy ngay. Ở ngoài cửa kính, Nam Thành vẫn sáng đèn như chưa từng có ai bị xé nhỏ bằng vài ảnh chụp và dấu hỏi. Trong phòng, không ai còn có thể tự lừa mình rằng cuộc săn này chỉ nhắm vào một người.